MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Dưới Vạch 3 ĐiểmChương 6: Chiến thuật "Dương đông kích tây" để xin Facebook

Hẹn Hò Dưới Vạch 3 Điểm

Chương 6: Chiến thuật "Dương đông kích tây" để xin Facebook

1,024 từ · ~6 phút đọc

Sau vụ "ám sát hụt" thầy Giám thị, Đăng Khoa nhận ra một chân lý nghiệt ngã: Liêm sỉ của cậu đã âm đến mức không thể cứu vãn, nhưng tình cảm dành cho Tuệ Nhi thì cứ tỉ lệ thuận với số lần cậu bị cô mắng. Khoa quyết định mình phải có được Facebook của Nhi. Không thể cứ để cô quản lý mình theo kiểu "offline" như thế này mãi được.

"An này, bà là bạn thân của Nhi, bà phải giúp tôi!" Khoa chặn đường Khánh An ngay trước cổng căng tin.

Khánh An – chuyên gia "đẩy thuyền" nhưng toàn đẩy vào hố vôi – đẩy gọng kính, cười gian xảo: "Muốn xin Facebook của 'Thánh nhọ' á? Khó hơn cả việc cậu ném bóng trúng rổ đấy Khoa ạ. Nhi nó vốn dị ứng với mấy ông nam thần nửa mùa. Nhưng mà... tôi có một kế hoạch."

Kế hoạch của Khánh An mang tên "Chiến thuật Dương đông kích tây". Theo đó, Khoa không được trực tiếp hỏi xin (vì chắc chắn sẽ bị từ chối), mà phải tạo ra một tình huống buộc Nhi phải là người chủ động tìm đến cậu.

"Chiều nay tập xong, cậu cứ giả vờ để quên cái gì đó cực kỳ quan trọng ở sân bóng, mà cái đó phải có liên quan đến bí mật quốc gia của cậu ấy. Nhi nó hay dọn dẹp cuối cùng, kiểu gì nó chẳng nhặt được!" An nháy mắt đầy tự tin.

Khoa gật đầu lia lịa, lòng tràn đầy hy vọng.

Buổi tập chiều hôm đó trôi qua trong bầu không khí cực kỳ "kịch tính". Khoa tập luyện hăng say đến mức mồ hôi đẫm sũng cả chiếc áo đấu số 10. Từ hàng ghế khán giả, Nhi chỉ thấy một bóng lưng cao lớn đang miệt mài bật nhảy. Tiếng đế giày bám sàn kêu lên ken két dứt khoát. Mỗi khi Khoa vung tay ném bóng, cánh tay cậu nổi gân rõ rệt, để lộ một sức sống thanh xuân mạnh mẽ mà cô chưa từng thấy ở chàng học bá thường ngày.

"Này, tập xong rồi thì về đi! Đứng đó tạo dáng cho ai xem?" Nhi hét lớn, cố che giấu sự rung động nhỏ nhoi trong lòng khi thấy Khoa vén áo lau mồ hôi, để lộ cơ bụng thấp thoáng.

"Biết rồi, quản lý khó tính!" Khoa đáp, ném quả bóng cuối cùng vào sọt rồi lủi thủi đi vào phòng thay đồ.

Mười phút sau, sân bóng vắng lặng. Nhi bắt đầu công việc nhặt nhạnh đống bóng rổ vương vãi. Bỗng cô khựng lại khi thấy trên ghế đá có một chiếc ví da màu đen nằm chỏng chơ.

"Đồ não ngắn! Lại quên đồ!" Nhi càm ràm, định bụng cầm chiếc ví về lớp đưa cho Khoa vào sáng mai. Nhưng trí tò mò của một cô nàng "thánh soi" đã trỗi dậy. Cô mở nhẹ chiếc ví ra xem bên trong có tiền hay giấy tờ gì quan trọng không.

Không có tiền polyme mệnh giá lớn, chỉ có một tờ giấy nhỏ được gấp làm tư, nằm trang trọng trong ngăn kính. Nhi tò mò mở ra. Trên đó không phải là công thức toán học, mà là một bức vẽ bằng bút chì... cực kỳ xấu.

Đó là hình một cô gái đang ôm hộp cơm, miệng há to với hai hàng nước mắt lã chã, bên cạnh là quả bóng rổ đang bay tới. Phía dưới bức tranh có một dòng chữ nắn nót: "Bí kíp để không bị Nhi đập: 1. Ném bóng trúng rổ. 2. Mua lại cơm sườn. 3. Tìm cách lấy Facebook để xin lỗi mỗi tối."

Kèm theo đó là một mã QR to đùng được vẽ bằng tay, bên dưới ghi: "Quét đi, thiên đường ở đây nè!"

Nhi đứng sững lại giữa sân bóng. Tim cô bỗng đập nhanh một nhịp, rồi lại thấy buồn cười đến mức không nhịn được. Cái mã QR vẽ bằng tay kia mà quét được thì đúng là phép màu. Cô rút điện thoại ra, vừa định mắng thầm "Đúng là đồ điên", thì một bóng người cao lớn từ sau cột rổ lù lù bước ra.

Đăng Khoa đứng đó, gãi đầu gãi tai, mặt đỏ bừng dưới ánh đèn cao áp: "À thì... mã QR đó tôi vẽ cả đêm đấy. Không quét được đâu, nhưng nếu bà muốn 'thiên đường' mở cửa thì... tự gõ tên tớ đi."

Nhi nhìn gã nam thần 1m88 đang đứng lí nhí trước mặt mình, chiếc ví đen vẫn cầm trên tay. Cô hừ một tiếng, đẩy kính cận: "Vẽ xấu thế này mà đòi tôi quét á? Cậu có biết là hành động này khiến chỉ số IQ của đội bóng rổ tụt xuống mức âm không?"

"Thế... thế bà có cho không?" Khoa hồi hộp đến mức nghe thấy cả tiếng tim mình đập bùm bùm như tiếng bóng đập sàn.

Nhi lẳng lặng nhét chiếc ví vào cặp của Khoa, rồi quay lưng bước đi. Nhưng trước khi ra khỏi sân, cô ném lại một câu lạnh lùng: "Về check phần tin nhắn chờ đi. Và nhớ nợ tôi một hộp cơm sườn đặc biệt đấy!"

Khoa đứng hình mất 3 giây, rồi nhảy cẫng lên như vừa thực hiện được một cú Dunk thành công nhất sự nghiệp. Cậu vội vàng móc điện thoại ra. Một thông báo hiện lên: "Tuệ Nhi (Thánh Nhọ) đã gửi cho bạn một lời mời kết bạn."

Cậu hí hửng gửi ngay một cái sticker hình con gấu đang quỳ lạy. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, tin nhắn đầu tiên của Nhi gửi đến là: "Mai trực nhật nhà xe lúc 6 giờ sáng theo lệnh thầy Giám thị. Đừng có mà Air-ball giờ giấc, nếu không tôi sẽ Block cậu vĩnh viễn!"

Khoa mếu máo nhìn màn hình, nhưng môi lại nở một nụ cười ngốc nghếch. Chiến thuật "Dương đông kích tây" của Khánh An có thể đưa cậu vào hố vôi trực nhật, nhưng ít nhất, cậu đã có được tấm vé bước vào "khu vực phòng thủ" của trái tim Nhi.