Hoàng Minh ngồi đối diện với Khả Di, trên tay là một xấp tài liệu dày 15 trang mà anh vừa in cấp tốc từ văn phòng. Gương mặt anh nghiêm nghị như thể sắp ký kết một hiệp ước hạt nhân, chứ không phải một thỏa thuận đi chơi để gỡ ứng dụng hẹn hò.
"Đây là 'Hợp đồng Hợp tác Kỹ thuật và Tương tác Thực địa'. Cô đọc kỹ điều khoản 4.2 về việc duy trì khoảng cách tối thiểu và điều khoản 7.1 về việc không được tự ý chạm vào các thiết bị phần cứng của tôi."
Khả Di cầm xấp giấy, lật qua lật lại với vẻ mặt kinh ngạc như vừa tìm thấy di vật khảo cổ. "Anh nghiêm túc đấy à Minh? Chúng ta chỉ cần đi chơi với nhau vài lần để cái app của anh ghi nhận dữ liệu 'xung đột' rồi tự hủy thôi mà. Anh còn chia cả khung giờ tương tác theo hệ số logarit à?"
"Dữ liệu cần sự chính xác," Minh đẩy gọng kính, "Nếu cô không tuân thủ quy trình, thuật toán sẽ hiểu lầm rằng chúng ta đang có một mối quan hệ tiến triển tốt, và nó sẽ không bao giờ tự xóa. Cô muốn bị làm phiền bởi thông báo của tôi cả đời sao?"
Di rùng mình khi nghĩ đến cảnh 80 tuổi vẫn nhận được tin nhắn: "Hoàng Minh nhắc bạn: Đã đến giờ uống thuốc chống loãng xương, hãy sắp xếp vỉ thuốc theo thứ tự bảng chữ cái". Cô chộp lấy cây bút chì gài trên tóc, ký rẹt một cái vào trang cuối cùng.
"Xong! 15 ngày. Mỗi ngày 2 tiếng. Tôi sẽ làm tư liệu cho nhân vật 'Gã Robot' của tôi, còn anh thì cứ việc soi Bug. Nhưng tôi có một bổ sung: Địa điểm gặp mặt sẽ do tôi quyết định. Tôi không muốn ngồi trong cái phòng thí nghiệm di động mà anh gọi là căn hộ đâu."
Minh khẽ nhíu mày. Theo logic của anh, việc kiểm soát môi trường là yếu tố then chốt để giảm thiểu biến số. Nhưng nhìn nụ cười đắc thắng của Di, anh biết mình không có quyền đàm phán thêm.
Ngày đầu tiên của bản hợp đồng. Địa điểm: Studio của Khả Di.
Khi Minh bước chân qua cánh cửa studio, hệ thống miễn dịch và OCD của anh đồng loạt gửi tín hiệu cầu cứu cấp độ đỏ. Căn phòng rộng khoảng 30 mét vuông nhưng chứa đựng lượng đồ đạc của một bảo tàng nghệ thuật bị trúng bom. Tranh vẽ xếp lớp trên sàn, những lọ màu không nắp nằm lăn lóc, và tồi tệ nhất là những sợi dây cáp máy tính – thứ mà Minh tôn thờ như mạch máu – đang xoắn vào nhau như một rổ mỳ Ý bị bỏ quên.
"Dừng lại! Đừng bước tiếp!" Minh hét lên, tay thủ sẵn chai xịt khuẩn.
"Gì thế? Có gián à?" Di ngó ra từ sau bảng vẽ, mặt dính một vệt màu xanh dương ngang mũi.
"Đống dây cáp kia... chúng đang tạo ra một từ trường hỗn loạn và nguy cơ hỏa hoạn lên đến 85%!" Minh không kìm lòng được, anh quỳ xuống sàn, bắt đầu gỡ những sợi dây cáp sạc điện thoại, dây bảng vẽ và dây đèn bàn đang quấn chặt vào nhau.
"Này, anh làm gì đấy? Đó là hệ thống 'bừa bộn có ý đồ' của tôi! Tôi biết chính xác cái đầu sạc nào thuộc về cái máy nào mà!" Di chạy lại ngăn cản nhưng đã quá muộn.
Minh vừa làm vừa lầm bầm như tụng kinh: "Màu đen đi với màu đen. Dây tín hiệu không được đặt cạnh dây nguồn. Cô đang sỉ nhục ngành điện dân dụng thế giới đấy."
Sau 30 phút, đống dây nhợ dưới chân Di đã được Minh bó gọn lại bằng những sợi dây rút nhựa mà anh luôn mang theo bên mình, phân loại theo kích thước và độ dài. Trông chúng ngăn nắp đến mức... xa lạ với cái phòng này.
"Đấy. Giờ thì cô có thể làm việc mà không sợ bị điện giật chết bất đắc kỳ tử," Minh đứng dậy, phủi tay áo sơ mi phẳng phiu.
Di nhìn đống dây được bó chặt, rồi nhìn sang Minh. Cô bỗng nảy ra một ý tưởng quái chiêu. "Anh giỏi gỡ rối đúng không? Vậy gỡ hộ tôi cái này đi."
Cô lôi từ trong cái túi vải "cả thế giới" của mình ra một đống len rối nùi – kết quả của một lần nổi hứng học đan lát nhưng thất bại. "Đây là biểu tượng cho tâm hồn tôi lúc này đấy. Anh gỡ được, tôi sẽ cho anh xem log dữ liệu của app trên máy tôi."
Minh nhìn đống len, nheo mắt. Đây không còn là sửa chữa nữa, đây là một thách thức về thuật toán sắp xếp không gian. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa duy nhất không bị dính màu, bắt đầu tỉ mẩn gỡ từng nút thắt.
Bé Bug thấy có người lạ ngồi trên "lãnh địa" của mình, liền nhảy phắt lên vai Minh, dụi cái đầu béo múp vào cổ anh. Minh cứng đờ người, hơi thở nghẹn lại.
"Này... con mèo của cô... nó đang vi phạm điều khoản 4.2 về khoảng cách tối thiểu!"
"Bug không biết đọc hợp đồng đâu," Di cười khúc khích, tay cầm bút vẽ bắt đầu phác thảo nhanh dáng vẻ của Minh lúc này: một gã trai đeo kính gọng mảnh, mặc sơ mi thanh lịch, ngồi giữa đống tranh vẽ lộn xộn, trên vai là một con mèo béo và đôi tay thì đang đánh vật với một nùi len hồng.
Ting!
Điện thoại của cả hai cùng rung lên.
[THÔNG BÁO PERFECT MATCH] Phát hiện trạng thái: 'Kiên nhẫn cực hạn'. Minh đang cố gắng sửa chữa sự hỗn loạn của Di. Di đang bí mật quan sát Minh. Chỉ số tương thích: 0.05% (Cảnh báo: Tốc độ gia tăng vượt quá dự báo 300%!). Gợi ý: Hãy cùng nhau uống một ly trà sữa để hạ nhiệt căng thẳng.
"0.05%?" Minh thốt lên, giọng đầy hoang mang. "Tại sao tôi càng cố dọn dẹp sự bừa bộn của cô thì chỉ số lại càng tăng? Đáng lẽ nó phải giảm xuống chứ!"
Di gác bút, nhìn bức phác họa trên giấy rồi nhìn người thật trước mặt. "Có lẽ cái app của anh thông minh hơn anh tưởng đấy. Nó biết rằng đôi khi, sự ngăn nắp của anh chính là thứ mà sự hỗn loạn của tôi đang thiếu."
Minh im lặng. Anh nhìn sợi len hồng trong tay, rồi nhìn bé Bug đang ngủ ngon lành trên vai mình. Một cảm giác phi logic bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh – một thứ cảm giác mà không có dòng code nào có thể định nghĩa được: Sự bình yên trong lòng bão.