Đúng 5 giờ chiều, khi các câu lạc bộ khác bắt đầu tan ca, Đăng Khoa lủi thủi xách xô nước và chiếc bàn chải to vật vã bước vào nhà thi đấu. Hình phạt cho "cú ném ám sát" thầy Giám thị cuối cùng cũng đến ngày thi hành. Nhưng điều Khoa không ngờ nhất là "án tử" này lại có thêm một giám sát viên vô cùng tận tâm: Tuệ Nhi.
"Tốc độ lên, át chủ bài!" Nhi ngồi vắt vẻo trên băng ghế kỹ thuật, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, đôi mắt tinh tường soi xét từng mét vuông sàn gỗ. "Chỗ kia còn vết cháy đen do đế giày của cậu trượt lúc nãy đấy. Đừng có mà dùng chân xoa xoa, dùng tay mà cọ!"
Khoa quỳ rạp xuống sàn, hai tay cầm bàn chải đánh xoàn xoạt. Bình thường, với chiều cao 1m88 và khuôn mặt ngầu lòi, cậu đi đến đâu là tiếng xì xào của các bạn nữ vang lên đến đó. Vậy mà giờ đây, cậu chẳng khác gì một chú gấu to lớn đang bị cô quản lý nhỏ bé "thuần hóa".
"Nhi này," Khoa vừa cọ vừa ngước lên, mồ hôi chảy ròng ròng từ thái dương xuống cằm, thấm đẫm cả cổ áo sơ mi mỏng. "Bà ngồi đó giám sát hay ngồi đó ngắm tôi đấy? Nếu ngắm thì bảo một tiếng, tôi tạo dáng cho mà xem, chứ cọ sàn tư thế này... đau lưng quá."
"Cậu bớt ảo tưởng sức mạnh đi!" Nhi ném một chiếc khăn khô về phía cậu. "Tôi ở lại là vì thầy Giám thị giao chìa khóa cho tôi. Với cả... sàn này mà không sạch thì ngày mai Gia Bảo nó lại xịt hết một tấn cồn lên đây, lúc đó cả đội bóng ngất xìu vì ngộ độc mùi mất."
Khoa đón lấy chiếc khăn, lau vội những giọt mồ hôi đang làm cay mắt. Cậu nhìn sang Nhi. Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực hắt qua những ô cửa kính cao vút của nhà thi đấu, Nhi trông dịu dàng lạ thường. Những sợi tóc mai xõa xuống gương mặt đang tập trung đọc cuốn luật bóng rổ, đôi kính cận hơi trễ xuống sống mũi.
Khoa bỗng dừng tay, lặng lẽ ngắm nhìn cô. Trong bóng rổ, cậu có thể lỡ nhịp Rebound, nhưng trong khoảnh khắc này, cậu biết chắc mình đang bị "bắt bài" hoàn toàn bởi sự bình yên tỏa ra từ cô gái ấy.
"Nhi, lại đây tôi bảo cái này." Khoa vẫy tay.
Nhi nghi ngờ bước tới: "Gì? Lại định giở trò gì để trốn việc hả?"
Ngay khi Nhi vừa đứng sát bên, Khoa bất thình lình nhấn mạnh chiếc bàn chải vào xô nước, tạo ra một tiếng bõm lớn khiến nước bắn tung tóe. Nhi giật mình lùi lại nhưng trượt chân vào vệt nước xà phòng dưới sàn.
"A!"
Theo phản xạ của một vận động viên, Khoa vứt ngay chiếc bàn chải, vươn cánh tay dài đầy gân khỏe khoắn ra đỡ lấy eo Nhi. Cả người Nhi ngã gọn vào lồng ngực vững chãi của cậu. Mùi mồ hôi nam tính pha lẫn mùi xà phòng nồng đậm bao vây lấy cô. Nhi có thể nghe thấy nhịp tim của Khoa đang đập dồn dập, nhanh hơn cả nhịp dắt bóng trong trận giao hữu vừa rồi.
"Đã bảo là sàn trơn rồi mà." Khoa cúi đầu, giọng nói trầm thấp vang lên sát bên tai Nhi. "Quản lý gì mà đo sàn nhanh hơn cả cầu thủ thế này?"
Mặt Nhi đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Cô lúng túng đẩy Khoa ra, nhưng hai tay lại vô tình chạm vào bắp tay săn chắc đang gồng lên để giữ thăng bằng của cậu. Cảm giác nóng hổi từ da thịt Khoa truyền sang khiến cô giật mình như bị điện giật.
"Cậu... cậu buông ra! Tại cậu làm bắn nước chứ bộ!" Nhi lắp bắp, vội vàng chỉnh lại kính, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đang chứa đầy ý cười của gã nam thần báo thủ.
Khoa bật cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng cuối ngày. Cậu lại quỳ xuống, tiếp tục công việc cọ sàn nhưng nhịp điệu đã vui vẻ hơn hẳn.
"Nhi này, nếu sau này tôi ném trúng cú quyết định đưa đội vào chung kết, bà có cho tôi thêm một cái 'ưu tiên' nào không? Kiểu như... được nắm tay quản lý công khai chẳng hạn?"
Nhi cầm lấy xô nước sạch dội mạnh xuống sàn ngay chỗ Khoa đang đứng, khiến cậu ướt nhẹp cả ống quần: "Lo mà cọ cho sạch đi! Ưu tiên của cậu là được trực nhật thêm một tuần nữa nếu ngày mai còn Air-ball đấy!"
Nhà thi đấu chỉ còn lại tiếng bàn chải và tiếng cãi cọ chí chóe của hai người. Ánh đèn sân vận động đột ngột bật sáng khi trời sập tối, đổ bóng họ lồng vào nhau trên mặt sàn bóng loáng. Khoa biết, dù sàn nhà có mệt, lưng có đau, nhưng chỉ cần có Nhi đứng ở đó mắng cậu, thì cái nhà thi đấu này chẳng khác gì thiên đường mà cậu luôn muốn tìm thấy sau mỗi cú ném hụt.