Nếu có giải thưởng dành cho "Quản lý có gương mặt tuyệt vọng nhất năm", Tuệ Nhi tin chắc mình sẽ ẵm giải quán quân mà không cần vòng gửi xe. Cô đứng khoanh tay, mắt nhìn trân trân vào ba "ứng cử viên sáng giá" đang đứng dàn hàng ngang trên sân bóng rổ trường Phan Đình Phùng, rồi lại liếc sang Đăng Khoa – kẻ đang cười hì hì như thể vừa lập được chiến công hiển hách.
"Khoa, cậu giải thích đi." Nhi day day thái dương. "Tôi bảo cậu đi tìm đồng đội, chứ không phải bảo cậu đi gom hộ khẩu cho sở thú."
Đăng Khoa hắng giọng, vỗ vai nhân vật đầu tiên – một gã cao gầy, mắt thâm quầng như gấu trúc và tay vẫn đang bấm liên hồi vào chiếc máy chơi game cầm tay. "Đây là Minh 'Game thủ'. Khả năng canh nhịp của nó là thiên tài. Nó có thể nhấn nút Perfect trong Audition thì việc canh nhịp nhảy tranh bóng chỉ là chuyện nhỏ!"
Minh không ngước mắt lên, chỉ lẩm bẩm: "Trái... phải... lên... xuống... Space! Chết tiệt, lại hụt combo."
Nhi thở dài, chuyển ánh mắt sang người thứ hai. Gia Bảo – tay ném 3 điểm huyền thoại của khối 11 – đang đeo khẩu trang kín mít, tay mang găng tay y tế và đang dùng bình xịt khuẩn xịt lấy xịt để vào... quả bóng rổ.
"Bảo, cậu đang tập bóng hay đang chuẩn bị phẫu thuật?" Nhi hỏi bằng giọng không cảm xúc.
Bảo lí nhí qua lớp khẩu trang: "Quả bóng này có ít nhất 40 nghìn loại vi khuẩn bám vào. Tôi phải khử trùng nó trước khi chạm tay. Và nhắc trước, đứa nào đổ mồ hôi bắn vào người tôi, tôi sẽ lập tức rời sân đi tắm!"
Cuối cùng là Thành "Toán học". Cậu ta không mang giày thể thao mà đi dép lê, nách kẹp một cuốn sổ dày cộp toàn công thức vật lý và một chiếc máy tính Casio đời mới nhất.
"Chào quản lý," Thành đẩy gọng kính dày cộp. "Tôi đã tính toán xong. Với sức gió 2m/s hướng Đông Nam và độ ẩm không khí 70%, nếu Khoa ném bóng ở góc 45 độ với lực phát động là 15 Newton, xác suất bóng vào rổ là 88,5%. Tuy nhiên, tôi chưa tính đến biến số là... sự ngáo ngơ bẩm sinh của cậu ta."
"Này! Tôi nghe thấy đấy nhé!" Khoa gào lên, rồi quay sang Nhi với ánh mắt long lanh như một chú cún bự. "Bà thấy chưa? Đội hình cực phẩm! Một đứa canh nhịp, một đứa sạch sẽ để đối phương không dám áp sát, và một bộ não thiên tài để tính quỹ đạo. Chúng ta vô đối rồi!"
Tuệ Nhi nhìn đội hình "bất hảo" này, rồi nhìn sân bóng rổ vốn đã tiêu điều nay càng thêm vẻ... tâm thần phân liệt. Cô thở hắt ra, lật sổ quản lý: "Được rồi. Nếu các anh đã tự tin thế thì chúng ta bắt đầu bài kiểm tra đầu vào. Khoa, cậu dẫn dắt các bạn tập bài bổ trợ 1: Chạy thoi nhặt bóng."
"Rõ, thưa sếp!" Khoa hô vang, rồi ra lệnh: "Cả đội nghe rõ, tập trung!"
Cảnh tượng tiếp theo khiến Nhi suýt nữa thì đập đầu vào cột rổ. Đăng Khoa dắt bóng dẫn đầu với những cú đập mạnh mẽ, nhịp bùm bùm dồn dập vang dội sàn bê tông. Nhưng ngay phía sau cậu, Minh "Game thủ" vừa chạy vừa nhìn màn hình máy game, suýt nữa thì đâm sầm vào cột cờ. Gia Bảo thì chạy theo kiểu... nhảy chân sáo để tránh những vũng nước đọng trên sân. Còn Thành "Toán học" vừa chạy vừa lẩm bẩm: "Gia tốc rơi tự do là 9.8, vận tốc trung bình của tôi đang là..."
Bốp!
Thành mải tính toán nên đâm thẳng vào lưng Gia Bảo. Bảo rú lên một tiếng kinh hoàng vì bị "tiếp xúc da thịt không an toàn", rồi theo quán tính, cả hai đổ ập lên người Minh. Minh buông tay, chiếc máy game bay một đường vòng cung đẹp mắt lên không trung.
Đăng Khoa thấy đồng đội ngã, vội vàng quay lại cứu viện. Nhưng đúng lúc đó, cậu bắt gặp ánh mắt của Nhi đang nhìn mình đầy ngao ngán. Theo phản xạ tự nhiên của một "nam thần báo thủ", Khoa muốn thể hiện một cú xoay người cứu bóng thật ngầu. Cậu đạp mạnh xuống sàn, xoay 360 độ...
Kít... XOẠCH!
Đôi giày xịn của Khoa trượt dài trên vệt nước xịt khuẩn mà Gia Bảo vừa xịt lúc nãy. Cậu mất đà, đôi chân dài 1m88 xoạc rộng ra như một vận động viên thể dục dụng cụ đang thực hiện bài thi xoạc dọc.
"A... u... ui..." Khoa nghiến răng, mặt tím tái, tay ôm lấy "chỗ hiểm" trong khi cả người bất động trên sân.
Nhi lật đật chạy tới, nửa muốn cười nửa muốn khóc. Cô đứng bên cạnh, cúi xuống nhìn gã át chủ bài đang chịu trận: "Nam thần? Thiên đường? Hay là giờ cậu muốn đi gặp bác sĩ nhãn khoa luôn?"
Khoa ngước nhìn Nhi, mồ hôi vã ra như tắm, nhưng vẫn cố thều thào: "Bà... bà đứng đây... ngược sáng... nhìn giống y tá thiên thần quá..."
"Y tá cái đầu cậu! Cả đội nằm đo sân thế này thì su hào trường mình sắp bội thu rồi đấy!" Nhi gắt gỏng, nhưng tay vẫn đưa ra một chai nước suối dán nhãn "Vô giá" (là chai cậu tặng cô hôm qua, cô đã đổ đầy nước mới vào). "Uống đi rồi biến về lớp cho tôi nhờ. Ngày đầu tuyển quân mà như thế này thì tôi thà đi trồng su hào còn hơn!"
Dưới ánh nắng chiều tà, đội bóng rổ "cứu vớt" nằm la liệt trên sân. Kẻ ôm máy game khóc ròng, kẻ xịt khuẩn liên hồi vào quần áo, kẻ mải mê tính toán lực va chạm, và một gã nam thần đang mặc áo phông hồng nằm rên rỉ vì cú xoạc dọc định mệnh.
Thanh xuân của Tuệ Nhi, có lẽ không chỉ là màu hồng của tình yêu, mà còn là màu... xám xịt của một đội bóng rổ toàn những ca khó đẻ.