Hoàng Minh đang tham gia một cuộc họp quan trọng qua Google Meet với toàn bộ đội ngũ kỹ thuật của công ty. Với tư cách là Senior Backend, anh đang thuyết minh về kiến trúc hệ thống mới, gương mặt lạnh lùng và giọng nói đều đều như một bản báo cáo audio được lập trình sẵn.
"Mô hình microservices này sẽ giảm độ trễ của API xuống còn..."
Bộp.
Một vật thể mềm mại, nặng nề và mang theo nhiệt lượng bất thường bỗng dưng đáp thẳng xuống vai Minh. Anh cứng đờ người. Thông qua camera, mười mấy đồng nghiệp đang trợn tròn mắt nhìn một cái đầu mèo mập mạp, lông trắng điểm xuyết vài đốm vàng, đang dụi dụi vào má của "Cỗ máy chạy bằng cơm".
"Kìa... anh Minh? Đó là... mèo ạ?" Một cậu thực tập sinh thốt lên đầy kinh ngạc. Trong trí tưởng tượng của họ, nhà của Minh chỉ có thể có máy hút bụi và các linh kiện điện tử, làm gì có chỗ cho một sinh vật rụng lông theo cấp số nhân như vậy.
Minh cố giữ bình tĩnh, nhưng mồ hôi hột đã bắt đầu lăn trên trán. Bé Bug – con mèo mà Khả Di đã "gửi gắm" (thực chất là bỏ quên) sau bữa tối mắm tôm tối qua – đang kêu gừ gừ một cách vô cùng đắc ý. Nó không chỉ dừng lại ở vai, mà bắt đầu bò xuống, thản nhiên nằm vắt vẻo qua hai cánh tay đang gõ phím của anh.
"Có một sự cố nhiễu sóng sinh học," Minh nói dối không chớp mắt, tay vẫn cố nhấn phím Enter. "Tôi sẽ xử lý và cập nhật log sau."
Ngay lúc đó, từ phía sau, tiếng cửa nhà tắm mở ra. Khả Di – người vừa sang mượn máy sấy tóc của Minh vì máy nhà cô bị nổ cầu chì – thản nhiên đi ngang qua khung hình với chiếc khăn tắm quấn trên đầu và bộ đồ ngủ in hình những lát dưa hấu khổng lồ.
"Này Minh! Anh có thấy cái thỏi son dưỡng của tôi đâu không? Bug nó lại tha đi giấu đâu rồi..."
Cả cuộc họp im bặt. Mười lăm cái avatar trên màn hình như đóng băng.
Minh lập tức nhấn nút tắt camera và micro với tốc độ ánh sáng. Anh quay phắt lại, nhìn Di với ánh mắt như muốn phóng ra tia laser diệt khuẩn.
"Khả Di! Cô có biết cô vừa làm gì không? Cô vừa xuất hiện trong một phiên họp mang tính chiến lược của hệ thống cốt lõi!"
Di chớp chớp mắt, nhìn vẻ mặt hoảng loạn hiếm hoi của Minh, rồi lại nhìn con mèo Bug đang nằm tận hưởng trên đống giấy tờ được xếp thẳng hàng của anh. "Thì sao chứ? Họ chưa thấy người mặc đồ dưa hấu bao giờ à? Với lại, anh nhìn xem, Bug nó thích anh hơn cả tôi rồi đấy."
Minh cúi xuống nhìn. Con mèo Bug không hề sợ hãi gã chủ nhân khó tính, ngược lại, nó đang dùng cái bụng mỡ của mình đè lên cuốn sổ tay ghi chép thuật toán của anh. Tệ hơn nữa, nó bắt đầu liếm tay anh – bàn tay mà anh vừa mới lau bằng cồn 70 độ cách đó 10 phút.
"Nó... nó đang để lại dịch tiết sinh học trên da tôi!" Minh rên rỉ, nhưng kỳ lạ thay, anh không hề hất nó xuống.
Di tiến lại gần, cười khúc khích. Cô nhận ra một điều thú vị: Minh đang dùng một tay để che miệng lại vì bối rối, nhưng tay kia vẫn để yên cho Bug tựa đầu vào. Gã Robot này đang bị khuất phục bởi một cục bông nặng 6kg.
"Ly Ly nói đúng thật," Di lẩm bẩm. "Anh chính là 'nghịch thiên' của tôi. Một người ghét sự hỗn loạn lại đang bị một con mèo bừa bộn nhất thế giới chọn làm gối ôm."
Ting!
Thông báo từ app Perfect Match vang lên giữa bầu không khí gượng gạo:
[THÔNG BÁO HỆ THỐNG] Phát hiện sự gia tăng đột biến của Hormone Oxytocin (Hormone tình thân/tình yêu) trong phạm vi căn hộ 2204. Chỉ số tương thích: 0.12%. Ghi chú: Bé Bug đã bình chọn Hoàng Minh là 'Người vận chuyển thức ăn tiềm năng'. Sự kháng cự là vô ích.
Minh nhìn con mèo, rồi nhìn sang Di đang đứng quá gần, mùi hương từ dầu gội của cô hòa lẫn với mùi "mèo" tạo nên một tổ hợp mùi hương hoàn toàn nằm ngoài danh mục kiểm soát của anh.
"Tôi sẽ kiện cái app này," Minh nói, giọng yếu ớt.
"Kiện đi," Di nháy mắt, tay đưa lên gỡ nhẹ chiếc kính cận đang bị lệch của anh. "Nhưng trước hết, anh phải giúp tôi sấy tóc đã. Logic của anh nói gì về việc để tóc ướt đi ngủ?"
Minh thở dài, gỡ bé Bug ra (một cách vô cùng nhẹ nhàng) và đứng dậy đi lấy máy sấy. Có lẽ, dòng code quan trọng nhất trong đời anh không phải là Backend, mà là cách xử lý những tình huống "Bug" đầy cảm xúc như thế này.