MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Dưới Vạch 3 ĐiểmChương 3: Quản lý mới: Người nhặt bóng hay người đi nhặt "liêm sỉ"?

Hẹn Hò Dưới Vạch 3 Điểm

Chương 3: Quản lý mới: Người nhặt bóng hay người đi nhặt "liêm sỉ"?

1,057 từ · ~6 phút đọc

Sau vụ "treo người phơi áo" chấn động cả trường, Đăng Khoa chính thức bị Tuệ Nhi liệt vào danh sách đen: Đứng đầu bảng những vận động viên cần được giáo dục lại về nhân cách... và cả kỹ năng sống. Nhi cầm cuốn sổ quản lý, đứng giữa sân bóng với một vẻ uy nghiêm mà ngay cả thầy Hiệu trưởng cũng phải kiêng dè.

"Thông báo cho các anh biết, từ hôm nay tôi không chỉ nhặt bóng, tôi còn nhặt cả lỗi của các anh. Ai không phục thì có thể lên gặp thầy Thể dục nộp đơn xin nghỉ, hoặc sang CLB Sinh học đăng ký một suất tưới nước cho su hào!"

Gia Bảo đang bận dùng nước rửa tay khô xoa miết đôi bàn tay, bỗng rùng mình một cái. Thành "Toán học" đang mải bấm máy tính Casio cũng phải ngẩng đầu lên. Riêng Đăng Khoa, trong chiếc áo phông hồng chật ních (vốn là đồ cũ của Nhi) trông vừa tội nghiệp vừa nực cười, đang cố gắng thu nhỏ thân hình 1m88 của mình lại sau lưng cột rổ.

"Nào, 'át chủ bài' Đăng Khoa!" Nhi hất hàm, cây bút bi trên tay cô gõ nhịp cộp cộp vào bìa sổ. "Nãy giờ cậu đứng đó làm gì? Biến nốt Sol thành nốt La à? Vào sân tập dắt bóng ngay cho tôi!"

Khoa lủi thủi bước ra giữa sân. Tiếng đế giày bám sàn gỗ kêu lên ken két giữa không gian tĩnh lặng. Cậu dắt bóng, từng nhịp bùm bùm dồn dập và dứt khoát. Thế nhưng, cứ mỗi lần dẫn bóng qua chỗ Nhi đang đứng, Khoa lại vô thức gồng mình lên. Cậu cố gắng xoay người thật điệu nghệ, cánh tay nổi gân xanh mạnh mẽ khi cậu tung ra một cú chuyền bóng cho Gia Bảo.

"Bảo! Đón bóng!"

Gia Bảo nhìn quả bóng rổ – thứ mà cậu cho là vật chứa hàng tỷ vi khuẩn – đang lao tới. Thay vì đón bóng bằng tư thế chuyên nghiệp, Bảo lại hốt hoảng rút... một tờ khăn giấy ướt ra chắn trước mặt. Kết quả, quả bóng đập trúng tờ khăn giấy rồi bật ngược lại, bay thẳng vào đống bóng rổ đang để ở góc sân, tạo ra một đống đổ nát hỗn độn.

"Gia Bảo! Cậu đang chơi bóng rổ hay đang đóng quảng cáo khăn giấy thế?" Nhi hét lên, đầu muốn bốc khói. "Còn Khoa! Cậu chuyền bóng hay ném tạ? Chuyền thế kia thì chỉ có tổ tiên mới bắt được thôi!"

Khoa dừng bóng, mồ hôi nhễ nhại lăn từ thái dương xuống xương quai xanh. Cậu vén chiếc áo phông hồng lên lau mặt, vô tình lộ ra cơ bụng săn chắc và sức sống thanh xuân mãnh liệt. Độc giả nữ nào đứng đây chắc chắn sẽ "đổ gục", nhưng Tuệ Nhi thì chỉ thấy... tức mắt.

"Nhìn cái gì? Mau đi nhặt bóng về đây! Liêm sỉ của cậu rơi vãi hết trên sân kìa!"

Khoa lầm bầm, lết đôi chân dài đi nhặt từng quả bóng. Khi đi ngang qua chỗ Nhi, cậu bất thình lình dừng lại, rút từ trong túi quần ra một chai nước suối đã được dán nhãn lại bằng một tờ giấy vẽ nguệch ngoạc. Trên đó là hình một cô gái có cặp kính dày và cái mồm đang mở to (chắc là đang mắng cậu). Bên cạnh là hai chữ: "VÔ GIÁ".

"Này... cầm lấy mà uống. Mắng tôi nãy giờ chắc khát lắm rồi." Khoa đưa chai nước, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng vào Nhi.

Nhi ngẩn người nhìn chai nước suối "độc bản". Hình vẽ trên đó xấu đến mức xúc phạm người nhìn, nhưng nét bút lại rất nắn nót. Cô bỗng thấy tim mình đập lệch một nhịp, nhưng ngay lập tức "bản năng quản lý" lại trỗi dậy.

"Cái nhãn này... làm bằng giấy thủ công à? Cậu có biết là nó sẽ bở ra khi chai nước đổ mồ hôi không? Đúng là đồ chân dài não ngắn!"

Dù mắng như tát nước vào mặt, nhưng Nhi vẫn lặng lẽ mở nắp chai nước uống một ngụm lớn. Nước lạnh tràn xuống cổ họng làm cô dịu hẳn cơn hỏa hoạn trong lòng.

Buổi tập kết thúc trong tiếng còi của thầy Thể dục. Khi mọi người đã về hết, chỉ còn lại Nhi và Khoa ở lại dọn dẹp sân. Ánh đèn cao áp của sân vận động bật sáng, đổ bóng hai người dài ngoằng trên mặt sàn gỗ.

"Nhi này," Khoa vừa ôm bao bóng vừa lí nhí hỏi. "Nếu tôi ném trúng cú 3 điểm từ giữa sân, bà có bớt mắng tôi đi một ngày không?"

Nhi liếc nhìn chiếc rổ bóng ở đằng xa, rồi nhìn gã nam thần đang đứng dưới ánh đèn với vẻ mặt chờ đợi. Cô nhếch môi: "Cậu mà ném trúng, tôi sẽ bao cậu một hộp cơm sườn bì chả đền cho hôm qua. Còn ném hụt thì... trực nhật sân bóng một tuần cho tôi!"

Khoa sáng mắt lên. Cậu đặt bao bóng xuống, cầm lấy một quả bóng và bước về phía vạch giữa sân. Không gian căng như dây đàn. Khoa hít một hơi thật sâu, cơ bắp cánh tay căng cứng. Cậu bật nhảy, cơ thể vẽ nên một đường cong hoàn mỹ giữa không trung. Quả bóng rời tay, xoay vòng tít tắp rồi bay về phía mục tiêu.

Sượt!

Tiếng bóng xoáy qua lưới kêu lên nhẹ bẫng. Một cú dứt điểm hoàn hảo.

Khoa quay lại nhìn Nhi, định bụng sẽ làm một tư thế ăn mừng "cool ngầu" nhất lịch sử trường học. Nhưng vì mải tạo dáng, cậu quên mất sàn gỗ vừa mới được Nhi lau bằng nước lau sàn...

RẦM!

"Á đù!"

Nam thần số 10 ngã chổng vó ngay dưới chân Nhi. Liêm sỉ của cậu, một lần nữa, chính thức tan biến vào hư vô.

Nhi che miệng cười sặc sụa, cặp kính cận suýt rơi xuống đất. "Thôi được rồi, cơm sườn thì có, nhưng liêm sỉ thì cậu tự đi mà nhặt nhé, đồ ngốc!"

Dưới ánh đèn sân bóng rực rỡ, tiếng cười của họ vang vọng, bắt đầu cho một hành trình mà bảng tỉ số tình cảm chắc chắn sẽ còn nhiều biến động hơn cả một trận chung kết.