MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Dưới Vạch 3 ĐiểmChương 11: Buổi tập ném 3 điểm dưới mưa

Hẹn Hò Dưới Vạch 3 Điểm

Chương 11: Buổi tập ném 3 điểm dưới mưa

932 từ · ~5 phút đọc

Hồi 2 chính thức bắt đầu bằng một bầu trời xám xịt và những cơn gió rít qua khe cửa nhà thi đấu. Sau lời thách thức của Minh Triết, Đăng Khoa như biến thành một con người khác. Cậu không còn lượn lờ ở căng tin để "xin đểu" đồ ăn của Nhi, cũng chẳng mải mê vuốt keo tạo dáng mỗi khi thấy bóng dáng cô quản lý xuất hiện.

Khoa chỉ tập và tập.

Bùm... bùm... bùm...

Tiếng bóng đập xuống sàn bê tông ngoài trời vang lên khô khốc. Vì nhà thi đấu đang bị đội bóng chuyền nữ chiếm sân, "biệt đội báo thủ" đành phải dạt ra sân ngoài trời.

"Nghỉ đi Khoa! Cậu ném hơn 200 quả rồi đấy!" Tuệ Nhi đứng ở đường biên, tay cầm cuốn sổ che nắng, nhưng mắt không giấu nổi vẻ lo lắng.

"Chưa đủ. Minh Triết có tỷ lệ ném 3 điểm là 45%. Tôi hiện tại chỉ là... 4,5%." Khoa thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng dọc theo thái dương, làm bết bát cả mớ tóc trước trán. Cậu bật nhảy, cơ bụng căng cứng như dây đàn. Quả bóng rời tay, vẽ một đường cung trong không trung nhưng lại đập vành rổ văng ra ngoài.

Đúng lúc đó, một tia chớp rạch ngang bầu trời, và cơn mưa rào đặc sản của mùa hè ập xuống. Hạt mưa to và nặng, quất thẳng vào da thịt đau rát.

"Mưa rồi! Vào trú mau Khoa!" Nhi hét lên, vẫy tay cuống quýt.

Nhưng Khoa vẫn đứng đó, dưới làn mưa trắng xóa. Cậu lầm lũi đi nhặt quả bóng đã sũng nước và trơn tuột.

"Trong bóng rổ, điều kiện thi đấu không bao giờ là hoàn hảo cả." Khoa nói giọng khản đặc, mắt vẫn dán chặt vào vành rổ sắt đang nhạt nhòa trong mưa. "Nếu tôi không thắng được Minh Triết, bà sẽ phải đi ăn tối với hắn. Tôi... tôi không Rebound được trái tim mình nếu để mất quản lý vào tay kẻ khác."

Nhi sững người. Câu nói nửa đùa nửa thật mang đậm thuật ngữ bóng rổ của Khoa khiến tim cô hẫng một nhịp. Cô không chạy vào hiên trú ẩn nữa, mà lẳng lặng cởi đôi giày búp bê, chân trần bước ra giữa sân bóng đẫm nước.

"Đồ não ngắn! Cậu định ném bóng hay định đi tắm mưa hả?" Nhi giật lấy quả bóng từ tay Khoa. Quả bóng sũng nước nặng hơn bình thường gấp đôi. "Nhìn này, ném 3 điểm không phải cứ dùng sức là được. Cậu phải cảm nhận được cái rổ bằng... trực giác."

"Bà biết ném à?" Khoa ngơ ngác nhìn cô quản lý nhỏ bé đang ướt lướt thướt trước mặt.

"Không biết, nhưng tôi biết nhìn lỗi của cậu." Nhi đứng sát lại gần Khoa. Đây là lần đầu tiên hai người ở khoảng cách gần đến thế mà không phải vì một vụ "tai nạn". Mùi nước mưa thanh khiết trộn lẫn với mùi cơ thể ấm áp của Khoa bao vây lấy cô.

Nhi cầm lấy bàn tay to lớn của Khoa, đặt nó lên quả bóng. "Tay này đặt đây, khuỷu tay vuông góc, hạ thấp trọng tâm xuống. Cậu cứ mải tạo dáng nên trọng tâm toàn bị lệch về phía tôi đấy có biết không?"

Khoa đứng hình. Cảm giác đôi bàn tay nhỏ bé, lành lạnh của Nhi đang chạm vào những ngón tay thô ráp của mình làm máu trong người cậu như sôi lên. Cậu cảm nhận được sự mềm mại từ bàn tay cô, và cả sự kiên định trong ánh mắt đằng sau lớp kính mờ hơi nước.

"Nhi này..." Khoa thì thầm, cúi xuống nhìn đỉnh đầu ướt đẫm của cô. "Bà ném thử đi. Nếu bà ném trúng, tôi sẽ nghe lời bà tuyệt đối."

Nhi hừ một tiếng, dùng hết sức bình sinh ném quả bóng da cam sũng nước lên. Quả bóng bay một đường méo mó, không những không trúng rổ mà còn nảy ngược lại, đập thẳng vào... mũi Đăng Khoa.

Bốp!

"Á!" Khoa ôm mũi, loạng choạng lùi lại.

"Ôi trời ơi! Khoa! Tôi xin lỗi!" Nhi hốt hoảng lao tới, hai tay giữ chặt lấy mặt Khoa để kiểm tra vết thương. "Tôi đã bảo là tôi không biết chơi bóng mà! Có gãy mũi không? Để tôi xem!"

Giữa làn mưa tầm tã, dưới vành rổ cũ kỹ, Khoa để mặc cho Nhi xoay xở với khuôn mặt mình. Cậu nhìn thấy sự hối hận và lo lắng tột độ trong mắt cô. Đột nhiên, Khoa nắm lấy hai cổ tay của Nhi, kéo nhẹ ra.

"Không gãy mũi." Khoa cười khì, để lộ hàm răng trắng bóng. "Nhưng hình như tim tôi bị Ankle Breaker rồi. Đau hơn cả cú đập vừa nãy nữa."

Nhi đứng hình, hơi thở của Khoa phả vào mặt cô nóng hổi giữa cơn mưa lạnh. Cô định mắng cậu là "đồ dẻo miệng", nhưng nhìn thấy vệt đỏ trên mũi cậu và ánh mắt chân thành đến lạ lùng kia, cô lại không thốt nên lời.

"Vào trú mưa mau, đồ ngốc!" Nhi gắt gỏng để che giấu sự bối rối, kéo tay Khoa chạy vào hiên nhà thi đấu.

Khoa chạy theo sau, nhìn bóng lưng nhỏ bé đang kéo mình đi, lòng thầm nghĩ: Có lẽ Minh Triết có 45% tỷ lệ ném 3 điểm, nhưng hắn ta chắc chắn không có một quản lý sẵn sàng tắm mưa cùng mình như thế này. Và đó mới chính là cú Steal vĩ đại nhất của thanh xuân mà Khoa muốn giữ chặt lấy.