Sau buổi tập đẫm mưa và cú "va chạm trực diện" giữa mũi của Đăng Khoa với quả bóng sũng nước, cả hai đều ướt như chuột lột. Tuệ Nhi, với bản tính quản lý lo xa, đã ép Khoa cởi chiếc áo đấu đẫm nước ra ngay lập tức để tránh cảm lạnh. Kết quả là gã nam thần 1m88 phải mặc tạm cái áo khoác gió mỏng dính của Nhi để đi về, còn Nhi thì ôm một bọc quần áo ướt nhẹp về nhà "xử lý".
Tối hôm đó, tại nhà Tuệ Nhi.
Cô nàng lẩm bẩm mắng mỏ khi vò chiếc áo đấu số 10. Chiếc áo to gấp đôi người cô, mùi mồ hôi nam tính pha lẫn mùi mưa rào cứ vẩn vương. Nhi đổ thêm một lượng nước xả vải hương hoa cỏ nhiều hơn mức cần thiết, như thể muốn dùng mùi hương của mình để "đánh dấu chủ quyền" lên món đồ của gã báo thủ kia.
"Đã chân dài não ngắn rồi lại còn hay bày đặt tắm mưa tâm trạng," Nhi lầm bầm, nhưng đôi tay vẫn cẩn thận vuốt phẳng từng nếp nhăn trên con số 10 trước khi phơi lên.
Sáng hôm sau, tại cổng trường.
Đăng Khoa đứng đợi sẵn, gương mặt ngầu lòi thường ngày giờ có thêm một miếng băng cá nhân ngay sống mũi – chứng tích của "tình yêu va đập" chiều qua. Vừa thấy Nhi đi tới, Khoa đã hớn hở chạy lại, nhưng chưa kịp mở miệng thì khựng lại.
Nhi lôi từ trong cặp ra chiếc áo số 10 đã khô ráo, thơm nức mùi nước xả vải vải. Nhưng thảm họa nằm ở chỗ: vì Nhi phơi áo gần chậu cây vạn lộc của mẹ, nên trên ngực áo giờ dính thêm một vài cánh hoa hồng ép khô và... một chiếc nơ ruy băng màu hồng mà cô vô tình làm rơi vào giỏ đồ.
"Của cậu đây. Lần sau còn để ướt nhép thế này là tôi ném vào vườn su hào làm phân bón luôn đấy!" Nhi ấn bọc đồ vào tay Khoa, mặt hơi đỏ.
Khoa cầm lấy chiếc áo, đưa lên mũi hít một hơi thật sâu trước mặt bao nhiêu bạn học đang đi ngang qua. Cậu cười toe toét: "Thơm quá! Mùi này là mùi của quản lý đúng không? Từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ giặt áo nữa, để mùi hương này hộ mệnh cho tôi mỗi khi úp rổ."
"Cậu điên à?! Không giặt thì cả đội bóng ngất xỉu vì cậu đấy!"
Đúng lúc đó, Khánh An xuất hiện cùng với "loa phóng thanh" chạy bằng cơm của mình. Thấy Khoa đang ôm khư khư chiếc áo đấu có dính cái nơ hồng, An hét lên: "Trời đất ơi! Tin sốt dẻo! Nam thần Đăng Khoa và quản lý Tuệ Nhi đã tiến triển đến mức... giặt đồ hộ nhau rồi à? Cái nơ kia là vật định tình đúng không?"
Chỉ trong vòng 5 phút, cả trường đều biết tin Đăng Khoa mặc áo có mùi "con gái". Đám con trai khóa dưới túm tụm cười khúc khích, còn Minh Triết – gã đối thủ hoàn hảo – đi ngang qua với vẻ mặt khinh khỉnh.
"Mặc áo dính nơ hồng thì ném bóng có chuẩn hơn không, Khoa?" Triết mỉa mai.
Khoa không những không ngại, trái lại còn ưỡn ngực, khoe cái nơ hồng dính trên áo như một tấm huy chương danh giá: "Cậu có muốn nơ cũng không có đâu! Đây là chiến thuật tâm lý của quản lý nhà tôi, gọi là 'Sức mạnh của sự mềm mại', hiểu không đồ bóng bẩy?"
Nhi đứng bên cạnh chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống. Cô nghiến răng, giật phắt cái nơ ra khỏi áo Khoa: "Vào sân tập ngay! Hôm nay mà cậu không ném trúng 50 quả 3 điểm, tôi sẽ cho cậu biết 'sức mạnh mềm mại' của cái bảng rổ là thế nào!"
Trong buổi tập sáng hôm đó, Đăng Khoa chạy như một chiếc mô tô phân khối lớn trên sân. Tiếng đế giày bám sàn kêu lên ken két đầy phấn khích. Mỗi khi bật nhảy ném bóng, mùi nước xả vải từ chiếc áo số 10 thoang thoảng bay vào mũi, khiến Khoa thấy mình như được "buff" 200% sức mạnh.
Quả bóng rời tay, vẽ một đường cung hoàn mỹ. Sượt! Lại một cú nữa. Sượt!
Từ hàng ghế khán giả, Nhi ngồi chống cằm nhìn bóng lưng đẫm mồ hôi của Khoa. Chiếc áo số 10 bay ngược theo gió mỗi khi cậu bật nhảy, để lộ sức sống thanh xuân mãnh liệt. Cô vô thức đưa tay lên mũi, dường như trên đầu ngón tay mình vẫn còn vương lại chút hơi ấm từ buổi chiều tắm mưa hôm ấy.
"Này Nhi," Khoa chạy lại đường biên, uống nước mà nước chảy tràn xuống cổ áo sơ mi, làm ướt một mảng ngực. Cậu nhìn cô bằng ánh mắt lấp lánh: "Nếu tôi thắng trận tới, bà có giặt áo cho tôi cả đời không?"
Nhi đứng bật dậy, cầm cuốn sổ đập nhẹ vào đầu Khoa: "Mơ đi! Lo mà ném bóng cho trúng cái rổ kia kìa, đừng có nhìn nhầm tôi với cái rổ nữa!"
Khoa cười hì hì, quay lại sân với những bước chạy đầy năng lượng. Cậu biết, cái nơ hồng có thể đã mất, nhưng mùi hương của Nhi trên chiếc áo này sẽ là cú Lay-up ngọt ngào nhất để cậu tiến thẳng vào trái tim cô quản lý "thánh nhọ".