MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Dưới Vạch 3 ĐiểmChương 1: Cú ném hụt trị giá... một hộp cơm

Hẹn Hò Dưới Vạch 3 Điểm

Chương 1: Cú ném hụt trị giá... một hộp cơm

1,067 từ · ~6 phút đọc

Sân bóng rổ ngoài trời của trường THPT Phan Đình Phùng chiều nay nóng như một cái lò bánh mì khổng lồ. Tiếng ve sầu trên những cây phượng già kêu ra rả như đang cổ vũ cho sự nghiệp... lười biếng của lũ học sinh cuối cấp. Thế nhưng, giữa cái nắng đổ lửa ấy, vẫn có một gã "điên" đang miệt mài hành hạ sàn bê tông bằng những cú dập bóng dồn dập.

Bùm. Bùm. Bùm.

Đăng Khoa, át chủ bài của đội bóng rổ, đang thực hiện cú dẫn bóng xuyên qua những chiếc cọc tập. Với chiều cao 1m88 cùng khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng tắp và đôi mắt một mí đầy vẻ bất cần, Khoa là định nghĩa sống của cụm từ "nam thần thanh xuân". Mỗi lần cậu xoay người, vạt áo đấu số 10 lại bay lên, để lộ những giọt mồ hôi lăn dài từ hõm cổ xuống khuôn ngực rắn chắc – một khung cảnh đủ sức khiến mọi nữ sinh trong trường phải "xỉu ngang".

Nhưng đó là khi Đăng Khoa không nhìn thấy Tuệ Nhi.

Ở phía hàng ghế đá dưới tán cây bàng, Tuệ Nhi đang lụi cụi mở hộp cơm trưa được mẹ chuẩn bị kỹ lưỡng. Nhi là kiểu con gái "vô diện" trong trường – cặp kính cận dày cộp, mái tóc đuôi ngựa buộc vội và một vận đen đeo bám đến mức cô được mệnh danh là "Thánh nhọ". Nhi không biết luật bóng rổ, cô chỉ biết rằng nếu không tình nguyện làm quản lý để nhặt bóng cho cái đội bóng "đội sổ" này, cô sẽ trượt môn Thể dục và phải đối mặt với cơn lôi đình của mẹ ở nhà.

"Cơm sườn bì chả... niềm an ủi duy nhất của đời tôi," Nhi lẩm bẩm, cầm đôi đũa lên với ánh mắt long lanh.

Ngay lúc đó, Đăng Khoa liếc mắt sang phía hàng ghế đá. Tim cậu bỗng hẫng đi một nhịp. Trong mắt Khoa, Tuệ Nhi không phải là "Thánh nhọ" với cặp kính dày, mà là một thiên thần đang tỏa sáng lung linh giữa làn khói... cơm sườn.

Nguy rồi.

Cơ thể Khoa bắt đầu phản chủ. Cậu định thực hiện một cú Lay-up nhẹ nhàng để ghi điểm, nhưng vì mải liếc nhìn xem Nhi có đang nhìn mình không, đôi chân dài 1m88 bỗng dưng loạng choạng. Khoa tự vấp vào cái bóng của chính mình.

"Á đù!"

Quả bóng rổ đáng thương thay vì bay vào vành rổ thì lại vẽ một đường vòng cung cực kỳ "vô học", bay thẳng về phía hàng ghế đá với vận tốc của một quả tên lửa tầm nhiệt.

BỐP!

Hộp cơm sườn bì chả tội nghiệp bị quả bóng đập trúng chính diện, bay vèo qua không trung trước khi hạ cánh úp ngược xuống bãi cỏ. Miếng sườn nướng mật ong vàng óng – niềm hy vọng cuối cùng của Nhi – nằm chỏng chơ giữa đám lá khô.

Không gian bỗng chốc tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả tiếng một con ruồi bay qua.

Tuệ Nhi ngồi đờ đẫn, đôi đũa vẫn còn trên tay, run rẩy chỉ vào "hiện trường vụ án". Đăng Khoa lúc này đang nằm đo sàn theo tư thế "vồ ếch", mặt úp xuống sân bê tông nóng rực. Cậu lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên tay, cố gắng lấy lại vẻ ngầu lòi thường ngày nhưng thực chất bên trong đang muốn đào một cái hố để chui xuống.

"Này... Đồ chân dài não ngắn kia!"

Tiếng hét của Nhi vang lên, xé toạc bầu không khí yên bình của sân trường. Cô đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng vì tiếc của và tức giận. Cặp kính cận của cô bị lệch sang một bên, tạo nên một diện mạo vừa đáng sợ vừa nực cười.

Khoa gãi đầu, cười gượng gạo: "Thì... tại gió to quá. Với lại cái rổ nó... nó tự nhiên dịch chuyển đấy chứ."

"Gió? Gió nào thổi bay được quả bóng rổ nặng trịch vào thẳng hộp cơm của tôi?" Nhi bước tới, chỉ thẳng vào mặt Khoa. "Cậu có biết đây là bữa trưa duy nhất của tôi không? Đồ ám quẻ! Đồ sát thủ cơm sườn!"

"Thôi mà, để tôi đền cho bà hộp khác," Khoa lúng túng, vô thức xích lại gần. "Bà đứng đây... dưới nắng nhìn lấp lánh quá, làm tôi nhìn nhầm cái rổ với thiên đường nên ném lệch."

Nhi sững người mất hai giây, rồi cô cáu kỉnh đẩy vai Khoa ra: "Thiên đường cái đầu cậu ấy! Ném bóng hay ném tạ thế? Suýt nữa là tôi đi gặp tổ tiên rồi đấy!"

Vừa lúc đó, thầy thể dục bước ra từ phòng dụng cụ, mặt tối sầm lại khi nhìn thấy sân bóng trống huơ trống hoắc cùng hai đứa học trò đang cãi lộn. Thầy cầm chiếc còi thổi một tiếng Tét nhức óc.

"Khoa! Nhi! Hai em làm cái trò gì đấy? Đội bóng đã 3 năm không thắng nổi trận nào, sân bóng sắp biến thành vườn trồng su hào của trường đến nơi rồi mà còn ngồi đây tình tự à?"

Thầy chỉ tay vào bãi cỏ: "Nhìn đi! Phí phạm thức ăn! Khoa, vì tội ném bóng hụt và phá hoại tài sản cá nhân, cậu phạt chạy 20 vòng sân rổ. Nhi, vì tội làm quản lý mà để vận động viên 'ngáo ngơ', em đi nhặt hết bóng trong kho ra bơm cho tôi!"

Tuệ Nhi nghiến răng nhìn Đăng Khoa. Khoa thì chỉ biết thở dài, lủi thủi bắt đầu những vòng chạy dưới nắng gắt. Mỗi lần chạy ngang qua chỗ Nhi đang hì hục bơm bóng, cậu lại cố tình chạy chậm lại, lấy vạt áo lau mồ hôi, để lộ cơ bụng 6 múi lấp lánh với hy vọng gỡ gạc chút hình tượng.

Nhưng tất cả những gì Nhi nhìn thấy chỉ là một gã cao kều, não ngắn vừa làm hỏng bữa trưa của cô. Cô lầm bầm trong miệng: "Đợi đấy, tôi mà không soi ra hết lỗi kỹ thuật cho cậu 'ăn hành' thì tôi không phải là quản lý Thánh nhọ!"

Chiều hôm ấy, dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ sân trường, một bản hợp đồng "oan gia" đã chính thức được ký kết giữa tiếng còi của thầy thể dục và mùi cơm sườn nướng còn vương lại trong gió.