MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Dưới Vạch 3 ĐiểmChương 10: Lời thách thức từ "Con nhà người ta"

Hẹn Hò Dưới Vạch 3 Điểm

Chương 10: Lời thách thức từ "Con nhà người ta"

893 từ · ~5 phút đọc

Cuộc đời Đăng Khoa vốn đã đủ gập ghềnh với những cú xoạc dọc và những lần "ám sát" thầy Giám thị, nhưng ông trời có vẻ vẫn chưa muốn buông tha cho cậu. Sáng thứ Hai, khi Khoa đang khệ nệ bê rổ bóng ra sân, cậu bắt gặp một đám đông đang vây kín bảng tin trường.

Giữa đám đông là một thanh niên cao ráo, mặc đồng phục phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc vuốt gel gọn gàng và nụ cười tỏa nắng chuẩn sách giáo khoa. Đó là Minh Triết – đội trưởng đội bóng rổ trường bạn, đồng thời là "Con nhà người ta" chính hiệu trong truyền thuyết: học giỏi, chơi bóng hay, và đặc biệt là cực kỳ... sạch sẽ (đến mức Gia Bảo nhìn thấy cũng phải gật đầu bái phục).

"Chào Nhi," Triết mỉm cười, chìa ra một đóa hoa hồng nhỏ xinh. "Nghe nói cậu đang quản lý một đội bóng... sắp giải thể để trồng rau. Nếu vất vả quá, hay là sang bên tớ? Vị trí quản lý đội hình chính thức luôn để trống chờ cậu."

Đăng Khoa đứng cách đó 5 mét, cảm thấy một luồng điện xẹt qua não. Đây không phải là Double Team bình thường nữa, đây là chiến thuật "đánh đồn có địch"! Cậu nghiến răng, vứt rổ bóng cái rầm xuống sàn sân bê tông để gây sự chú ý, rồi hùng hổ bước tới.

"Này 'nam thần' trường bạn!" Khoa chen vào giữa Triết và Nhi, dùng chiều cao 1m88 của mình để che khuất tầm nhìn của đối phương. "Đội chúng tôi tuy nghèo nhưng không thiếu liêm sỉ. Nhi là 'linh hồn' của sân su hào này, không đi đâu hết!"

Minh Triết không hề nao núng, cậu ta nhìn Khoa từ đầu đến chân rồi bật cười nhạt: "Cậu là Đăng Khoa? Người có cú ném 'vào mặt giám thị' nổi tiếng trên diễn đàn trường hôm qua? Tôi không nghĩ một cầu thủ Air-ball thường xuyên như cậu lại có quyền quyết định thay quản lý."

"Cậu nói cái gì?!" Khoa gầm lên, máu nóng dồn lên mặt.

"Triết, đủ rồi." Tuệ Nhi đẩy Khoa ra sau, cô nhìn Triết bằng đôi mắt tinh tường thường ngày hay dùng để soi lỗi kỹ thuật. "Cảm ơn ý tốt của cậu, nhưng tôi thích màu xanh của su hào hơn màu huy chương của đội cậu. Vả lại, tôi còn phải ở lại để nhặt liêm sỉ cho cái đồ chân dài não ngắn này nữa."

Khoa vừa định cảm động vì được Nhi bênh vực, thì nghe vế sau liền xụ mặt xuống.

"Được thôi," Triết thu lại đóa hoa, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc lạnh. "Nếu đã vậy, chúng ta đánh cược đi. Trận đấu chính thức sắp tới, nếu đội tôi thắng cách biệt 20 điểm, Nhi phải đồng ý đi ăn tối với tôi và xem xét lại lời đề nghị."

"Còn nếu đội tôi thắng?" Khoa chen vào.

Triết nhếch mép: "Tôi sẽ tặng đội các cậu toàn bộ trang thiết bị tập luyện mới nhất, và tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt Nhi nữa. Sao? Có dám nhận cú Dunk này không?"

Khoa không suy nghĩ một giây: "Chơi luôn! Sợ gì vết bẩn!"

Nhi định ngăn lại nhưng không kịp. Triết rời đi trong sự hò reo của đám đông, để lại một bầu không khí căng thẳng bao trùm sân bóng. Đội hình "sở thú" bấy giờ mới ló đầu ra từ sau gốc cây bàng.

"Xác suất chúng ta thắng là 0,001%," Thành "Toán học" lẩm bẩm trên máy tính Casio. "Khoa ơi, cậu vừa ký vào bản án tử hình cho vườn su hào rồi."

"Kệ nó! Danh dự của đàn ông không thể tính bằng xác suất!" Khoa quay sang Nhi, ánh mắt vừa quyết tâm vừa có chút sợ hãi. "Nhi... bà đừng giận. Tôi sẽ tập. Tôi sẽ tập đến khi nào đôi giày này mòn vẹt thì thôi."

Nhi nhìn Khoa, thấy những giọt mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán cậu dù trời còn sớm. Cô thở dài, tay vỗ mạnh vào vai cậu: "Biết rồi đồ ngốc! Thay vì đứng đây gồng cơ bắp, thì lo mà tập ném phạt đi. Nếu để tôi phải đi ăn tối với cái gã 'bóng bẩy' đó, tôi sẽ ném cậu vào rổ thay cho quả bóng đấy!"

Chiều hôm đó, dưới ánh nắng vàng vọt, Đăng Khoa bắt đầu buổi tập điên cuồng nhất từ trước đến nay. Tiếng bóng đập sàn bùm bùm dồn dập, tiếng đế giày bám sàn kêu lên ken két xé toạc không gian yên tĩnh. Khoa bật nhảy, cơ bụng căng cứng, cánh tay nổi gân cuồn cuộn. Cậu không còn nhìn về phía khán đài để tìm Nhi nữa, mà dồn toàn bộ tâm trí vào vành rổ sắt.

Từ xa, Nhi lẳng lặng cầm chai nước suối dán nhãn "Vô giá", đứng nhìn bóng lưng số 10 đang mồ hôi nhễ nhại. Cô nhận ra, "báo thủ" của mình hình như đã thực sự trưởng thành chỉ sau một lời thách thức.

Hồi 1 chính thức khép lại. Những cú ném hụt đầu đời đã qua, giờ là lúc Đăng Khoa phải học cách phòng thủ khu vực... trái tim mình trước những "đợt tấn công" chuyên nghiệp hơn.