MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHệ Thống Sát Thủ Cấp Thần: Lời Nói Dối Hoàn HảoChương 8: Ánh Mắt Ác Ma Sau Lớp Mặt Nạ Thư Sinh

Hệ Thống Sát Thủ Cấp Thần: Lời Nói Dối Hoàn Hảo

Chương 8: Ánh Mắt Ác Ma Sau Lớp Mặt Nạ Thư Sinh

1,284 từ · ~7 phút đọc

Cơn mưa rừng xối xả gột rửa đi phần nào mùi máu tanh nồng nặc vương vãi khắp sảnh chính của căn biệt thự. Lục Tử Hàn dắt tay Hạ Yến bước ra khỏi ngưỡng cửa, bóng dáng hai người đổ dài dưới ánh đèn pha của những chiếc xe bọc thép đang nằm la liệt bên ngoài. Hạ Yến vẫn còn hơi choáng váng, dư âm của việc con chip bị phá hủy khiến đại não cô thỉnh thoảng lại nhói lên, nhưng hơi ấm từ bàn tay của Tử Hàn giống như một loại thuốc an thần cực mạnh, giúp cô trụ vững.

"Cậu định đi đâu? Cả thế giới này giờ đây đều là tai mắt của Oracle," Hạ Yến khẽ hỏi, giọng cô bị tiếng mưa át đi phần nào.

Tử Hàn không trả lời ngay. Cậu đứng lại giữa sân, ngước mặt lên trời để mặc cho những hạt mưa lạnh buốt tạt vào gương mặt thư sinh. Đôi mắt cậu nhắm nghiền, như thể đang tận hưởng sự tự do đầu tiên sau ba ngày bị giam cầm.

"Chủ nhân, Đại tá Lý Minh đã thiết lập vòng vây thứ hai cách đây 5 cây số. Có sự xuất hiện của ba trực thăng chiến đấu. Ngoài ra, 'Bảng xếp hạng sát thủ ngầm' vừa cập nhật tiền thưởng cho cái đầu của ngài: 50 triệu đô la." – Aion báo cáo với nhịp điệu máy móc thường thấy.

"Càng đắt giá, trò chơi càng thú vị," Tử Hàn thầm đáp. Cậu mở mắt, nhìn về phía chiếc mô tô phân khối lớn màu đen nhám đang đậu ở góc sân – phương tiện mà Aion đã bí mật điều động thông qua mạng lưới ngầm từ trước.

"Lên xe," Tử Hàn ngắn gọn ra lệnh.

Hạ Yến leo lên phía sau, vòng tay ôm chặt lấy eo chàng trai trẻ. Khi động cơ gầm lên một tiếng vang dội, chiếc xe lao vút vào màn đêm, để lại sau lưng căn biệt thự Gothic đang bốc cháy ngùn ngụt do hệ thống tự hủy mà Tử Hàn đã kích hoạt lúc rời đi.

Cách đó không xa, tại một trạm quan sát dã chiến, Đại tá Lý Minh đập mạnh tay xuống bàn khi nhìn thấy vệt sáng của chiếc mô tô biến mất trên màn hình radar.

"Khốn kiếp! Tại sao hệ thống vệ tinh lại mất tín hiệu ngay lúc này?" Lý Minh gầm lên với nhân viên kỹ thuật.

"Báo cáo Đại tá, có một loại nhiễu sóng cực mạnh bao quanh khu vực đó. Nó giống như... một vùng không gian chết mà máy móc không thể xuyên thấu."

Lý Minh nghiến răng, ông cầm lấy khẩu súng trường trên bàn, ánh mắt rực lên sự kiên định của một người lính già. "Dùng mắt thường cho tôi! Chia quân thành ba ngả, khóa chặt các lối ra cao tốc. Tôi không tin một thằng nhóc 20 tuổi có thể bay khỏi đây!"

Trong khi đó, trên con đường mòn xuyên rừng, chiếc mô tô của Tử Hàn đang lao đi với tốc độ xé gió. Hạ Yến áp sát mặt vào lưng Tử Hàn, cô cảm nhận được nhịp tim của cậu – vẫn 60 nhịp mỗi phút. Không một chút run sợ, không một chút vội vã.

"Tử Hàn... tại sao cậu lại cứu tôi? Đối với cậu, tôi chỉ là một kẻ giám sát, một con cờ của Oracle," Hạ Yến đột ngột lên tiếng.

Tử Hàn khẽ nghiêng đầu, giọng nói cậu lọt qua khe hở của mũ bảo hiểm, mang theo một chút âm hưởng của ác ma: "Vì cô có đôi mắt của một kẻ muốn sống. Và vì... tôi cần một người biết cách lau máu trên thanh kiếm của mình."

Chiếc xe bất ngờ phanh gấp, tạo nên một vệt cháy dài trên mặt đường nhựa. Phía trước họ, ba chiếc xe jeep quân sự của đội đặc nhiệm đã dàn hàng ngang, chặn đứng lối đi duy nhất. Những ánh đèn pha cực mạnh chiếu thẳng vào mặt hai người, khiến không gian sáng rực như ban ngày.

"Lục Tử Hàn! Buông vũ khí và xuống xe!" Tiếng loa của Lý Minh vang lên đanh thép từ phía sau những họng súng.

Tử Hàn thong thả bước xuống xe, cởi bỏ chiếc mũ bảo hiểm. Dưới ánh đèn pha, gương mặt cậu hiện lên thanh tú và ngây ngô đến lạ thường. Cậu nheo mắt lại vì ánh sáng, trông giống như một cậu sinh viên đi lạc vào một vụ vây bắt tội phạm.

"Đại tá, ông lại đến phá hỏng buổi đi dạo của tôi sao?" Tử Hàn mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhưng không chạm đến đáy mắt.

"Đừng diễn kịch nữa! Tôi đã thấy đống xác chết trong biệt thự. Cậu không phải là người, cậu là một con quái vật!" Lý Minh bước ra từ sau đoàn xe, họng súng nhắm thẳng vào tim Tử Hàn.

Tử Hàn bước lên một bước, bỏ mặc tiếng lên đòng súng của hàng chục đặc nhiệm. Cậu nghiêng đầu, ánh mắt bỗng chốc thay đổi. Sự ngây thơ biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo, tàn nhẫn và uy áp đến mức khiến những người lính dày dạn kinh nghiệm nhất cũng phải chùn bước.

"Đại tá, ông nói đúng. Tôi không phải là người," Tử Hàn thì thầm, nhưng giọng nói như được khuếch đại bởi hệ thống Aion, vang vọng khắp khu rừng. "Nhưng ông sai ở một điểm: Quái vật không giết người vì thù hận. Chúng giết người vì đó là quy luật tự nhiên."

"Kích hoạt: Lãnh địa sát thủ - Cấp độ 2. Gây nhiễu sóng điện từ toàn diện."

Ngay lập tức, toàn bộ đèn pha của xe cảnh sát chớp tắt rồi nổ tung. Không gian chìm vào bóng tối mịt mù. Tiếng la hét hỗn loạn vang lên. Lý Minh bóp cò, nhưng viên đạn chỉ xuyên qua không trung.

Giữa bóng tối, Hạ Yến nhìn thấy đôi mắt Tử Hàn rực lên sắc xanh lam quỷ dị. Cậu không dùng kiếm, mà lướt qua những người lính như một bóng ma. Cậu chỉ dùng những ngón tay chạm nhẹ vào các huyệt đạo yếu hại nhất. Không có tiếng súng nổ, chỉ có tiếng những cơ thể đổ sụp xuống mặt đường nhựa một cách im lìm.

Khi ánh đèn từ chiếc mô tô bật sáng trở lại, toàn bộ đội đặc nhiệm đã nằm bất tỉnh, ngoại trừ Lý Minh. Ông đứng trơ trọi, khẩu súng trên tay đã bị bẻ cong thành một hình thù kỳ dị từ bao giờ.

Tử Hàn đứng trước mặt Lý Minh, tay cậu vẫn thọc sâu vào túi áo khoác. Cậu nhìn người lính già bằng ánh mắt thương hại.

"Đại tá, tôi để ông sống để ông thấy được... Oracle sẽ sụp đổ như thế nào dưới tay một 'thằng nhóc' 20 tuổi."

Tử Hàn quay lưng, nhảy lên xe cùng Hạ Yến và biến mất vào màn sương mù của buổi sớm mai. Lý Minh quỳ xuống mặt đường, nhìn theo bóng dáng ấy với một nỗi sợ hãi tột cùng. Ông nhận ra, mặt bạ thư sinh của Lục Tử Hàn không phải để che giấu tội ác, mà là để cho thế giới này một cơ hội được nhìn thấy sự thiện lương cuối cùng trước khi bị cậu ta hủy diệt.

Hệ thống Aion vang lên: "Chủ nhân, nhiệm vụ 'Vượt vòng vây' hoàn thành. Phần thưởng: Mở khóa chức năng 'Thay đổi diện mạo'. Chúng ta sẽ bắt đầu săn lùng Lão Gia chứ?"

Tử Hàn nhếch môi: "Chưa đâu. Hãy để lão ta nếm trải cảm giác bị săn đuổi trước đã."