Đúng 17 giờ 30 phút, Hoàng Minh đứng trước cửa studio của Khả Di với một chiếc khẩu trang N95 và một cặp bao tay cao su y tế trong túi quần. Theo thỏa thuận sửa lỗi, hôm nay là phiên làm việc thứ hai. Nhưng khi cánh cửa gỗ sơn màu vàng chanh mở ra, Minh cảm thấy thị giác của mình bị tấn công dữ dội bởi một cơn bão màu sắc.
"Chào ngài Robot! Anh đến sớm hơn 2 phút 15 giây đấy," Di thò đầu ra từ sau một bức toan lớn, miệng đang ngậm một thanh kẹo mút.
Minh không đáp. Anh đứng chôn chân tại chỗ. Studio của Di không phải là một phòng làm việc, nó là một "hệ sinh thái hỗn loạn". Trên kệ sách, thay vì xếp theo bảng chữ cái hay chủ đề, cô lại xếp theo... màu gáy sách. Một đống cọ vẽ ngâm trong những chiếc lọ thủy tinh cũ chứa nước màu đục ngầu. Và dưới sàn, một bãi chiến trường thực sự của những mẩu giấy nháp, vỏ mì ly và những chậu cây sen đá đang héo rũ vì thiếu một lịch trình tưới nước khoa học.
"Di," Minh lên tiếng, giọng run rẩy như sắp đứt cáp, "cô có biết nồng độ bụi mịn và vi khuẩn trong không gian này đang vượt mức cho phép của một sinh vật sống cơ bản không?"
"Thôi nào!" Di nhảy chân sáo tới, kéo anh vào trong. "Đây gọi là 'Sự bừa bộn có tư duy'. Tôi có thể tìm thấy một thỏi son màu cam đất trong đống giấy kia chỉ trong vòng 5 giây, điều mà thuật toán của anh chắc chắn sẽ mất cả giờ để quét."
Minh hít một hơi sâu (rồi lập tức ho sặc sụa vì bụi sơn). Anh rút điện thoại ra, ứng dụng Perfect Match lập tức nhảy thông báo: "Môi trường xung quanh: 99% không tương thích. Khuyến nghị: Hoàng Minh không nên chạm vào bất cứ thứ gì nếu không muốn bị sang chấn tâm lý."
Hai tiếng sau, theo chiều ngược lại của bản hợp đồng, Khả Di lần đầu tiên bước vào căn hộ của Minh. Nếu studio của Di là một bức tranh trừu tượng đầy bùng nổ, thì căn hộ của Minh là một bản vẽ CAD lạnh lẽo.
Mọi thứ đều là tông màu trắng, xám và đen. Không có một hạt bụi. Không có một món đồ thừa. Ngay cả những chiếc điều khiển từ xa cũng được đặt song song, cách nhau đúng 2 cm trên bàn trà.
"Oài... Anh sống ở đây hay là đang chờ được ướp xác vậy?" Di thốt lên, rón rén bước đi như sợ mình sẽ làm bẩn bầu không khí "vô trùng" này.
Cô tiến thẳng đến nhà bếp và mở tủ lạnh của anh ra. Di đứng hình mất 5 giây.
Trong tủ lạnh của Minh, không có những hộp thức ăn thừa, không có chai tương ớt dính bết, cũng chẳng có mẩu phô mai dở dang. Thay vào đó là những chiếc hộp nhựa vuông vức, trong suốt, dán nhãn tỉ mỉ: Thứ Hai: 200g ức gà + 100g súp lơ; Thứ Ba: 150g cá hồi + 50g măng tây... Tất cả được sắp xếp theo dải màu từ xanh nhạt đến đậm.
"Minh! Anh thực sự dán nhãn cả... trứng gà à?" Di cầm một quả trứng lên, trên đó có dòng chữ nhỏ xíu: Ngày sản xuất: 12/10. Hạn dùng tối ưu: 19/10.
"Đó là quản lý rủi ro thực phẩm," Minh bước tới, nhẹ nhàng lấy quả trứng từ tay cô và đặt lại đúng tọa độ cũ. "Việc ăn một quả trứng quá hạn 24 giờ có thể làm giảm hiệu suất làm việc của tôi vào ngày hôm sau khoảng 15% do hệ tiêu hóa phải làm việc quá tải."
Di nhìn anh như nhìn một người đến từ hành tinh khác. Cô bỗng nhiên cảm thấy một luồng hưng phấn nghịch ngợm dâng trào. Cô lục lọi trong chiếc túi vải "cả thế giới" của mình và lôi ra một túi hạt hướng dương vị dừa đang ăn dở.
"Này, cỗ máy! Anh có muốn thử cảm giác của sự 'ngẫu hứng' không?"
Trước khi Minh kịp phản ứng, Di đã rắc một vốc hạt hướng dương lên chiếc bàn đá marble bóng loáng của anh. Những hạt hướng dương nằm lộn xộn, văng tung tóe, phá nát sự đối xứng hoàn hảo mà Minh đã dày công duy trì suốt 3 năm qua.
Minh đứng khựng lại. Đồng hồ thông minh trên tay anh rung lên bần bật: Cảnh báo: Nhịp tim 110 bpm. Trạng thái: Hoảng loạn nhẹ.
"Di... Cô vừa làm gì thế? Cô có biết việc dọn dẹp đống vỏ này sẽ mất 3 phút 40 giây của tôi không?"
"Đừng dọn!" Di chặn tay anh lại. "Anh thử nhìn xem, chúng trông giống như một chòm sao trên bầu trời tối giản của anh vậy. Đôi khi, một chút rác cũng có nét đẹp riêng của nó mà."
Minh nhìn những hạt hướng dương, rồi nhìn cô gái tóc tím đang cười toe toét trước mặt. Trong đầu anh, một cuộc chiến nổ ra giữa các dòng code logic và một thứ cảm xúc lạ lẫm. Lần đầu tiên trong đời, anh không lập tức đi lấy máy hút bụi.
Ting!
Hai chiếc điện thoại nằm cạnh nhau trên bàn đồng loạt sáng đèn.
[THÔNG BÁO PERFECT MATCH] Phát hiện xung đột văn hóa cấp độ 5. Hoàng Minh đang chịu đựng sự hỗn loạn. Khả Di đang phá vỡ trật tự. Chỉ số tương thích: 0.08% (Tăng nhẹ do sự tò mò về lối sống của đối phương). Nhiệm vụ: Minh hãy thử ăn một hạt hướng dương của Di mà không cần dùng nhíp gắp.
Minh nhìn hạt hướng dương, rồi nhìn Di. Anh ngập ngừng cầm một hạt lên, lóng ngóng cắn vỡ vỏ. Vị dừa ngọt lịm và béo ngậy lan tỏa.
"Cũng... không tệ lắm," Minh lầm bầm, mặt hơi đỏ lên.
Di đắc ý vỗ vai anh. "Chào mừng anh đến với thế giới của những người bình thường! Mai tôi sẽ mang mắm tôm qua đây, chuẩn bị tinh thần đi!"
Minh tái mặt, nhưng kỳ lạ thay, anh không hề cảm thấy muốn đuổi cô ra khỏi nhà. Có lẽ, cái Bug này bắt đầu lây lan sang cả phần cứng của anh rồi.