Sáng thứ Bảy, sân bóng rổ trường Phan Đình Phùng không còn yên tĩnh như thường lệ. Đội hình "F4 báo thủ" đã có mặt đông đủ, kèm theo một Tuệ Nhi với bộ mặt của người sắp đi thực hiện án tử. Nhi cầm chiếc còi nhựa màu vàng, thổi một tiếng dài đầy uy lực khiến Minh "Game thủ" suýt làm rơi chiếc máy Nintendo Switch đang cầm trên tay.
"Nghiêm! Để chuẩn bị cho trận giao hữu sắp tới và bảo vệ mảnh đất su hào tương lai, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu vận hành chiến thuật 'Vòng tròn ma thuật'. Khoa, cậu giải thích đi."
Đăng Khoa bước ra giữa sân, hôm nay cậu mặc bộ đồ đấu số 10 vừa khít, mái tóc hơi rối và ánh mắt đầy vẻ tự tin của một thủ lĩnh thực thụ. Cậu cầm quả bóng, xoay tròn trên đầu ngón tay một cách điệu nghệ.
"Chiến thuật rất đơn giản. Thành sẽ đứng ở đỉnh hình thang để tính toán sức gió. Bảo đứng ở góc 0 độ để ném 3 điểm, điều kiện là không ai được chạm vào người nó. Minh sẽ chạy cắt mặt theo nhịp 4/4 của nhạc Audition để thu hút hậu vệ đối phương. Và tôi..." Khoa nháy mắt với Nhi. "...Tôi sẽ thực hiện cú Úp rổ quyết định khi thấy tín hiệu từ quản lý."
"Tín hiệu gì?" Nhi nhíu mày.
"Thì... khi nào bà thấy tôi ngầu quá mà tim đập nhanh thì bà thổi còi!"
"Cút ngay vào sân!" Nhi gầm lên.
Buổi tập bắt đầu. Thành "Toán học" vừa chạy vừa cầm thước kẻ đo đạc khoảng cách từ vạch ném phạt đến vành rổ, miệng lẩm bẩm về "định lý hàm số Cos". Gia Bảo thì vừa dẫn bóng vừa thủ sẵn một chai xịt khuẩn nhỏ xíu trong lòng bàn tay, hễ thấy Minh "Game thủ" chạy lại gần là cậu lại xịt xì xì vào không trung để tạo "vùng đệm an toàn".
Mọi chuyện có lẽ đã diễn ra suôn sẻ nếu như thầy Giám thị – người nổi tiếng với biệt danh "Hắc diện thần" – không đi tuần ngang qua sân bóng với một vẻ mặt vô cùng hình sự. Thầy đứng ngay phía sau bảng rổ, tay cầm sổ kỷ luật, đôi mắt sắc lẹm soi mói từng kẽ hở của lưới bóng.
"Cẩn thận, biến số X xuất hiện ở tọa độ 12 giờ!" Thành hét lên báo động.
Đăng Khoa đang dẫn bóng tốc độ cao. Thấy Nhi đang nhìn mình từ đường biên, máu "nam thần" trong người cậu lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu muốn thực hiện một cú ném xoáy điệu nghệ để ghi điểm tuyệt đối. Cậu dập bóng mạnh xuống sàn gỗ, âm thanh bùm bùm vang lên đầy uy lực. Khoa bật nhảy, cơ bụng căng cứng, cánh tay nổi gân, quả bóng rời tay vẽ một đường cung cực kỳ... kỳ lạ.
Đáng lẽ quả bóng phải rơi vào rổ, nhưng vì mải liếc nhìn cái kẹp tóc mới của Nhi, cổ tay Khoa khẽ run. Quả bóng không bay cao mà lại bay là là, đập mạnh vào vành sắt rổ rồi nảy ngược ra sau với vận tốc kinh hoàng.
BỐP!
Một âm thanh khô khốc vang lên. Quả bóng rổ da cam hạ cánh chính xác giữa mặt thầy Giám thị. Chiếc kính lão của thầy bay một đường vòng cung rồi rơi xuống bãi cỏ, còn thầy thì đứng hình mất 5 giây, sổ kỷ luật trên tay rơi lả tả như lá mùa thu.
Cả sân bóng lặng ngắt như tờ. Minh "Game thủ" tắt máy game ngay lập tức. Gia Bảo vội vàng giấu chai xịt khuẩn vào tất. Thành "Toán học" bắt đầu tính toán xác suất bị đuổi học là 99,9%.
Đăng Khoa đáp đất, hai tay vẫn còn giơ lên theo tư thế ném bóng, mặt tái mét không còn một giọt máu. Cậu quay sang nhìn Nhi cầu cứu, nhưng Nhi lúc này đã che mặt, giả vờ như mình đang nghiên cứu... kiến bò dưới chân ghế đá.
"ĐĂNG... KHOA!" Tiếng gầm của thầy Giám thị vang dội cả một góc trường. "Cậu định ám sát tôi để xóa nợ môn Thể dục đấy à?"
"Thầy... thầy ơi, tại cái rổ nó có lực hút trái đất không ổn định!" Khoa lắp bắp, lùi lại phía sau.
Nhi thấy tình hình sắp nổ tung, đành phải liều mình đứng ra giải vây. Cô chạy lại gần thầy Giám thị, vừa nhặt kính cho thầy vừa giả vờ sụt sịt: "Thầy ơi, thầy đừng mắng cậu ấy. Khoa đang cố gắng tập luyện vì tương lai của vườn su hào trường mình thôi ạ. Cú ném vừa rồi là kỹ thuật 'Diệt trừ sâu hại' mà thầy Thể dục vừa dạy, không may thầy lại đứng đúng vị trí của... con sâu."
Cả đội bóng rổ đồng thanh: "Đúng rồi thầy ơi! Thầy là nạn nhân của kỹ thuật cao cấp ạ!"
Thầy Giám thị đeo kính vào, nhìn đám học trò "quái thai" trước mặt, rồi nhìn sang Tuệ Nhi đang diễn sâu hết mức. Thầy hừ một tiếng: "Vì sự nghiệp su hào của trường, tôi bỏ qua lần này. Nhưng Đăng Khoa, vì tội 'ném bóng vào mặt công lý', cậu phải trực nhật toàn bộ khu vực nhà xe trong một tuần!"
Khi thầy vừa đi khuất, Đăng Khoa thở phào cái thượt, ngồi bệt xuống sân bóng. Nhi bước tới, đá nhẹ vào chân cậu một cái.
"Đồ chân dài não ngắn! Cậu suýt nữa là tiễn cả đội lên phòng Hội đồng rồi đấy có biết không?"
Khoa ngước nhìn cô quản lý, dù mệt nhưng vẫn cố nhe răng cười: "Nhưng mà công nhận lúc nãy bà cứu tôi trông 'ngầu' thật đấy Nhi ạ. Đúng là quản lý của tôi có khác."
Nhi đỏ mặt, quay đi chỗ khác tránh ánh nhìn của Khoa: "Ai là quản lý của cậu? Tôi chỉ bảo vệ vườn su hào thôi!"
Dưới ánh nắng vàng rực của buổi chiều thứ Bảy, những giọt mồ hôi trên trán Khoa lấp lánh như những mảnh pha lê. Cậu nhìn Nhi, rồi nhìn chai nước suối dán nhãn "Vô giá" đang nằm trên ghế đá, thầm nghĩ: Có lẽ việc ném hụt vào mặt thầy Giám thị cũng đáng, nếu sau đó được nhìn thấy Nhi lo lắng cho mình như thế này.
Trận giao hữu đầu tiên đang đến gần, và với cái đội hình "ăn hại" này, Khoa biết mình còn phải ném hụt nhiều lần nữa trước khi ném trúng được trái tim của cô nàng quản lý "thánh nhọ".