Đêm thứ hai tại căn biệt thự Gothic không còn mang vẻ tĩnh lặng giả tạo của ngày đầu tiên. Sau khi Đại tá Lý Minh rời đi trong sự nhục nhã, bầu không khí trong nhà trở nên đặc quánh và căng thẳng. Hạ Yến đứng ở ban công tầng hai, ánh mắt cô không rời khỏi bóng dáng Lục Tử Hàn đang ngồi trầm mặc bên hồ bơi dưới ánh trăng.
Cậu ta quá bình tĩnh. Một thanh niên 20 tuổi vừa đối mặt với nòng súng của đội đặc nhiệm và sự truy vấn của một đại tá lão luyện lại có thể thản nhiên ngồi ngắm trăng như một thi sĩ.
Bất chợt, hệ thống loa âm thanh vòm của căn biệt thự vang lên một tiếng rít điện tử, sau đó là một giọng nói khàn đục, vang vọng như đến từ dưới mồ sâu:
"Màn trình diễn rất ấn tượng, Lục Tử Hàn."
Tử Hàn không giật mình. Cậu từ từ mở mắt, nhìn về phía màn hình led khổng lồ ở phòng khách đang tự động bật sáng. Trên đó không hiện hình ảnh con người, chỉ có một biểu tượng con mắt vàng kim rực rỡ - đại diện cho Lão Gia, kẻ đứng đầu The Oracle.
"Lão Gia," Hạ Yến vội vàng cúi đầu, giọng nói tràn đầy sự kính sợ và phục tùng.
"Hạ Yến, lui ra ngoài. Ta muốn nói chuyện riêng với 'gia sư' của chúng ta," giọng nói quyền lực ra lệnh. Hạ Yến cắn môi, liếc nhìn Tử Hàn một cái đầy ẩn ý rồi lẳng lặng rời đi. Cánh cửa sảnh chính đóng sầm lại, khóa chặt bằng hệ thống từ tính.
Tử Hàn đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên quần áo, thong thả bước vào phòng khách. Cậu đứng đối diện với màn hình led, vẻ mặt vẫn duy trì sự buồn ngủ cố hữu.
"Ông tìm tôi chỉ để khen ngợi thôi sao?"
"Ta không chỉ khen ngợi, ta còn muốn kiểm chứng," Lão Gia cười hắc hắc. "Máy phát hiện nói dối báo cậu là sát thủ, nhưng cảnh sát lại chẳng tìm thấy gì ngoài rau củ và cá hồi. Cậu là thiên tài che giấu, hoặc cậu là một kẻ sở hữu thứ mà The Oracle bấy lâu nay hằng khao khát: Một hệ thống cấp Thần."
Tử Hàn hơi nheo mắt. Hệ thống Aion trong não cậu lập tức cảnh báo: "Chủ nhân, nhịp sóng não của Lão Gia qua đường truyền đang tăng vọt. Hắn đang phát tín hiệu kích hoạt một thứ gì đó dưới lòng đất của biệt thự này. Cẩn thận!"
"Để xem cậu giá trị bao nhiêu," Lão Gia tiếp tục. "Đêm nay, chương trình 'Quan sát' sẽ đổi luật. Ta đã thả 12 tên tử tù nguy hiểm nhất từ ngục tối của Oracle vào khu rừng bao quanh biệt thự này. Chúng đều là những kẻ giết người hàng loạt, được trang bị vũ khí tận răng và có lệnh: Nếu mang được đầu của cậu về, chúng sẽ được tự do."
Xoạt!
Toàn bộ hệ thống đèn trong biệt thự vụt tắt. Chỉ còn lại ánh sáng le lói từ màn hình led và ánh trăng xanh xao ngoài cửa sổ.
"Cậu có 30 phút để dọn dẹp chúng trước khi trời sáng. Đừng làm ta thất vọng, Lục Tử Hàn. Hãy cho ta thấy... 'nghệ thuật' thực sự của cậu."
Màn hình tắt ngóm. Căn biệt thự rơi vào bóng tối hoàn toàn. Từ phía khu rừng thông, những tiếng hú hét điên cuồng và tiếng lên nòng súng lạch cạch bắt đầu vọng lại.
Tử Hàn đứng giữa bóng tối, khẽ thở dài. Cậu đưa tay lên tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay, đặt lên bàn.
"Aion, kích hoạt Lãnh địa sát thủ. Tầm nhìn đêm 100%. Đánh dấu mục tiêu."
"Rõ, chủ nhân. Khởi động giao diện săn mồi. 12 mục tiêu đã được định vị. Đang đồng bộ hóa hệ thống thần kinh... 3... 2... 1... Bắt đầu buổi trình diễn."
Trong bóng tối, đôi mắt của Tử Hàn bỗng rực sáng một màu xanh lam lạnh lẽo. Mọi thứ xung quanh cậu giờ đây hiện lên dưới dạng sơ đồ nhiệt và các đường khung xương trắng xóa. Cậu không đi ra cửa chính, mà thản nhiên bước về phía kệ bếp, rút ra một sợi dây đàn bằng thép mảnh và hai con dao gọt trái cây nhỏ xíu.
Lúc này, phía sau bụi rậm ngoài sân, một tên tử tù cao lớn, tay cầm mã tấu đang rón rén tiến lại gần cửa sổ. Hắn cười gằn, tưởng tượng cảnh mình sẽ băm vằn gã thanh niên thư sinh kia để đổi lấy tự do. Nhưng hắn không hề hay biết, Tử Hàn đã đứng ngay phía sau hắn từ bao giờ, bước chân không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất trên thảm cỏ khô.
Phập.
Sợi dây thép vòng qua cổ tên tử tù, xiết chặt. Hắn định hét lên nhưng thanh quản đã bị bóp nghẹt hoàn toàn. Tử Hàn xoay người một vòng điệu nghệ, dùng chính sức nặng của đối thủ để bẻ gãy đốt sống cổ của hắn. Một tiếng rắc khô khốc vang lên giữa tiếng gió rì rào.
Tên thứ nhất ngã xuống mà không kịp nhìn thấy mặt kẻ giết mình.
Ở tầng hai, qua khe cửa sổ, Hạ Yến đang dùng ống nhòm hồng ngoại quan sát. Cô nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của Tử Hàn di chuyển giữa những tên sát thủ như một bóng ma. Cậu không dùng súng, không dùng bạo lực thô lỗ. Mỗi lần cậu lướt qua, một mạng người lại lặng lẽ nằm xuống. Máu phun ra trong bóng tối trông giống như những cánh hoa anh đào nở rộ dưới ánh trăng qua ống kính hồng ngoại.
Cô run rẩy. Không phải vì sợ, mà vì một sự hưng phấn tột độ đang trào dâng. Đây chính là thứ sức mạnh mà cô luôn tôn thờ.
"Cậu ấy... không phải là người," Hạ Yến thầm thì, đôi môi run rẩy vì kích động.
Trong khi đó, Tử Hàn vừa kết liễu tên thứ 11 bằng một cú đâm chính xác vào huyệt thái dương. Cậu đứng giữa khu vườn đẫm máu, hơi thở vẫn đều đặn, nhịp tim vẫn duy trì ở mức 60.
Mục tiêu cuối cùng – tên thủ lĩnh của nhóm tử tù – đang điên cuồng xả súng vào những bụi cây xung quanh. Hắn sợ hãi. Hắn không thấy kẻ thù, hắn chỉ thấy đồng đội mình lần lượt biến mất vào bóng tối.
"Ra đây! Thằng khốn! Ra đây!"
Tử Hàn bước ra từ sau gốc thông già, ánh trăng rọi thẳng vào gương mặt thanh tú nhưng vô hồn của cậu. Cậu đi về phía họng súng đang run rẩy của đối phương, từng bước một, chậm rãi và tàn nhẫn.
"Ngươi... ngươi là cái thứ gì?" Tên tử tù hét lên, bóp cò.
Cạch. Cạch.
Súng hết đạn. Tử Hàn đã tính toán chính xác từng viên đạn mà hắn đã xả vào bụi cây.
"Tôi?" Tử Hàn đứng trước mặt hắn, con dao gọt trái cây xoay tròn trên ngón tay. "Tôi chỉ là một gia sư thôi. Và bài học cuối cùng của tối nay là: Cái chết luôn gõ cửa khi ngươi sợ hãi nhất."
Lưỡi dao lướt qua cổ họng đối phương nhanh đến mức hắn chưa kịp cảm thấy đau. Tử Hàn quay người đi thẳng về phía biệt thự, không thèm nhìn lại xác chết đang đổ gục phía sau.
Hệ thống loa lại vang lên, lần này là tiếng vỗ tay chậm rãi của Lão Gia.
"Tuyệt vời. Hoàn hảo. Lục Tử Hàn, cậu chính là kiệt tác mà ta tìm kiếm bấy lâu. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu giao kèo thực sự."
Tử Hàn bước vào sảnh, nhìn thấy Hạ Yến đang đứng đợi ở cầu thang. Quần áo cậu vẫn sạch sẽ, không vương một giọt máu, chỉ có đôi mắt màu xanh lam đang dần nhạt đi.
Cậu đi lướt qua cô, nhưng Hạ Yến bất ngờ nắm lấy tay cậu. Tay cô run rẩy, hơi thở dồn dập: "Tử Hàn... tôi... tôi muốn đi cùng cậu."
Tử Hàn dừng lại, nhìn vào gương mặt xinh đẹp đang đầy vẻ sùng bái của nữ chính. Cậu khẽ nhếch môi: "Học phí để đi cùng tôi đắt lắm đấy, Hạ Yến."
"Chủ nhân, điểm thiện cảm của Hạ Yến đã đạt mức 40%. Cô ta đã chính thức bị ngài chinh phục về tâm hồn."