Ánh bình minh của ngày thứ ba tại biệt thự không mang lại cảm giác ấm áp, nó chỉ khiến mùi máu tươi và mùi cỏ cháy từ khu rừng đêm qua trở nên nồng nặc hơn. Lục Tử Hàn ngồi ở đầu bàn dài trong phòng ăn, trước mặt là một tách cà phê đen bốc khói nghi ngút. Cậu vẫn diện bộ đồ thun giản dị, gương mặt thư sinh không chút gợn sóng như thể 12 cái xác ngoài kia chỉ là những con kiến bị giẫm bẹt.
Hạ Yến bước xuống cầu thang. Cô đã thay một bộ váy lụa màu đen huyền bí, nhưng bước chân có chút ngập ngừng. Ánh mắt cô nhìn Tử Hàn giờ đây đã thay đổi hoàn toàn – không còn sự trịch thượng của một kẻ giám sát, mà là sự kiềng nể pha lẫn một khao khát kỳ lạ.
"Hàng dọn dẹp đã đến. Khu rừng sẽ sạch sẽ trong mười phút nữa," Hạ Yến nói, giọng hơi khàn. Cô ngồi xuống phía đối diện, đôi mắt không rời khỏi đôi bàn tay trắng trẻo của Tử Hàn – đôi bàn tay đêm qua đã bẻ gãy 12 mạng người như bẻ những cành củi khô.
Tử Hàn nhấp một ngụm cà phê, thản nhiên hỏi: "Lão Gia hài lòng chứ?"
"Ông ấy đang phát điên vì hưng phấn," Hạ Yến hạ thấp giọng, ghé sát về phía cậu. "Nhưng tôi thì lo cho cậu. Lão Gia không bao giờ để một vũ khí mạnh mẽ như cậu nằm ngoài tầm kiểm soát. Sau hôm nay, hoặc cậu là người của Oracle, hoặc cậu sẽ trở thành một mẫu vật trong phòng thí nghiệm."
Tử Hàn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ khinh bạc. Cậu biết rõ điều đó. Hệ thống Aion trong đầu cậu đang chạy những dòng mã phức tạp, bắt đầu len lỏi vào mạng lưới bảo mật cấp cao nhất của căn biệt thự.
"Chủ nhân, tôi đã định vị được máy chủ trung tâm của Oracle. Nó nằm sâu 50 mét dưới lòng đất của một tòa soạn báo tại trung tâm thành phố. Tuy nhiên, có một lớp tường lửa sinh học... tôi cần ngài kết nối trực tiếp."
Đúng lúc đó, màn hình led ở phòng khách lại sáng lên. Lần này không còn là biểu tượng con mắt đơn thuần, mà là hình ảnh một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc kim, diện bộ vest đắt đỏ, đang ngồi trong một văn phòng xa hoa. Đó chính là diện mạo thật của Lão Gia.
"Ngày cuối cùng, Tử Hàn," Lão Gia lên tiếng, giọng nói đầy sự ban ơn. "Bài học cuối cùng ta muốn cậu dạy cho Hạ Yến và cho cả thế giới đang quan sát này là: Sự biến mất hoàn hảo của một mục tiêu chính trị."
Lão Gia phất tay, một hồ sơ điện tử hiện lên. "Đối tượng là Nghị sĩ Vance. Ông ta đang được bảo vệ bởi 20 vệ sĩ chuyên nghiệp tại khách sạn Grand. Cậu không cần đến đó. Ta muốn cậu thực hiện nó ngay tại đây, bằng cách điều khiển từ xa thông qua hệ thống của chúng ta. Hãy cho ta thấy khả năng 'gia sư' của cậu trên phương diện công nghệ sát thủ."
Tử Hàn đứng dậy, đi về phía màn hình. Cậu đặt bàn tay lên bảng cảm ứng.
"Hạ Yến, lại đây," Tử Hàn gọi, giọng nói mang theo một ma lực khiến cô không thể cưỡng lại.
Hạ Yến đứng sát sau lưng cậu. Tử Hàn nắm lấy bàn tay cô, đặt lên bảng điều khiển, mười ngón tay đan vào nhau. Một luồng điện nhẹ chạy qua khiến Hạ Yến rùng mình, nhưng cô cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ.
"Nhìn kỹ đây," Tử Hàn thì thầm vào tai cô. "Học cách tiêu diệt một người mà không cần chạm vào họ. Đó mới là đỉnh cao của sự biến mất."
Dưới sự điều khiển của Tử Hàn (thực chất là qua sự can thiệp của Aion), các camera an ninh tại khách sạn Grand bắt đầu bị nhiễu sóng. Hệ thống chữa cháy tự động bị kích hoạt, tạo nên một sự hỗn loạn giả tạo. Trong cơn hỗn loạn đó, thang máy chở Nghị sĩ Vance bỗng nhiên mất kiểm soát.
Tử Hàn nhìn vào mắt Hạ Yến qua hình phản chiếu trên màn hình: "Chỉ cần một cú click chuột vào áp suất thủy lực..."
Rầm!
Trên màn hình, chiếc thang máy rơi tự do từ tầng 40. Toàn bộ tín hiệu của mục tiêu biến mất. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức đội vệ sĩ còn chưa kịp rút súng.
"Tuyệt vời! Tuyệt vời!" Lão Gia đập tay xuống bàn, cười đắc thắng. "Cậu chính là vị thần mà ta cần!"
Nhưng Lão Gia không biết rằng, trong giây phút kết nối với hệ thống của Oracle để thực hiện vụ ám sát, Tử Hàn đã thực hiện một nhiệm vụ bí mật khác.
"Bắt đầu bẻ khóa tường lửa sinh học... 40%... 60%... Chủ nhân, tôi đã chiếm được một phần quyền quản trị. Tôi phát hiện ra bí mật của Hạ Yến. Cô ta không phải con nuôi, cô ta là vật thí nghiệm đời đầu bị cấy chip kiểm soát não bộ."
Tử Hàn nhìn xuống Hạ Yến. Cô đang nhìn cậu với ánh mắt sùng bái tuyệt đối, nhưng cậu thấy được sự đau đớn ẩn sâu trong con ngươi ấy. Chip kiểm soát đang khiến cô trung thành một cách cưỡng ép.
Cậu siết nhẹ bàn tay cô, một hành động mà Hạ Yến tưởng là sự thân mật, nhưng thực chất Tử Hàn đang dùng năng lượng của Aion để truyền một dòng xung điện nhỏ vào gáy cô, tạm thời làm nhiễu loạn tín hiệu kiểm soát của Oracle.
"Ngày thứ ba sắp kết thúc rồi," Tử Hàn nói khẽ, chỉ đủ để Hạ Yến nghe thấy. "Cô có muốn thực sự tự do không?"
Hạ Yến khựng lại, đôi đồng tử co rụt. Một luồng ký ức vụn vỡ về cái chết của cha mẹ cô, về những đòn roi trong phòng thí nghiệm bỗng chốc ùa về khi sự kiểm soát bị nới lỏng. Nước mắt cô vô thức rơi xuống, thấm vào mu bàn tay Tử Hàn.
"Cứu tôi..." cô thầm thì, hơi thở dồn dập.
Tử Hàn buông tay ra, quay lại nhìn vào màn hình led, nơi Lão Gia vẫn đang say sưa với chiến thắng.
"Lão Gia, chương trình quan sát kết thúc rồi," Tử Hàn lạnh lùng nói. "Tôi đã dạy xong. Giờ là lúc tôi đến thu học phí."
"Cảnh báo: Lão Gia đã nhận ra sự xâm nhập! Hệ thống tự vệ của biệt thự đã kích hoạt!" - Aion hét lên.
Lục Tử Hàn không hề nao núng. Cậu nắm lấy eo Hạ Yến, kéo cô sát vào lòng mình. Đôi mắt cậu rực lên sắc xanh lam của vị thần chết thực thụ.
"Đến lúc rời khỏi cái lồng này rồi, học trò của tôi."