MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Không Theo LogicChương 7: BỮA TỐI THẢM HỌA: MẮM TÔM HAY NƯỚC MẮM?

Hẹn Hò Không Theo Logic

Chương 7: BỮA TỐI THẢM HỌA: MẮM TÔM HAY NƯỚC MẮM?

1,043 từ · ~6 phút đọc

Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào mẹt bún đậu mắm tôm được bày ngay ngắn trên chiếc bàn ăn bằng đá marble màu trắng xám của mình. Trong không gian vốn dĩ chỉ thoang thoảng mùi tinh dầu tràm trà thanh khiết, giờ đây đang bị xâm chiếm bởi một mùi hương "quyền lực" mà anh tin rằng có thể làm hỏng hệ thống lọc không khí thông minh vừa lắp tháng trước.

"Khả Di," Minh lên tiếng, giọng run rẩy, "cô có biết mắm tôm là kết quả của quá trình phân hủy Protein bởi enzyme của vi khuẩn không? Về cơ bản, chúng ta đang ăn... sự phân rã."

Di thản nhiên gắp một miếng đậu rán vàng ươm, nhúng ngập vào bát mắm tôm đã đánh sủi bọt trắng xóa, rồi cho vào miệng nhai một cách đắc ý. "Anh sai rồi ngài Robot. Đây không phải sự phân rã, đây là sự thăng hoa của thực phẩm. Nào, bỏ qua cái bảng tuần hoàn hóa học của anh đi và nhấc đũa lên!"

Minh hít một hơi sâu, nhưng lập tức hối hận vì mùi mắm nồng nặc tràn vào phổi. Theo thỏa thuận "thực địa", hôm nay anh phải cùng Di trải nghiệm một bữa tối do cô chọn để thu thập dữ liệu về "sự khác biệt vị giác". Để đảm bảo an toàn, Minh đã chuẩn bị sẵn một bát nước mắm nguyên chất, trong vắt, được lọc qua ba lớp giấy để không còn một hạt cặn.

"Tôi sẽ dùng nước mắm," Minh tuyên bố chắc nịch. "Nước mắm có độ pH ổn định hơn và ít nguy cơ nhiễm khuẩn chéo hơn."

Di bĩu môi, lém lỉnh nhìn bát nước mắm "vô trùng" của Minh. "Nước mắm với bún đậu? Đó là một tội ác đối với ẩm thực đường phố! Anh có biết 99.9% người ăn bún đậu sẽ chọn mắm tôm không? Anh đang tự cô lập mình khỏi cộng đồng đấy!"

"Dữ liệu của cô không có cơ sở thống kê," Minh đáp trả, tay cầm đũa gắp một miếng bún lá một cách máy móc.

Cuộc chiến bắt đầu khi Di quyết định "khai sáng" cho anh. Cô đẩy bát mắm tôm của mình về phía anh, trong đó rực rỡ sắc đỏ của ớt và sắc xanh của quất.

"Này, cá cược không? Nếu anh ăn hết một miếng đậu chấm mắm tôm mà không chạy đi súc miệng bằng nước diệt khuẩn, tôi sẽ cho anh xóa 100 dòng code lỗi trong ứng dụng. Còn nếu anh thua, anh phải cho bé Bug ngủ lại đây một đêm!"

Minh nhìn về phía bé Bug. Con mèo béo đang nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sofa đắt tiền của anh, thỉnh thoảng lại dùng móng vuốt cào nhẹ vào lớp da lộn. Ý nghĩ về việc phải chung sống với một sinh vật đầy lông và thiếu tính kỷ luật trong 12 giờ tiếp theo khiến Minh rùng mình.

"Được, tôi chấp nhận thử thách," Minh nghiến răng.

Anh gắp một miếng đậu nhỏ nhất có thể, nhắm mắt nín thở, nhúng nhẹ vào bát mắm tôm của Di như thể đang nhúng quỳ tím vào axit nồng độ cao. Khi miếng đậu chạm vào đầu lưỡi, một cơn địa chấn vị giác bùng nổ. Vị mặn, vị chua của quất, vị cay xé của ớt và cái mùi nồng đặc trưng tấn công trực diện vào mọi dây thần kinh của anh.

Minh khựng lại. Anh chờ đợi một cơn buồn nôn, nhưng thay vào đó, một luồng Dopamine bất ngờ tiết ra. Sự kết hợp này... phi logic, nhưng nó lại kích thích vùng vỏ não cảm xúc theo cách mà bát nước mắm vô khuẩn kia không bao giờ làm được.

"Thế nào? Hệ thống có bị sập nguồn không?" Di cười khanh khách, chống cằm quan sát biểu cảm biến hóa trên mặt anh.

Minh nuốt xuống, mặt đỏ bừng. Anh vội vàng uống một ngụm nước lọc theo đúng dung tích 200ml. "Cảm giác... không đồng nhất. Nhưng tôi phải thừa nhận, nồng độ Capsaicin trong ớt của cô đã làm tê liệt khả năng phán đoán của tôi trong 30 giây."

"Thừa nhận đi, anh thích nó mà!"

"Tôi không thích," Minh đẩy kính, cố lấy lại vẻ nghiêm nghị thường ngày. "Tôi chỉ đang ghi nhận rằng đây là một phản ứng sinh hóa thú vị. Tuy nhiên, tỉ lệ đường cô cho vào mắm tôm vượt mức khuyến cáo của WHO khoảng 12%."

Di không thèm cãi lại, cô chỉ cười. Cô nhận ra rằng gã Robot này không phải là không có cảm xúc, chỉ là anh ta đã dùng code để khóa chặt nó lại. Và mắm tôm chính là chiếc chìa khóa đầu tiên làm lỏng ổ khóa đó.

Ting!

Chiếc điện thoại trên bàn sáng lên.

[THÔNG BÁO PERFECT MATCH] Phát hiện: Hoàng Minh vừa trải qua một trải nghiệm ẩm thực phi truyền thống. Mức độ căng thẳng giảm 15%, mức độ tò mò tăng 20%. Chỉ số tương thích: 0.09% (Vẫn là lỗi 404, nhưng hệ thống đang bắt đầu 'quen' với mùi mắm tôm). Nhiệm vụ tiếp theo: Hãy cùng nhau dọn dẹp bãi chiến trường này. Lưu ý: Không được dùng máy hút bụi công nghiệp!

Minh nhìn dòng chữ trên màn hình, rồi nhìn sang Khả Di đang thản nhiên bốc miếng dồi sụn cuối cùng. Anh thở dài, lần đầu tiên trong đời, anh không cảm thấy việc mùi mắm tôm vương lại trong phòng là một thảm họa diệt vong.

"Di này," Minh nói khi đang thu dọn bát đĩa. "Mai cô không cần mang mắm tôm qua đâu. Tôi đã tự đặt một lô mắm tôm đạt chuẩn ISO trên mạng rồi."

Di đứng hình mất 3 giây, rồi cười sặc sụa. "Trời ạ! Anh đúng là đồ robot đáng yêu nhất hành tinh!"

Bữa tối kết thúc không phải bằng một cuộc cãi vã, mà bằng tiếng cười giòn tan của Di và tiếng thở dài bất lực nhưng nhẹ nhõm của Minh. Ngoài kia, phố thị vẫn ồn ào, nhưng trong căn hộ 2204, hai thế giới vốn dĩ không thuộc về nhau đang bắt đầu hòa trộn, chậm rãi như cách mắm tôm ngấm vào miếng đậu phụ rán giòn.