MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHệ Thống Sát Thủ Cấp Thần: Lời Nói Dối Hoàn HảoChương 4: Tự Do Trong Tầm Mắt - Ván Bài Tâm Lý

Hệ Thống Sát Thủ Cấp Thần: Lời Nói Dối Hoàn Hảo

Chương 4: Tự Do Trong Tầm Mắt - Ván Bài Tâm Lý

1,186 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng ban mai của ngày thứ hai trong chương trình "Quan sát" xuyên qua những khe hở của rèm cửa Gothic, rọi thẳng vào khuôn mặt đang say ngủ của Lục Tử Hàn. Cậu cựa mình, đôi mắt phảng phất vẻ lười biếng khẽ mở ra. Căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng vo vo cực nhỏ của những chiếc camera ẩn đang hoạt động hết công suất.

"Chủ nhân, 6 giờ sáng. Nhịp tim của Hạ Yến đã duy trì ở mức cao suốt cả đêm. Cô ta đã xem lại đoạn video ngài dạy 'phân sát' tổng cộng 42 lần."

Tử Hàn không đáp lại Aion, cậu đứng dậy, vươn vai một cách thoải mái như thể đây là nhà mình chứ không phải một nhà tù bọc vàng. Cậu đi về phía phòng tắm, thản nhiên cởi bỏ chiếc áo thun, để lộ cơ thể săn chắc với những đường cơ hàm súc, không một vết sẹo. Đó là thành quả của hệ thống – một sự hoàn hảo không tì vết để che giấu quá khứ đẫm máu.

Tại phòng điều khiển trung tâm của căn biệt thự, Hạ Yến ngồi trước hàng chục màn hình giám sát. Đôi mắt cô hằn lên những tia máu nhỏ vì thiếu ngủ. Cô không thể rời mắt khỏi chàng trai này. Sự đối lập giữa vẻ ngoài thư sinh và những kiến thức giết chóc rợn người mà cậu ta thốt ra hôm qua khiến cô bị ám ảnh.

"Tiểu thư, Đại tá Lý Minh đã đến." Một tên vệ sĩ bước vào báo cáo.

Hạ Yến nhíu mày: "Ông ta đến đây làm gì? Đây là khu vực của The Oracle."

"Ông ta mang theo lệnh khám xét đặc biệt. Có vẻ như áp lực từ dư luận về chiếc máy phát hiện nói dối ngày hôm qua đang khiến sở cảnh sát phát điên."

Bên ngoài biệt thự, tiếng còi xe cảnh sát hú vang xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng thông. Đại tá Lý Minh bước xuống từ chiếc xe bọc thép, gương mặt già nua đầy những vết nhăn nheo vì giận dữ. Ông không tin vào công nghệ, ông chỉ tin vào bản năng của mình. Và bản năng của một con sói già bảo ông rằng: Lục Tử Hàn chính là ác quỷ.

"Mở cửa! Cục đặc nhiệm thực thi lệnh khám xét khẩn cấp!" Lý Minh quát lớn, các họng súng đen ngóm của đội SWAT lập tức bao vây căn biệt thự.

Bên trong, Hạ Yến lạnh lùng bước ra sảnh, chặn đường Lý Minh: "Đại tá, ông đang vi phạm thỏa thuận với Lão Gia. Đây là một chương trình thực tế hợp pháp."

"Hợp pháp?" Lý Minh cười khẩy, ném một tờ giấy lên mặt bàn. "Chúng tôi nhận được tin báo nặc danh rằng trong căn nhà này đang diễn ra hành vi tàn sát động vật và tàng trữ vũ khí trái phép. Tránh ra, hoặc tôi sẽ bắt cả cô!"

Ngay lúc không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm, Lục Tử Hàn thong thả bước xuống cầu thang. Cậu vẫn diện bộ đồ thun giản dị, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng.

"Chào Đại tá, ông đến sớm để xem tôi dạy học sao?" Tử Hàn mỉm cười, vẻ mặt vô hại đến mức khiến Lý Minh cảm thấy mình như một gã hề đang làm loạn.

"Lục Tử Hàn! Đừng có giở trò. Đội của tôi sẽ lật tung cái nơi này lên!"

Lý Minh vung tay ra lệnh. Đội đặc nhiệm ập vào phòng bếp – nơi đêm qua Tử Hàn đã giảng bài về cách phân sát. Hạ Yến đứng bên cạnh, tim cô đập nhanh một nhịp. Cô biết Tử Hàn đã dùng một mô hình silicon, nhưng với sự điêu luyện của cậu, nếu cảnh sát tìm thấy dù chỉ một mẩu vụn nhỏ, đó cũng là một rắc rối lớn.

Nhưng khi cánh cửa phòng bếp mở ra, tất cả đều sững sờ.

Trên bàn không hề có mô hình người hay dao mổ. Thay vào đó là một bàn tiệc thịnh soạn với những bông hoa được cắt tỉa cầu kỳ từ rau củ. Những đường nét tinh vi trên quả dưa hấu, những lát cá hồi được thái mỏng như tờ giấy, xếp thành hình hoa hồng hoàn mỹ.

"Đại tá, tối qua tôi đã dạy Hạ Yến tiểu thư kỹ thuật 'Nghệ thuật ẩm thực đỉnh cao'. Cô ấy muốn học cách dùng dao để tạo ra sự sống, chứ không phải cái chết." Tử Hàn điềm nhiên nói, ánh mắt cậu xoáy sâu vào Hạ Yến như một lời nhắc nhở.

Lý Minh điên cuồng lục lọi. Ông nhấc từng con dao lên, soi dưới ánh đèn tia cực tím. Sạch sẽ. Không một vết máu, không một mảnh DNA lạ.

"Không thể nào... Hôm qua máy phát hiện nói dối..." Lý Minh lẩm bẩm, khuôn mặt đỏ gay vì tức giận.

"Đại tá này," Tử Hàn tiến lại gần, giọng nói hạ thấp xuống chỉ đủ hai người nghe, "Ông có biết vì sao chiếc máy đó báo động không? Vì lúc đó tôi đang nghĩ đến việc... mình quá yêu bản thân mình. Đó chẳng phải là một lời nói dối lớn nhất của con người sao?"

Lý Minh nghiến răng, ông cảm nhận được sự chế giễu tột cùng trong lời nói đó. Không có bằng chứng, không có dấu vết. Trước mắt hàng triệu khán giả đang xem livestream từ những chiếc camera của The Oracle, Lục Tử Hàn hiện lên như một nạn nhân của sự lạm quyền từ phía cảnh sát.

"Rút quân!" Lý Minh hét lên trong cay đắng.

Khi đoàn xe cảnh sát rời đi, căn biệt thự trở lại sự tĩnh lặng đáng sợ. Hạ Yến nhìn chằm chằm vào Tử Hàn, người đang thản nhiên cầm một miếng cá hồi đưa lên miệng thưởng thức.

"Cậu đã làm thế nào?" Hạ Yến hỏi, giọng cô hơi run. "Tôi đã quan sát camera cả đêm. Cậu không hề dọn dẹp phòng bếp. Cái mô hình đó đâu?"

Tử Hàn nuốt miếng cá, ánh mắt chợt trở nên thâm trầm: "Hạ Yến tiểu thư, bài học của ngày hôm nay không phải là giết người. Mà là: Tự do nằm ở việc khiến kẻ thù tin vào những gì chúng muốn thấy."

Cậu tiến lại gần cô, ngón tay khẽ chạm vào lọn tóc của Hạ Yến, kéo nhẹ: "Cô nghĩ cô đang giám sát tôi? Không, chính các người mới là những kẻ đang bị tôi quan sát. Từ giây phút này, ván bài đã đổi chủ."

"Chủ nhân, điểm thiện cảm của Hạ Yến đã tăng lên 15%. Cô ta bắt đầu nảy sinh sự sùng bái với ngài." – Aion vang lên đầy đắc ý.

Tử Hàn quay người đi về phía vườn hoa, để lại Hạ Yến đứng đó với tâm trí rối bời. Cô nhận ra mình không còn phục vụ Lão Gia vì nhiệm vụ nữa, mà là vì một sự khao khát được thấu hiểu bóng tối của người đàn ông 20 tuổi này.