Hoàng Minh nhìn trân trân vào chiếc quần tây màu xám tro của mình, nơi những sợi lông trắng của bé "Bug" đang bám trụ kiên cường như thể chúng vừa được bôi keo siêu dính. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng ngăn chặn một cơn tiền đình do vi khuẩn và bụi hữu cơ gây ra.
"Cô... cô làm ơn nhấc vật thể sống này ra khỏi người tôi ngay lập tức," Minh nghiến răng, hai tay giơ lên không trung như thể đang đối phó với một quả bom hẹn giờ.
Khả Di vừa cười vừa gắp thêm miếng đậu, thản nhiên nhấc con mèo béo đang gầm gừ hài lòng ra khỏi đùi Minh. "Kìa Bug, đừng có làm phiền ngài Robot. Anh ấy đang bận tính toán xem lượng lông của con có làm tăng 0.001% trọng lượng cơ thể anh ấy không đấy."
Minh không đáp. Anh vội vàng rút từ trong túi áo ra một chiếc lăn bụi mini – vật bất ly thân trong mọi tình huống khẩn cấp – và bắt đầu lăn điên cuồng lên đùi mình. Khi mặt vải đã trở lại trạng thái nhẵn nhụi đạt chuẩn, anh mới đặt chiếc điện thoại lên bàn, đẩy về phía Di với vẻ mặt nghiêm trọng như đang trình bày một dự án nghìn tỷ.
"Tình hình hiện tại là thế này," Minh hắng giọng. "Tôi đã thử xóa ứng dụng từ phía máy chủ. Tôi đã gỡ cài đặt trên điện thoại của mình tổng cộng 14 lần. Tôi thậm chí đã dùng quyền admin để khóa ID người dùng của cô. Nhưng..."
"Nhưng sao?" Di nhướng mày, tay vẫn bận rộn chấm mắm tôm.
"Nhưng cứ mỗi khi tôi khởi động lại máy, hoặc chỉ đơn giản là đi qua khu vực có GPS trùng với cô trong bán kính 500 mét, nó lại tự động tải về và gửi thông báo 'Chào mừng bạn trở lại với định mệnh'."
Khả Di tò mò cầm điện thoại của mình lên. Đúng thật. Cô đã xóa cái app "Trái tim hồng" đó ngay sau khi rời khỏi quán cà phê lần trước, nhưng bây giờ, biểu tượng đó lại đang chễm chệ nằm cạnh app giao đồ ăn và TikTok của cô.
"Này, anh là Senior Backend Developer hay là kẻ chuyên phát tán mã độc vậy?" Di cười khẩy, ngón tay nhấn giữ biểu tượng để xóa một lần nữa. Xoẹt. Biến mất.
Nhưng chỉ chưa đầy ba giây sau, một âm thanh ting vang lên. Biểu tượng ứng dụng hiện ra, kèm theo một bong bóng thông báo: "Bạn và Hoàng Minh đang cùng ăn bún đậu. Hệ thống khuyến nghị: Đừng xóa tôi, tôi là minh chứng cho sự kỳ diệu của xác suất!"
Minh ôm đầu. "Tôi đã vô tình để thuật toán tự học (Machine Learning) chạy trên tập dữ liệu quá cực đoan. Nó đang coi sự đối lập của chúng ta là một 'vùng xám' cần phải khám phá bằng mọi giá. Hiện tại, ứng dụng đã tự nâng cấp thành một dạng script chạy ngầm mà tôi chưa thể ghi đè lên được."
"Vậy là..." Di chống cằm, ánh mắt lém lỉnh nhìn Minh. "Tôi bị 'ám' bởi anh một cách hợp pháp hóa bởi công nghệ à?"
"Không phải ám, là lỗi hệ thống!" Minh đính chính, mặt hơi đỏ lên vì tức giận (hoặc có lẽ là vì lượng ớt trong bát mắm tôm lúc nãy). "Cô phải phối hợp với tôi. Tôi cần cô cài đặt ứng dụng này ở chế độ 'Ghi chép lỗi' (Debug Mode) để tôi theo dõi luồng dữ liệu. Trong vòng 15 ngày tới, chúng ta buộc phải duy trì sự kết nối này để tôi tìm ra đoạn code bị xung đột."
Di cười ngặt nghẽo. Cô thấy gã đàn ông này thật sự là một kho tàng hài hước mà anh ta không hề hay biết. "Nghĩa là anh đang cầu xin tôi đừng xóa anh ra khỏi cuộc đời anh trong nửa tháng tới chứ gì? Được thôi, nhưng tôi có điều kiện."
"Điều kiện gì? Tiền bạc? Tôi sẽ trả chi phí theo giờ cho việc kiểm thử."
"Tiền thì thường quá," Di lắc lắc ngón tay. "Điều kiện là: Anh phải giúp tôi giải quyết một vấn đề mà logic của anh chắc chắn sẽ rất ghét. Tôi đang bị 'block' ý tưởng cho bộ truyện tranh mới. Nhân vật nam chính của tôi quá hoàn hảo đến mức nhàm chán. Tôi cần một nguyên mẫu thực tế... một người cứng nhắc, khô khan và có EQ vùng sâu vùng xa để làm tư liệu."
Minh nheo mắt. "Cô đang ám chỉ tôi?"
"Anh không cần ám chỉ, anh là định nghĩa của nó luôn rồi!" Di đập bàn đứng dậy. "Thỏa thuận nhé? 15 ngày sống chung... ý tôi là, giữ liên lạc thường xuyên để 'sửa lỗi' app và cho tôi lấy tư liệu vẽ. Hết 15 ngày, anh phải xóa được cái app này. Nếu không, tôi sẽ bắt anh mặc cái áo thun in hình con mèo hồng đi khắp công ty đấy."
Minh nhìn chiếc điện thoại đang nhấp nháy thông báo về nhịp tim của chính mình. Anh nhìn Khả Di – một cô gái mà mỗi hành động đều giống như một dòng code rác đối với anh. Nhưng logic mách bảo anh rằng, đây là con đường duy nhất để giải quyết cái Bug chết tiệt này.
"Được. Chấp nhận giao dịch." Minh đứng dậy, đưa tay ra định bắt tay một cách lịch sự.
Di nhìn bàn tay sạch bóng của anh, rồi nhìn bàn tay mình đang dính đầy dầu mỡ của đậu rán. Cô cố ý quẹt tay vào vạt áo, rồi nắm chặt lấy tay anh, lắc mạnh.
"Chốt đơn! Chào mừng anh đến với thế giới của những thứ không thể dự đoán, ngài Robot!"
Minh cảm nhận được sự ấm nóng (và một chút bóng dầu) lan tỏa từ lòng bàn tay cô. Anh lập tức rút tay lại, lấy khăn giấy ướt ra lau lấy lau để, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất an lạ lùng.
Trên màn hình điện thoại của hai người, ứng dụng Perfect Match bỗng hiện lên một biểu tượng pháo hoa nhỏ xíu: "Chúc mừng! Hợp đồng sửa lỗi đã được thiết lập. Chỉ số tương đồng: vẫn là 0.01%, nhưng mức độ thú vị đã tăng lên 1000%!"
Đăng Thành đứng từ xa nhìn thấy cảnh này, rút điện thoại ra nhắn tin cho Minh: "Ông bạn, tôi thấy ông vừa bắt tay với 'thảm họa'. Để tôi đặt sẵn lịch tư vấn tâm lý cho ông sau 15 ngày nữa nhé? Miễn phí!"
Minh tắt màn hình, lườm Thành một cái cháy mặt rồi bước nhanh về phía chiếc xe máy được dựng đúng góc 45 độ ngoài vỉa hè. Cuộc đời anh, vốn dĩ là một dãy số nhị phân 0 và 1 rõ ràng, giờ đây bỗng xuất hiện một số khác – một số mà thuật toán của anh chưa bao giờ định nghĩa được.