Trận giao hữu với trường chuyên Lê Hồng Phong diễn ra vào một buổi chiều rực nắng. Khác với vẻ lụp xụp của đội nhà, đối thủ xuất hiện với dàn xe buýt xịn xò và những bộ đồng phục bóng rổ chuyên nghiệp đến từng sợi vải.
Đội bạn bước vào sân, ai nấy đều cao ráo, cơ bắp và quan trọng nhất là... họ trông không giống những người vừa trốn trại tâm thần. Tuệ Nhi đứng ở đường biên, nhìn dàn nam thần trường bạn rồi nhìn lại "biệt đội báo thủ" nhà mình mà thở dài thườn thượt. Gia Bảo đang đeo khẩu trang y tế, xịt khuẩn túi bụi vào đôi giày thi đấu. Minh "Game thủ" thì đeo tai nghe, miệng lẩm bẩm nhịp nhảy Audition. Thành "Toán học" cầm thước dây đi đo độ lún của mặt sân gỗ.
"Này, ít ra các anh cũng phải ra dáng vận động viên một chút chứ!" Nhi gắt lên, cốc vào đầu Đăng Khoa một cái rõ đau khi thấy cậu đang mải mê... xịt keo vuốt tóc trước gương cầm tay.
"Bà yên tâm, dù thua về chuyên môn, chúng ta phải thắng về mặt Visual!" Khoa nháy mắt, tự tin sải bước ra giữa sân.
Tiếng còi khai cuộc vang lên: Tét!
Trận đấu bắt đầu với một nhịp độ nghẹt thở. Tiếng đế giày trượt trên sàn gỗ kêu lên kít kít dồn dập như tiếng trống trận. Đăng Khoa dắt bóng áp sát vạch ba điểm. Cơ bụng cậu căng cứng dưới lớp áo đấu số 10 đẫm mồ hôi. Cậu bật nhảy, quả bóng rời tay vẽ một đường cung hoàn hảo chui tọt qua lưới.
Một tiếng "sượt" vang lên nhẹ bẫng. Cả hội trường (chủ yếu là các bạn nữ) nổ tung trong tiếng reo hò. Khoa hạ cánh, không quên quay sang phía Nhi đá lông nheo một cái. Kết quả là vì mải làm dáng, cậu không thấy hậu vệ đối phương đang lao tới.
Bộp!
Một cú Steal (cướp bóng) tàn nhẫn từ đội bạn. Đăng Khoa ngã oạch xuống sàn, mặt đập thẳng vào bắp chân săn chắc của đối thủ.
"Khoa! Tập trung vào!" Nhi gào lên, hai tay nắm chặt cuốn sổ quản lý.
Thế nhưng, thảm họa thực sự chỉ mới bắt đầu. Gia Bảo dắt bóng lên sân, nhưng ngay khi một cầu thủ đối phương – người đang mồ hôi nhễ nhại – định áp sát để Double Team, Bảo đã rú lên một tiếng kinh hoàng:
"Đừng có chạm vào tôi! Vi khuẩn! Vi khuẩn đang bay lơ lửng!"
Bảo vứt quả bóng đi như vứt một túi rác, chạy thẳng về phía băng ghế kỹ thuật để tìm chai xịt khuẩn, bỏ mặc khung thành trống huơ trống hoác. Đội bạn ngơ ngác mất 2 giây rồi dễ dàng ghi điểm.
Phía bên kia sân, Minh "Game thủ" đang chạy chỗ theo nhịp nhạc 4/4 trong đầu. Thay vì chạy đón bóng, cậu lại thực hiện một cú xoay người kiểu "Finishing Move" trong game Audition ngay giữa vòng cấm. Bóng đập trúng lưng Minh, nảy ra ngoài đường biên.
Thành "Toán học" thì thảm hơn. Cậu nhận được bóng, đứng yên một chỗ, tay lẩm bẩm: "Góc ném là 37,2 độ, lực gió đang đẩy về phía Tây Bắc... Đợi đã, độ ẩm tăng lên làm tăng lực cản không khí..."
"NÉM ĐI ĐỒ NGỐC!" Cả sân trường hét lên.
Thành vừa tung bóng đi thì thời gian thi đấu hiệp 1 kết thúc. Quả bóng bay một đường parabol cực đại, vượt qua cả bảng rổ và hạ cánh chính xác vào... xô nước lau sàn của bác bảo vệ ở tít cuối sân. Một cú Air-ball đi vào huyền thoại.
Hết hiệp 1, tỉ số là 42 - 5 nghiêng về phía trường bạn.
Đội bóng rổ Phan Đình Phùng lủi thủi đi về phía khu vực kỹ thuật. Đăng Khoa mồ hôi nhễ nhại, những giọt nước lăn dọc từ thái dương xuống xương quai xanh, cánh tay nổi gân khi cậu bóp nát chai nước suối vì tức giận với chính mình. Nhi nhìn bóng lưng số 10 đang run lên vì mệt và "quê", lòng bỗng dịu lại.
Cô bước tới, không mắng mỏ như mọi khi mà lẳng lặng đưa cho Khoa một chai nước suối dán nhãn "Vô giá" – cái nhãn mà chính tay cô đã dán đè lên hình vẽ xấu xí của cậu bằng một hình vẽ khác: Một quả bóng rổ có đôi cánh thiên thần.
"Uống đi. Ít ra cậu là người duy nhất trong cái đội này biết ném trúng rổ chứ không phải ném vào xô nước." Nhi nói khẽ, tay kia đưa khăn lông lau đi vết bẩn trên má Khoa.
Khoa ngẩn người nhìn Nhi. Cảm giác mềm mại của chiếc khăn và mùi hương nước xả vải từ tay cô làm cậu quên mất bảng tỉ số đang thê thảm kia. Cậu nắm lấy cổ tay Nhi, ánh mắt kiên định lạ thường: "Hiệp 2 tôi sẽ lấy lại liêm sỉ cho bà. Tôi không thể để quản lý của mình phải đi trồng su hào được."
Nhi đỏ mặt, vội giật tay ra: "Lo mà Rebound (bắt bóng bật bảng) cho tốt đi! Cậu mà để mất bóng nữa là tôi 'Block' Facebook cậu ngay lập tức đấy!"
Dù kết thúc trận đấu, Phan Đình Phùng thua thảm hại về tỉ số, nhưng trên các diễn đàn trường học tối hôm đó, hình ảnh Đăng Khoa vén áo lau mồ hôi lộ cơ bụng và khoảnh khắc Nhi chăm sóc cậu ở đường biên đã trở thành chủ đề nóng nhất.
Đúng như Khoa nói: Họ thắng bằng nhan sắc, dù tỉ số có nát đến mức không muốn nhìn lại. Và quan trọng nhất, trong mắt Nhi, gã "chân dài não ngắn" kia bắt đầu lấp lánh theo một cách rất khác – một sức sống thanh xuân mãnh liệt khiến cô không thể rời mắt.