MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Dưới Vạch 3 ĐiểmChương 14: Bí mật đằng sau biệt danh "Thánh nhọ" của nữ chính

Hẹn Hò Dưới Vạch 3 Điểm

Chương 14: Bí mật đằng sau biệt danh "Thánh nhọ" của nữ chính

811 từ · ~5 phút đọc

Sau màn "dằn mặt" Minh Triết bằng cú Block đi vào lòng người, Đăng Khoa cảm thấy mình như đang lơ lửng trên chín tầng mây. Thế nhưng, trái ngược với sự hưng phấn của cậu, Tuệ Nhi lại đột ngột trở nên trầm lắng. Cô quản lý thường ngày vốn đã hay càu nhàu, giờ đây lại càng thêm vẻ tránh né.

Sự tò mò của Đăng Khoa lên đến đỉnh điểm khi cậu vô tình nghe thấy Khánh An xì xào với một vài bạn nữ trong lớp về việc Nhi lại vừa làm mất ví tiền lần thứ n trong tháng, kèm theo cú ngã trầy đầu gối chỉ vì vấp phải... một sợi dây chun trên hành lang.

"Này An," Khoa chặn đường Khánh An sau giờ học, vẻ mặt nghiêm trọng. "Sao Nhi lại có cái biệt danh 'Thánh nhọ' đấy? Đừng bảo với tôi là chỉ vì hay làm mất đồ nhé."

Khánh An thở dài, nhìn gã nam thần đang lo sốt vó cho bạn mình mà mủi lòng: "Chuyện này Nhi không cho nói đâu. Nhưng vì cậu là 'át chủ bài' nên tôi tiết lộ một chút. Nhi từng là vận động viên điền kinh tiềm năng hồi cấp hai đấy. Nhưng cứ đến sát ngày thi đấu quan trọng là nó lại gặp sự cố: lúc thì ngộ độc thực phẩm, lúc thì bị xe tông nhẹ, thậm chí có lần còn bị gãy chân vì vấp cầu thang ngay trước giờ xuất phát. Nó tin là mình mang vía đen, nên giờ mới từ bỏ đam mê để làm quản lý, đứng ở đường biên cho 'an toàn'."

Khoa đứng ngây người. Hóa ra vẻ mặt soi xét kỹ thuật gắt gao của Nhi không chỉ là khó tính, mà là sự khao khát của một người từng đứng trên đường chạy nhưng bị định mệnh từ chối.

Chiều hôm đó, Khoa thấy Nhi đang ngồi lủi thủi một mình sau rổ bóng, loay hoay dán miếng băng cá nhân lên đầu gối bị trầy xước. Cậu lẳng lặng bước tới, không trêu chọc, không làm dáng. Cậu ngồi phịch xuống bên cạnh, đưa cho cô một chai nước suối.

Nhãn chai lần này không vẽ hình Nhi xấu xí như mọi khi, mà là hình một đôi giày chạy có cánh, kèm dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: "Vô giá - Hàng độc quyền cho bùa hộ mệnh của đội bóng."

"Lại định trêu gì tôi đấy 'đồ chân dài não ngắn'?" Nhi hứ một tiếng, nhưng vẫn nhận lấy chai nước.

"Nhi này," Khoa nhìn đăm đăm vào vành rổ phía xa. "Tôi không tin vào chuyện nhọ hay không nhọ. Trong bóng rổ, có những cú ném tưởng chừng đã vào nhưng lại bật vành rổ văng ra, người ta gọi đó là xui xẻo. Nhưng nếu cậu tập Rebound đủ tốt, cậu sẽ luôn có cơ hội thứ hai để sửa sai."

Nhi im lặng, đôi mắt đằng sau lớp kính hơi dao động.

"Cậu tưởng tôi ném bóng trúng đầu thầy Giám thị là do tôi giỏi à? Không, là do tôi xui đấy chứ! Nhưng vì có cậu đứng đó mắng, nên tôi mới dám ném quả thứ hai, thứ ba." Khoa quay sang, nhìn thẳng vào mắt Nhi. "Từ giờ, nếu cậu thấy mình nhọ, cứ đứng sau lưng tôi. Tôi cao 1m88, đủ sức 'Block' hết mọi cái vận đen đang lao về phía cậu. Tôi sẽ là cái Rebound của cuộc đời cậu, được không?"

Không gian nhà thi đấu bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng gió rít qua ô cửa thông gió và nhịp tim đập loạn nhịp của hai người. Nhi cảm thấy cái biệt danh "Thánh nhọ" của mình dường như vừa bị một cú Dunk cực mạnh của Khoa đánh bay đi mất.

"Cậu... cậu đúng là dẻo miệng thật đấy," Nhi cúi mặt, che giấu đôi gò má đang nóng bừng. "Lo mà tập ném phạt đi! Nếu trận tới mà thua, tôi sẽ coi như cậu là cái vận đen lớn nhất của tôi!"

Khoa cười rạng rỡ, đứng bật dậy và kéo Nhi đứng lên cùng. "Rõ, thưa quản lý! Đi thôi, tôi dẫn bà đi ăn cơm sườn bù đắp vận đen. Lần này tôi bao, hứa không làm đổ nước lên áo nữa!"

Nhìn bóng lưng cao lớn của Khoa chắn trước mặt mình dưới ánh hoàng hôn, Nhi thầm nghĩ, có lẽ định mệnh ném cho cô một vài cú "Air-ball", nhưng lại đền đáp bằng một gã khổng lồ ngốc nghếch luôn sẵn sàng nhảy lên để đón lấy cô mỗi khi cô ngã.

Hồi 2 đang dần nóng lên, không chỉ bởi những lời thách thức từ đối thủ, mà bởi những mảnh vỡ trong tim họ đang bắt đầu được hàn gắn bằng nhịp đập của quả bóng da cam.