Sau thất bại muối mặt về tỉ số nhưng lại thắng vang dội trên mặt trận "nhan sắc" ở trận giao hữu, Đăng Khoa quyết định đã đến lúc thực hiện lời hứa về hộp cơm sườn. Nhưng với một gã vốn dĩ "não ngắn" như Khoa, việc mua một hộp cơm bình thường là quá tầm thường. Cậu cần một chiến thuật mang tính đột phá để ghi điểm với Tuệ Nhi ngay tại "địa bàn" đông đúc nhất trường: Căng tin.
"Nghe này các anh em," Khoa đứng trên ghế đá, nói thầm với dàn đồng đội 'lệch quẻ'. "Hôm nay chúng ta sẽ thực hiện chiến thuật 'Hỗ trợ bọc lót'. Bảo, cậu dùng bình xịt khuẩn dọn sạch một cái bàn ở góc đẹp nhất. Minh, cậu canh nhịp xem lúc nào Nhi bước vào căng tin thì ra hiệu. Thành, tính cho tôi quãng đường ngắn nhất từ quầy cơm đến bàn đó để cơm không bị nguội!"
Mười phút sau, Tuệ Nhi cùng Khánh An bước vào căng tin. Vừa thấy bóng dáng cô nàng quản lý, Minh "Game thủ" lập tức nhấn nút trên cái đồng hồ bấm giờ, miệng hô khẽ: "Đối tượng xâm nhập! Nhịp 1-2, bắt đầu!"
Gia Bảo, sau khi đã xịt hết nửa chai cồn để biến cái bàn nhựa trở nên sạch bong sáng bóng như gương soi, vội vàng lùi ra xa 2 mét để tránh "bụi người". Đăng Khoa, trong trang phục áo sơ mi trắng phanh nhẹ cúc cổ (một nỗ lực tạo vẻ lãng tử của Khánh An tư vấn), bưng hai hộp cơm sườn đặc biệt tiến tới.
"Chào quản lý, cơm sườn 'chuộc tội' đây!" Khoa cười, cố gắng giữ giọng trầm ấm nhất có thể.
Nhi nhìn cái bàn sạch đến mức phát sáng, nhìn hai hộp cơm sườn đầy ắp trứng ốp la và mỡ hành, rồi lại nhìn gã nam thần đang đứng uốn éo tạo dáng. Cô không xúc động, mà chỉ nheo mắt nhìn thật kỹ.
"Khoa, cậu lại làm trò gì đấy?" Nhi cầm đôi đũa lên, soi vào hộp cơm. "Cậu mua sườn ở hàng bà Năm đầu ngõ đúng không? Sao tôi thấy miếng sườn này... có hình trái tim?"
Khoa đỏ mặt, gãi đầu: "À... thì... tôi nhờ bà ấy cắt hộ. Bà ấy bảo làm thế này thì tình cảm nó mới 'Rebound' tốt được."
"Rebound cái đầu cậu ấy! Sườn mà cắt hình trái tim thì mất hết cả thịt nạc rồi!" Nhi mắng, nhưng tay vẫn gắp một miếng đưa lên miệng. "Mà sao cái bàn này mùi cồn nồng nặc thế?"
"Dạ, là do em khử trùng để chị ăn cho đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm ạ!" Gia Bảo đứng từ xa nói vọng vào.
Khánh An ngồi bên cạnh, thấy không khí bắt đầu có vẻ "sai sai" theo kế hoạch, liền tung chiêu 'đẩy thuyền' cuối cùng: "Này Nhi, ông Khoa hôm qua vì mải nhìn bà mà ném bóng trúng đầu thầy Giám thị, sáng nay lại dậy từ 5 giờ đi mua cơm đấy. Người ta có tâm thế, bà bớt mắng lại một tí cho người ta... thở với."
Nhi im lặng một giây, ánh mắt vô tình lướt qua cánh tay của Khoa. Trên khuỷu tay cậu vẫn còn vết bầm tím từ cú ngã xoạc dọc hôm qua. Những giọt mồ hôi sau buổi tập sáng vẫn còn lấm tấm trên thái dương cậu, chảy dọc xuống xương quai xanh rồi biến mất sau lớp áo sơ mi. Một sức sống thanh xuân rực rỡ và có chút vụng về tỏa ra từ cậu khiến Nhi bỗng thấy miếng cơm sườn trở nên ngọt lạ lùng.
"Cầm lấy." Nhi đột ngột đưa chai nước suối của mình sang cho Khoa.
"Gì vậy?" Khoa ngơ ngác.
"Trên cổ cậu có vệt dầu mỡ hành kìa, đồ hậu đậu. Lau đi rồi uống nước, nhìn cậu như sắp bốc hỏa đến nơi rồi đấy." Nhi quay mặt đi, cố giấu đôi gò má đang ửng hồng.
Khoa hí hửng cầm lấy chai nước, định bụng sẽ tu một hơi thật ngầu. Nhưng vì quá phấn khích, cậu quên mất là nắp chai chưa vặn chặt. Kết quả, nước đổ nhào ra, ướt sũng một mảng lớn ngay trước ngực áo sơ mi trắng, làm lộ rõ mồn một cơ bắp săn chắc bên dưới lớp vải mỏng.
Cả căng tin bỗng dưng lặng ngắt. Mấy bạn nữ bàn bên cạnh đồng loạt "ồ" lên một tiếng, mắt dán chặt vào cái "visual" không mong muốn này.
"ĐĂNG KHOA!" Nhi đập bàn đứng dậy, mặt đỏ như gấc chín. "Cậu ném bóng hay ném nước thế? Suýt nữa là tôi đi gặp tổ tiên vì xấu hổ thay cậu rồi!"
Khoa đứng hình, hai tay vẫn cầm chai nước, nhìn xuống ngực áo mình rồi nhìn Nhi: "Tại... tại cậu đứng đó lấp lánh quá, làm tôi nhìn nhầm cái nắp chai với... cánh cửa thiên đường."
"Thiên đường cái con khỉ! Đi thay áo ngay cho tôi!"
Nhi vừa mắng vừa lôi trong cặp ra một chiếc áo khoác gió, ném thẳng vào mặt Khoa để che đi cái sự "lấp lánh" quá mức kia. Khoa ôm lấy chiếc áo, hít hà mùi hương của Nhi, cười như một kẻ ngốc giữa căng tin đông đúc.
Dù chiến thuật "Hỗ trợ bọc lót" đã biến thành một vụ "tai nạn trang phục", nhưng ít nhất Khoa đã biết một điều: Tuệ Nhi tuy mắng rất đau, nhưng chiếc áo khoác cô ném cho cậu lại mang hơi ấm khiến cú "ném hụt" liêm sỉ này trở nên cực kỳ xứng đáng.
Hồi 1 của đội bóng rổ "Cứu vớt" đang dần khép lại bằng những tiếng cười và những rung động đầu đời, chuẩn bị mở ra một Hồi 2 đầy giông bão khi đối thủ thực sự của Khoa sắp xuất hiện – không phải trên sân bóng, mà là ở ngay bên cạnh Tuệ Nhi.