Sáng thứ Hai, bảng tin Đoàn trường Phan Đình Phùng dán một thông báo đỏ rực như máu: "Tối hậu thư: Nếu CLB Bóng rổ không lọt vào Chung kết giải Quận, sân bóng sẽ chính thức được bàn giao cho CLB Sinh học để triển khai dự án 'Vườn su hào Thanh niên'."
Đăng Khoa đứng trước bảng tin, mặt xanh mét. Cậu không sợ mất sân bóng bằng sợ việc phải đi... tưới nước cho su hào dưới cái nắng 38 độ. Nhưng điều khiến cậu nhức nhối hơn cả là ánh mắt đầy sát khí của "Thánh nhọ" Tuệ Nhi đang đứng khoanh tay ngay phía sau.
"Đấy, 'át chủ bài' nhìn đi. Vì cái cú ném 'thiên đường' của ông mà giờ tôi cũng sắp phải đi trồng rau thay vì nhặt bóng rồi đây này!" Nhi hứ một tiếng, cặp kính cận dày cộp phản chiếu ánh nắng chói chang.
Khoa gãi đầu, cố lấy lại vẻ ngầu lòi: "Bình tĩnh đi quản lý. Tôi đã có kế hoạch. Để cứu vớt cái sân này, tôi sẽ triệu tập một đội hình 'siêu cấp' chưa từng có."
"Siêu cấp" của Khoa hóa ra là một nhóm mà Tuệ Nhi vừa nhìn thấy đã muốn... xin thôi việc ngay lập tức. Đầu tiên là Gia Bảo, tay ném 3 điểm có đôi bàn tay đẹp như nghệ sĩ piano nhưng lại mắc bệnh sạch sẽ giai đoạn cuối. Bảo bước vào sân với một túi khăn giấy ướt và chai xịt khuẩn, mắt đảo liên hồi như sợ có vi khuẩn nào dám bén mảng đến gần. Tiếp theo là Minh "Game thủ", kẻ nợ môn Thể dục nhiều nhất khối nhưng được Khoa lôi kéo vì khả năng... canh nhịp nhảy như bấm nút trong trò chơi Audition. Và cuối cùng là Thành "Toán học", người mang cả thước kẻ và máy tính Casio ra sân để tính toán quỹ đạo ném bóng.
"Khoa, cậu chắc là chúng ta đang lập đội bóng rổ chứ không phải đang mở trại tâm thần đấy chứ?" Nhi thầm thì, tay run rẩy ghi tên các thành viên vào sổ.
"Tin tôi đi, đây gọi là 'chiến thuật dị biệt'!" Khoa nháy mắt, một cái nháy mắt mà cậu tự thấy là cực phẩm nhưng trong mắt Nhi thì giống như cậu bị đau mắt đỏ.
Buổi tập trung đầu tiên bắt đầu bằng một sự cố đi vào lịch sử. Để thị uy sức mạnh và lấy lòng Nhi, Đăng Khoa quyết định thực hiện một cú Dunk (úp rổ) đẳng cấp. Cậu dắt bóng, tiếng đế giày kít kít trên sàn gỗ vang lên đầy phấn khích. Khoa lấy đà, bật nhảy cao đến mức tưởng như cái đầu sắp chạm trần nhà.
ẦM!
Bóng vào rổ gọn lẹ, nhưng một âm thanh khác lại vang lên: Xoẹt!
Chiếc áo đấu số 10 của Khoa, không hiểu bằng một ma thuật đen tối nào đó, đã bị vướng chặt vào chiếc đinh gỉ trên vành rổ. Thay vì tiếp đất bằng một tư thế "tiếp đất 3 điểm" ngầu lòi, chàng nam thần 1m88 của chúng ta lại bị treo lủng lẳng giữa không trung như một con gấu bông trong máy gắp thú.
"Này! Cứu... cứu tôi với! Đừng có đứng nhìn nữa!" Khoa hét lên, hai chân quờ quạng giữa hư không.
Cả sân bóng lặng thắt lại, rồi nổ tung trong tiếng cười sặc sụa. Gia Bảo vội vàng lùi ra xa 5 mét vì sợ bụi từ cái áo rách rơi vào người. Thành "Toán học" thì thản nhiên lôi máy tính ra bấm: "Dựa vào trọng lực và độ bền của vải, cậu sẽ bị treo ở đó thêm khoảng 3 phút 14 giây nữa trước khi áo đứt."
Tuệ Nhi đứng bên dưới, ôm mặt không dám nhìn. "Đồ chân dài não ngắn! Tôi đã bảo là cái rổ đó bị hỏng đinh rồi mà không nghe!"
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, thầy thể dục từ xa lù lù đi tới. Thầy dừng lại, ngước mắt nhìn "át chủ bài" đang treo như đèn lồng, rồi nhìn xuống Tuệ Nhi.
"Quản lý Nhi, em đang tập luyện kỹ thuật 'phơi áo đấu' cho đội à?" Thầy lạnh lùng hỏi.
"Dạ... dạ không thầy, đây là kỹ thuật... phòng thủ trên không mới của Khoa ạ!" Nhi lắp bắp, vừa nói vừa vơ lấy cái sào dài dùng để lấy bóng bị kẹt, chọc mạnh vào mông Khoa.
"Á! Nhi! Đừng có chọc chỗ đó!" Khoa la bài hãi, rồi RẮC một tiếng, chiếc áo không chịu nổi nhiệt nữa đã đứt lìa. Khoa rơi tự do, tiếp đất bằng... mông ngay trước mũi giày của thầy.
Buổi tập kết thúc bằng việc Đăng Khoa phải mặc một chiếc áo phông hồng mượn tạm của Nhi để đi về. Suốt quãng đường đi bộ ra cổng trường, Khoa cứ lí nhí: "Nhi này, chai nước lúc nãy cậu đưa... tớ giữ lại cái vỏ được không? Tớ sẽ vẽ hình cậu lên đó, dán nhãn 'Vô giá' luôn."
Nhi liếc nhìn chàng trai cao kều đang mặc chiếc áo hồng chật ních, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng xuống xương quai xanh nhưng ánh mắt lại nhìn mình chân thành đến lạ. Cô khẽ đỏ mặt, đẩy kính cận: "Vẽ xấu là tôi đập chai nước vào đầu đấy nhé!"
Gió chiều thổi qua sân bóng vắng lặng, mang theo tiếng cười đùa của đám bạn và mùi hương thanh xuân của những ngày đầu tiên "báo thủ" cùng nhau.