Sau đêm mưa rào đầy biến động, mối quan hệ giữa Diệp An và Khôi Nguyên dường như đã bước sang một giai đoạn mà ngay cả bản hợp đồng dày cộm cũng không thể định nghĩa nổi. Sáng hôm nay, họ phải tham dự buổi tiệc tối kỷ niệm 10 năm thành lập tập đoàn Star-G – nơi quy tụ những gương mặt quyền lực nhất giới truyền thông.
Tại căn hộ của mình, Diệp An đang loay hoay với khóa kéo chiếc váy lụa đen huyền bí. Đây là chiếc váy Khôi Nguyên đã tự tay chọn cho cô, với thiết kế hở trần toàn bộ phần lưng, khoe khéo đường cong mềm mại và làn da trắng ngần.
"Để tôi giúp."
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay sát phía sau. Khôi Nguyên bước tới, những ngón tay dài và ấm áp chạm nhẹ vào vùng da nhạy cảm nơi sống lưng An, khiến cô khẽ rùng mình. Anh chầm chậm kéo khóa lên, nhưng không rời tay đi ngay. Đôi bàn tay anh nán lại ở vùng thắt lưng, rồi bất ngờ ôm trọn lấy eo cô, kéo cô áp sát vào lồng ngực mình.
"An này, tối nay sẽ có rất nhiều ống kính." – Nguyên thì thầm, môi anh lướt nhẹ qua vành tai cô. "Nhưng tôi muốn cô nhớ rằng, dù họ có chụp được gì, thì nụ hôn đêm qua... không phải là để họ xem."
An nhìn vào hình phản chiếu trong gương. Một Khôi Nguyên hào hoa trong bộ Tuxedo đen và một Diệp An kiều diễm. Họ trông giống như một cặp đôi quyền lực thực thụ, nhưng trong ánh mắt họ trao nhau, có một thứ gì đó nguyên bản và khao khát hơn nhiều.
Bữa tiệc diễn ra trong một sảnh đường xa hoa rực rỡ ánh đèn pha lê. Khôi Nguyên và Diệp An là tâm điểm của mọi sự chú ý. Họ đi bên nhau, tay trong tay, trao nhau những ánh mắt tình tứ đến mức khiến giới truyền thông phải phát cuồng.
Tuy nhiên, giữa những tiếng ly thủy tinh chạm nhau thanh mảnh và tiếng nhạc giao hưởng du dương, An tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của một nhóm KOL đối thủ ở góc khuất. Họ đang cười nhạo việc kênh của cô bị sập và mỉa mai cô là "kẻ ăn bám" danh tiếng của Khôi Nguyên để đổi đời.
Cảm giác nhục nhã khiến An muốn rời khỏi sảnh tiệc ngay lập tức. Cô né tránh đám đông, đi về phía ban công vắng người để hít thở. Gió đêm lồng lộng thổi bay lọn tóc mai, nhưng không làm dịu đi cái nóng bừng trên gương mặt cô.
Một bàn tay cầm ly champagne đưa ra trước mặt cô. Khôi Nguyên đã đi theo cô từ lúc nào.
"Đừng nghe họ." – Anh đứng tựa lưng vào lan can, ánh đèn từ xa hắt lại tạo nên những khoảng sáng tối sắc nét trên gương mặt anh. "Trong cái thế giới này, kẻ nào không có thực tài mới phải dùng lời nói để dìm người khác xuống."
"Nhưng họ nói đúng một phần." – An cúi đầu, giọng cô nghẹn lại. "Tôi đang sống nhờ cái filter của anh."
Nguyên đặt ly rượu xuống, bước tới chắn trước mặt cô, thu hẹp khoảng không gian giữa hai người. Anh chống hai tay lên lan can, bao bọc lấy An trong vòng tay mình. Mùi nước hoa gỗ trầm hương quyện với mùi champagne nồng đượm bao vây lấy khứu giác của cô.
"Vậy thì để tôi nói cho cô biết sự thật." – Nguyên hạ thấp giọng, ánh mắt anh nhìn xoáy vào đôi mắt đang dao động của An. "Cái filter của tôi vốn dĩ đã mục nát từ lâu. Chính cô, với cái sự 'thẳng tay' và bát mì tôm đêm đó, mới là người đang cứu tôi ra khỏi sự giả dối này."
Anh chầm chậm đưa tay lên, những đầu ngón tay lướt nhẹ dọc theo đường xương quai xanh thanh mảnh của An, rồi dừng lại ở vị trí tim cô đang đập rộn ràng. Cảm giác da thịt chạm nhau giữa không gian thoáng đãng của ban công, dưới sự chứng kiến của những vì sao xa xôi, mang lại một sự hưng phấn đầy tội lỗi nhưng mãnh liệt.
Nguyên cúi xuống, môi anh chạm nhẹ vào trán cô, rồi di chuyển xuống chóp mũi, cuối cùng là dừng lại ngay sát đôi môi đang run rẩy. Hơi thở họ hòa quyện, nồng nàn vị rượu và cả sự khao khát chiếm hữu.
"Tối nay, sau khi tắt hết những ánh đèn này... tôi chỉ muốn được là Khôi Nguyên của riêng mình cô thôi."
Lời thú nhận của anh giữa bữa tiệc xa hoa như một làn nước mát dập tắt đi mọi nỗi nhục nhã trong lòng An. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh vào một nụ hôn sâu, bỏ mặc những tiếng ồn ào của đám đông bên trong cánh cửa kính. Tại nơi ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, họ nhận ra rằng, dù thế giới có sụp đổ, chỉ cần hơi ấm này là thật, mọi thứ khác đều có thể bỏ qua.