MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Dưới Vạch 3 ĐiểmChương 15: Trận bóng đêm: Ánh đèn sân vận động và ánh mắt cậu

Hẹn Hò Dưới Vạch 3 Điểm

Chương 15: Trận bóng đêm: Ánh đèn sân vận động và ánh mắt cậu

962 từ · ~5 phút đọc

Tám giờ tối, nhà thi đấu trường Phan Đình Phùng đáng lẽ đã phải chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Nhưng hôm nay, qua những ô cửa thông gió trên cao, những tia sáng vàng vọt, chập chờn vẫn hắt ra. Bên trong, tiếng bóng đập sàn bùm... bùm... dội lại từ bốn bức tường cao vút, nghe cô độc và kiên trì đến lạ thường.

"Này, cậu định tập đến lúc bảo vệ vào xách tai đuổi ra mới chịu thôi hả?"

Tuệ Nhi bước ra từ bóng tối của dãy ghế khán giả, trên tay cầm hai hộp sữa lúa mạch. Cô đã đứng đó quan sát gần nửa tiếng, đủ để thấy Đăng Khoa mồ hôi nhễ nhại, chiếc áo đấu số 10 dán chặt vào khuôn ngực đang phập phồng theo từng nhịp thở gấp.

Khoa dừng bóng, đưa cánh tay gân guốc lên lau mồ hôi trên trán, cười hì hì: "Nhi? Bà vẫn chưa về à? Tôi tưởng bà về từ lúc Khánh An rủ đi trà sữa rồi chứ."

"Về để cậu một mình ném hỏng cả cái vành rổ của trường à?" Nhi bước xuống sân, đặt hộp sữa xuống sàn gỗ. "Nghỉ 15 phút. Đây là lệnh của quản lý."

Khoa lầm lũi đi lại phía cô, ngồi bệt xuống mặt sàn vẫn còn hơi ấm của buổi ngày. Ánh đèn cao áp phía trên đầu chiếu xuống, tạo thành những mảng sáng tối góc cạnh trên gương mặt sắc sảo của cậu. Lúc này, không có đám đông hò reo, không có sự soi mói của Minh Triết, Đăng Khoa trông không giống một "nam thần báo thủ" mà giống một cậu thiếu niên đang mang trên vai áp lực của cả một vườn su hào sắp bị san phẳng.

"Nhi này," Khoa vừa cắm ống hút vào hộp sữa vừa nhìn mông lung lên trần nhà. "Bà có bao giờ thấy hối hận vì làm quản lý cho cái đội bóng toàn mấy ông thần 'lệch quẻ' này không?"

Nhi im lặng một chút, đôi mắt cô lướt qua những giọt mồ hôi đang lăn dọc từ thái dương xuống xương quai xanh của Khoa, rồi dừng lại ở đôi bàn tay thô ráp đầy những vết chai vì ma sát với quả bóng.

"Hối hận thì không. Chỉ là thỉnh thoảng thấy... hơi mệt vì phải đi dọn dẹp 'phốt' cho các cậu thôi," Nhi nhẹ giọng. "Nhưng mà, nếu không có cái đội bóng 'sở thú' này, chắc giờ tôi vẫn đang ngồi trong thư viện để tính xem vận đen tiếp theo của mình là gì."

Khoa đột ngột xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt cô. Trong không gian tĩnh lặng của trận bóng đêm, ánh mắt cậu dường như còn lấp lánh hơn cả những ngôi sao ngoài kia.

"Bí mật nhé," Khoa thì thầm, giọng trầm hẳn xuống. "Thật ra, mỗi lần tôi ném bóng trúng đầu trọng tài hay vấp ngã... không phải hoàn toàn là vì tôi vụng về đâu."

Nhi nhướng mày: "Chứ không phải vì cậu 'chân dài não ngắn' à?"

"Không. Là vì mỗi lần nhìn lên khán đài, thấy bà đang cầm sổ đứng đó, tôi lại cảm thấy mình phải ném một cú thật ngầu, thật hoàn hảo để bà thấy tôi không phải là gã vô dụng." Khoa cười khổ, tay vò mớ tóc ướt. "Nhưng càng muốn ngầu thì não nó càng bay màu. Trong bóng rổ gọi là lỗi Turnover – mất bóng vào tay đối thủ. Còn tôi, tôi tự đánh mất mình mỗi khi thấy bà nhìn tôi."

Nhi sững người. Hộp sữa trên tay cô hơi run nhẹ. Đây không phải là một lời thả thính kiểu "thiên đường" thường ngày, mà là một lời thú nhận vụng về của một gã trai mới lớn đang loay hoay với những rung động đầu đời.

"Đồ ngốc," Nhi lẩm bẩm, giọng cô bỗng trở nên dịu dàng lạ thường. "Cậu không cần phải ngầu. Cậu chỉ cần ném trúng rổ thôi. Tôi đứng ở đường biên không phải để chấm điểm nhan sắc của cậu, mà là để... Rebound lại niềm tin cho cậu khi cậu ném hụt."

Khoa đứng bật dậy, kéo theo cả Nhi đứng lên. Cậu cầm lấy quả bóng, dắt đi một vòng rồi bất ngờ thực hiện một cú Lay-up nhẹ nhàng, đưa bóng vào rổ êm ái đến mức không một tiếng động.

"Nhi, nhìn này!" Khoa quay lại, dưới ánh đèn mờ ảo, cậu giơ tay lên tạo hình trái tim trước ngực, nhưng vì tay to quá nên trông giống một cái bánh bao hơn. "Từ giờ, khi bà nhìn tôi, tôi sẽ coi đó là cú 'buff' sức mạnh chứ không phải là áp lực nữa. Trận tới gặp đội Minh Triết, tôi sẽ cho bà thấy một Đăng Khoa không-báo-thủ."

Nhi phì cười, giấu đi sự xúc động đang dâng lên. Cô bước lại gần, giúp cậu chỉnh lại cổ áo đấu đang bị xô lệch: "Để xem cậu làm được đến đâu. Giờ thì dọn dẹp rồi về, tôi không muốn ngày mai phải đi giải trình với thầy bảo vệ vì sao 'Thánh nhọ' và 'Nam thần' lại bị nhốt trong nhà thi đấu cả đêm đâu!"

Họ cùng nhau đi ra phía cửa, bóng hai người kéo dài trên sàn gỗ, đan xen vào nhau dưới ánh đèn đường hắt vào từ cửa sổ. Khoa lén đưa tay ra, khẽ chạm vào ngón tay út của Nhi. Nhi không rụt lại, chỉ lẳng lặng bước chậm hơn một chút để hai bóng người kia như hòa làm một.

Hồi 2 đang dần đi tới cao trào, và có vẻ như, nhịp bóng đập sàn đêm nay đã tìm thấy nhịp điệu chung của hai trái tim đang loạn nhịp.