Chuyến đi miền Trung kết thúc bằng một cơn giông bất chợt ngay khi họ vừa đặt chân lại Sài Gòn. Những đám mây đen kịt xà thấp, nuốt chửng những ánh đèn neon hào nhoáng của thành phố. Khôi Nguyên đưa Diệp An về đến chân khu tập thể cũ thì trời đổ mưa xối xả.
Vừa bước vào nhà, An nhận được một cuộc điện thoại. Sắc mặt cô tái nhợt đi sau mỗi giây lắng nghe. Kênh review của cô – tâm huyết bao nhiêu năm qua – đã bị một nhóm đối thủ đồng loạt báo cáo vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng bằng những bằng chứng giả mạo. Toàn bộ các video của cô bị gỡ xuống, các nhãn hàng hợp tác nhỏ lẻ liên tục gửi mail đòi chấm dứt hợp đồng.
An đứng thẫn thờ giữa phòng khách, chiếc túi xách rơi xuống sàn nhà vấy bẩn nước mưa. Filter của sự mạnh mẽ, của một cô nàng Reviewer "thẳng tay" bỗng chốc vỡ tan. Cô nhận ra mình chẳng có gì cả, ngoài căn hộ thuê này và một danh tiếng đang bị bôi nhọ.
"An? Có chuyện gì vậy?" – Nguyên bước tới, bỏ mặc chiếc vali đắt tiền của mình ở cửa.
"Tôi mất hết rồi, Nguyên ạ." – An cười cay đắng, nước mắt không kìm được mà trào ra. "Hóa ra khi không có cái filter của sự thành công, tôi chỉ là một kẻ tay trắng."
Cơn mưa ngoài kia đập liên hồi vào mái tôn cũ, tạo nên những âm thanh hỗn loạn. Nguyên nhìn cô gái đang run rẩy trước mặt, trái tim anh thắt lại. Anh tiến tới, kéo cô vào lòng mình.
Lúc này, cả hai đều đang ướt sũng. Lớp áo phông trắng của An dán chặt vào cơ thể, để lộ những đường cong mỏng manh và nhịp tim đang đập loạn xạ vì hoảng loạn. Nguyên cũng không khá hơn, chiếc áo sơ mi ướt đẫm trở nên trong suốt, áp sát vào lồng ngực săn chắc của anh.
Cảm giác da thịt chạm vào nhau qua lớp vải mỏng manh, lạnh lẽo vì nước mưa nhưng lại nóng bỏng vì hơi ấm cơ thể, khiến không gian nhỏ hẹp bỗng chốc trở nên đặc quánh.
An định đẩy anh ra vì sự bối rối, nhưng Nguyên lại siết chặt hơn. Anh nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào mắt mình. Những giọt nước mưa còn đọng trên tóc anh rơi xuống má cô, hòa cùng nước mắt.
"Nhìn tôi này." – Nguyên trầm giọng, hơi thở của anh phả ra một làn hơi nóng hổi giữa không khí lạnh lẽo của cơn mưa. "Cô không mất hết. Ít nhất... cô vẫn còn bản hợp đồng này, và còn tôi."
Bàn tay Nguyên chầm chậm lướt dọc theo sống lưng ướt đẫm của An, những đầu ngón tay khẽ miết nhẹ qua lớp vải mỏng, tạo ra một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể cô. Sự ma sát giữa hai cơ thể ướt sũng tạo nên một lực hút mãnh liệt. An vô thức bám lấy bả vai rộng của anh, hơi thở cô trở nên dồn dập.
Trong ánh đèn vàng leo lét của căn hộ, khi tiếng sấm vang lên xé toạc bầu trời, Nguyên cúi xuống. Nụ hôn lần này không còn là sự chiếm hữu như ở studio, mà là một sự an ủi đầy khao khát. Môi anh mặn đắng vị nước mưa nhưng ấm nồng vị nồng cháy.
Cái lạnh của nước mưa đối lập hoàn toàn với ngọn lửa đang bùng lên bên trong họ. Nguyên bế thốc An lên, đặt cô ngồi trên kệ bếp chật hẹp. Đôi chân trần của An quấn lấy hông anh, sự tiếp xúc da thịt ở đùi và cánh tay khiến cả hai khẽ rùng mình.
"Đừng sợ." – Anh thì thầm giữa nụ hôn, bàn tay thô ráp mơn trớn vùng eo mềm mại của cô. "Tối nay, chúng ta chỉ là chính mình thôi."
Trong căn bếp nhỏ đậm mùi quế và sả, dưới tiếng mưa gầm rú, lớp filter cuối cùng của lòng kiêu hãnh đã bị gỡ bỏ hoàn toàn. Họ tìm thấy nhau trong sự vụn vỡ, dùng hơi ấm của đối phương để lấp đầy những khoảng trống mà hào nhoáng đô thị đã để lại.