Tiếng còi báo động từ hệ thống an ninh của biệt thự rít lên từng hồi chói tai, phá tan bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng sau vụ ám sát từ xa. Đèn hành lang chuyển sang sắc đỏ rực như máu, xoay chuyển liên tục. Lão Gia trên màn hình Led không còn cười nữa, gương mặt ông ta trở nên vặn vẹo vì giận dữ khi nhận ra hệ thống máy chủ của mình đang bị một loại virus lạ tấn công ngược.
"Lục Tử Hàn! Mày đã làm gì?" Lão Gia gầm lên. "Hạ Yến! Giết nó ngay lập tức! Kích hoạt lệnh trừng phạt cấp 1!"
Hạ Yến đổ gục xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy đầu. Con chip sau gáy cô đang tỏa nhiệt dữ dội, cố gắng tái lập quyền kiểm soát não bộ vốn đã bị Tử Hàn làm nhiễu loạn. Những luồng ký ức kinh hoàng về cảnh cha mẹ cô bị sát hại bởi chính thuộc hạ của Lão Gia đan xen với những dòng mã lệnh giết chóc, khiến cô gào thét trong đau đớn.
Tử Hàn điềm nhiên bước lại gần Hạ Yến. Cậu không nhìn về phía màn hình Led, nơi Lão Gia đang điên cuồng gào thét. Cậu cúi xuống, những ngón tay thon dài chạm vào gáy của cô, ngay vị trí đặt con chip.
"Đừng chống cự," Tử Hàn thì thầm, giọng nói bình thản đến đáng sợ. "Học bài tiếp theo đi: Cách loại bỏ vật ký sinh."
"Chủ nhân, đội vệ sĩ cấp cao gồm 30 người đang tiến vào sảnh chính. Thời gian dự kiến: 45 giây. Tôi cần ngài giữ liên kết với Hạ Yến để bẻ khóa hoàn toàn hệ thống kiểm soát của cô ta."
Tử Hàn khẽ gật đầu. Cậu không rút dao, mà chỉ dùng một ngón tay áp sát vào da thịt Hạ Yến. Sức mạnh của hệ thống Aion tập trung lại một điểm, một luồng xung điện màu xanh lam rực sáng thoát ra từ đầu ngón tay cậu, xuyên thấu qua lớp da, tấn công trực tiếp vào vi mạch của The Oracle.
"A... A...!" Hạ Yến run rẩy dữ dội, rồi đột ngột lịm đi trong vòng tay Tử Hàn. Con chip sau gáy cô khẽ nổ một tiếng tạch nhỏ, một làn khói trắng nhạt bốc lên. Sự nô lệ kéo dài mười mấy năm chính thức chấm dứt.
Đúng lúc đó, cánh cửa sảnh chính bị phá tung bởi một quả lựu đạn choáng. Những gã vệ sĩ trang bị giáp trụ toàn thân, tay cầm súng tiểu liên MP5 tràn vào. Chúng là những sát thủ tinh nhuệ nhất của Oracle, những kẻ không biết đến sợ hãi.
Tử Hàn nhẹ nhàng đặt Hạ Yến tựa vào chân cột đá. Cậu đứng dậy, thong thả rút từ trong balo bạc màu ra một chiếc cặp nhỏ bằng kim loại. Khi cậu nhấn nút, chiếc cặp bung ra, lắp ghép lại thành một thanh kiếm mỏng như lá lúa, lấp lánh ánh thép lạnh lẽo.
"Bắt sống thằng nhóc! Giết chết con đàn bà phản bội!" Tên đội trưởng hét lớn.
Hàng loạt viên đạn xé gió lao về phía Tử Hàn. Nhưng trong mắt cậu, mọi thứ bỗng chậm lại như một thước phim quay chậm. Kỹ năng "Lãnh địa sát thủ" đã được đẩy lên mức tối đa. Tử Hàn di chuyển giữa làn đạn với những bước chân ảo diệu, mỗi nhát kiếm cậu vung ra đều chính xác đến từng milimet.
Đây không phải là một trận chiến, đây là một buổi thực hành giải phẫu sống.
Xoẹt!
Thanh kiếm lướt qua cổ tay một gã vệ sĩ, cắt đứt hoàn toàn gân tay mà không chạm vào xương. Khẩu súng rơi xuống, gã còn chưa kịp cảm thấy đau thì nhát kiếm thứ hai đã xuyên qua khe hở của bộ giáp, găm thẳng vào tim.
Tử Hàn xoay người, thanh kiếm vẽ nên một vòng tròn hoàn mỹ trong không trung. Máu bắn ra, nhuộm đỏ những bức tranh nghệ thuật đắt tiền treo trên tường. Cậu không giết người một cách bừa bãi. Cậu cắt vào những động mạch chủ, để máu phun ra theo một quy luật nhất định.
"Mày... mày không phải người!" Tên đội trưởng run rẩy lùi lại khi thấy 20 thuộc hạ của mình nằm rạp dưới sàn chỉ trong vòng chưa đầy hai phút. Những cái xác không hề bị băm nát, chúng đều có một vết cắt duy nhất, sắc lẹm và sạch sẽ đến mức kinh dị.
Tử Hàn bước đi trên vũng máu, đôi giày của cậu không hề vương một vết bẩn. Cậu nhìn tên đội trưởng, ánh mắt lờ đờ phảng phất vẻ buồn ngủ:
"Hôm qua tôi đã dạy cách phân sát trên mô hình. Hôm nay, có vẻ như tôi phải làm trên mẫu vật thật để các người dễ hình dung."
Cậu tiến lên một bước, thanh kiếm biến ảo thành một vệt sáng. Tên đội trưởng chỉ kịp thấy một cơn gió lạnh lướt qua cổ. Hắn đưa tay lên che, nhưng đầu hắn đã lìa khỏi cổ trước khi tay hắn kịp chạm tới.
Trên màn hình Led, Lão Gia nhìn trân trân vào cảnh tượng đó qua camera giám sát. Lần đầu tiên trong đời, kẻ đứng đầu The Oracle cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng. Đứa trẻ 20 tuổi này không phải là một vũ khí mà ông ta có thể sở hữu. Nó là một cơn ác mộng mà ông ta đã lỡ tay đánh thức.
Tử Hàn dừng lại trước màn hình, lau nhẹ lưỡi kiếm vào chiếc khăn mùi xoa trắng tinh.
"Lão Gia, bài học của ngày hôm nay kết thúc rồi. Học phí chính là tính mạng của những kẻ này. Còn ông... hãy chuẩn bị đi. Tôi sẽ đến sớm thôi."
Cậu vung tay, thanh kiếm chém nát màn hình Led. Căn biệt thự chìm vào sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc của Hạ Yến vừa tỉnh lại. Cô nhìn đống xác chết xung quanh, rồi nhìn vào tấm lưng của Tử Hàn.
"Cậu... đã cứu tôi?" Hạ Yến hỏi, giọng run rẩy.
Tử Hàn quay lại, đôi mắt xanh lam đã nhạt dần, trở lại vẻ đen lánh sâu thẳm. Cậu chìa tay ra phía cô:
"Cô đã học xong bài cơ bản rồi. Giờ có muốn theo tôi đi xem... thế giới này thực sự thối nát như thế nào không?"
Hạ Yến nhìn bàn tay đó – bàn tay vừa nhuốm máu của cả một đội quân nhưng lại mang đến cho cô cảm giác an toàn nhất cuộc đời. Cô đặt tay mình vào tay cậu, siết chặt.
"Đi đâu tôi cũng theo cậu."
"Chủ nhân, hệ thống Oracle đã phát lệnh truy nã cấp độ Kim Cương đối với ngài và Hạ Yến trên toàn cầu. Mọi sát thủ trên thế giới này sẽ tìm đến chúng ta trong 24 giờ tới." - Aion báo cáo với vẻ hào hứng lạ kỳ.
Tử Hàn mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và thuần khiết của tuổi 20: "Càng đông càng vui, Aion. Tôi đang thiếu 'mẫu vật' để giảng bài tiếp theo."