MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Dưới Vạch 3 ĐiểmChương 13: Khi Đăng Khoa biết ghen: Cú "Block" tàn nhẫn nhất

Hẹn Hò Dưới Vạch 3 Điểm

Chương 13: Khi Đăng Khoa biết ghen: Cú "Block" tàn nhẫn nhất

1,038 từ · ~6 phút đọc

Trận đấu giao hữu lượt về chưa tới, nhưng "chiến tranh lạnh" đã bùng nổ ngay tại sân tập của trường Phan Đình Phùng. Thủ phạm không ai khác chính là Minh Triết – gã đội trưởng trường bạn với nụ cười chuẩn "nam thần" và một sự kiên trì đáng sợ trong việc đào góc tường nhà người khác.

Chiều nay, Triết lại xuất hiện. Không đi một mình, hắn mang theo một hộp bánh macaron sang chảnh và một bó hoa hướng dương rực rỡ, hiên ngang bước vào khu vực kỹ thuật nơi Tuệ Nhi đang cắm cúi ghi chép.

"Nhi này, tớ thấy cậu làm việc vất vả quá. Bánh này ít đường, hợp với mấy bạn nữ thích giữ dáng như cậu đấy," Triết mỉm cười, giọng nói trầm ấm như rót mật vào tai.

Đăng Khoa đang dắt bóng giữa sân, vừa nhìn thấy cảnh đó thì suýt chút nữa là tự giẫm vào chân mình ngã oạch. Cậu nghiến răng, tiếng đế giày bám sàn kêu lên ken két như muốn xé toạc mặt gỗ. Máu nóng dồn lên não, Khoa bốc hỏa đến mức cảm thấy mồ hôi trên người mình sắp bốc thành hơi nước.

"Này 'con nhà người ta'!" Khoa hùng hổ lao tới, chắn ngang giữa Triết và Nhi. "Sân bóng là nơi tập luyện, không phải nơi mở tiệc trà chiều. Cậu mang ba cái thứ bánh bèo nhèo này về đi, quản lý của chúng tôi chỉ thích ăn cơm sườn thôi!"

Triết nhướng mày, khinh khỉnh nhìn bộ dạng đẫm mồ hôi của Khoa: "Cơm sườn? Cậu định để một cô gái xinh đẹp như Nhi ăn mấy thứ dầu mỡ đó sao? Thật thô lỗ. À mà Khoa này, hình như cậu đang tập phòng ngự? Kỹ thuật Double Team của cậu lỏng lẻo quá, hở ra là tôi ghi điểm ngay."

"Cậu...!" Khoa tức nghẹn họng.

Nhi ngẩng đầu lên, nhìn hai gã khổng lồ đang lườm nhau đến cháy cả không khí. Cô thản nhiên cầm lấy hộp bánh của Triết, nhưng thay vì ăn, cô lại gọi to: "Gia Bảo! Thành! Lại đây có đồ ăn này!"

Gia Bảo vừa thấy hộp bánh thì rút ngay chai xịt khuẩn ra: "Bánh này có được đóng gói trong môi trường vô trùng không?" còn Thành "Toán học" thì bắt đầu tính toán lượng calo.

Triết hơi sượng mặt, còn Khoa thì sướng rơn, định bụng sẽ cười vào mặt đối thủ một trận. Nhưng Triết rất nhanh đã lấy lại phong độ, hắn ghé sát tai Nhi thì thầm: "Tối nay tớ có hai vé xem phim mới, Nhi đi với tớ nhé?"

Cả sân tập bỗng dưng lặng ngắt. Khoa cảm thấy tim mình vừa bị một cú Steal tàn nhẫn nhất lịch sử. Cậu không nói không rằng, vớ lấy quả bóng rổ, chạy vụt ra xa rồi hét lớn:

"Minh Triết! Có giỏi thì vào đây làm một trận 1-1! Nếu cậu thắng, tôi im miệng. Nếu cậu thua, mang đống hoa này cút khỏi sân trường tôi ngay lập tức!"

Triết cười nhạt, tháo chiếc đồng hồ đắt tiền đưa cho Nhi: "Giữ hộ tớ. Để tớ dạy cho cậu ta biết thế nào là khoảng cách giữa nghiệp dư và chuyên nghiệp."

Trận đấu 1-1 diễn ra trong sự ngạt thở. Tiếng bóng đập sàn bùm... bùm... dồn dập như nhịp tim của Đăng Khoa lúc này. Khoa chơi như một gã điên, cậu dùng toàn bộ chiều cao và sức mạnh để ép sát Triết. Triết dắt bóng lắt léo, định dùng chiêu Ankle Breaker để làm Khoa mất đà, nhưng lần này Khoa không hề nhìn đi đâu khác, đôi mắt cậu dán chặt vào chuyển động của đối thủ.

Triết bật nhảy, tung một cú lên rổ đầy tự tin.

"Mơ đi!"

Khoa gầm lên, cơ bắp cánh tay nổi gân cuồn cuộn. Cậu bật cao đến mức tưởng như đầu sắp chạm tới vành rổ, bàn tay to lớn vung ra như một chiếc kìm thép.

BỐP!

Một cú Block (chặn bóng) tàn nhẫn! Quả bóng bị đánh văng mạnh ra ngoài đường biên, đập trúng vào... bó hoa hướng dương của Triết làm nó nát bét ngay dưới chân Nhi.

Khoa hạ cánh, hơi thở dốc hì hộc, mồ hôi lăn dọc từ xương quai xanh thấm đẫm chiếc áo đấu số 10 thơm mùi nước xả vải của Nhi. Cậu quay sang nhìn Triết, rồi nhìn Nhi, ánh mắt chứa đựng một sự chiếm hữu bướng bỉnh của tuổi trẻ.

"Đang đấu bóng hay đang chơi chiến thuật hai kèm một đấy? Tránh xa quản lý của tôi ra cho người ta thở chứ!" Khoa nghiến răng nhắc lại câu nói mà cậu đã nung nấu suốt cả buổi.

Triết tím mặt, nhặt lấy chiếc đồng hồ rồi bỏ đi không một lời từ biệt. Cả đội bóng rổ Phan Đình Phùng vỗ tay rần rần.

"Ghê nha, át chủ bài hôm nay 'buff' nộ khí à?" Khánh An nháy mắt trêu chọc.

Nhi lẳng lặng bước tới chỗ Khoa, đưa cho cậu chai nước "Vô giá". Cô nhìn vết bầm mới trên cánh tay cậu do va chạm, khẽ thở dài: "Cậu ném bóng hay ném mạng thế? Suýt nữa là tôi đi gặp tổ tiên vì cú va chạm đó rồi đấy!"

"Tại hắn ta cứ lượn lờ quanh bà..." Khoa lí nhí, vẻ mặt 'ngầu lòi' lúc nãy biến mất tăm, thay vào đó là gương mặt của một chú cún lớn vừa làm sai chuyện. "Tôi không muốn mất vị trí Rebound của mình."

Nhi đỏ mặt, quay đi chỗ khác để tránh ánh nhìn của Khoa: "Cái nơ hồng tôi vứt rồi, nhưng cái mùi nước xả vải trên áo cậu... vẫn còn đấy. Đừng có làm bẩn nó thêm nữa. Lo mà tập tiếp đi, đồ chân dài não ngắn!"

Khoa cầm chai nước, cười hì hì nhìn theo bóng lưng Nhi. Cậu biết cú Block vừa rồi không chỉ là chặn một quả bóng, mà là chặn đứng con đường vào tim Nhi của gã đối thủ kia. Nhưng Khoa không biết rằng, đằng sau sự gắt gỏng đó, Tuệ Nhi đã thầm chấm cho cú nhảy vừa rồi của cậu một điểm 10 tuyệt đối về độ "soái".