MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Với Kẻ ThùChương 2

Hẹn Hò Với Kẻ Thù

Chương 2

957 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, bầu trời thành phố bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt, giống hệt như tâm trạng của Diệp An khi bước xuống khỏi chuyến xe buýt đông nghẹt người. Điện thoại cô vẫn nóng rực, những dòng thông báo lướt qua nhanh đến mức chóng mặt. Fan của Khôi Nguyên không phải dạng vừa, họ tràn vào trang cá nhân của cô, mỉa mai căn phòng thuê cũ kỹ, chế giễu cả chiếc áo phông mà cô đang mặc.

An siết chặt quai túi xách, hít một hơi thật sâu trước khi bước vào tòa nhà kính sang trọng của tập đoàn truyền thông Star-G. Đây là đơn vị trung gian quản lý các dự án quảng cáo lớn mà cả cô và Khôi Nguyên đều đang hợp tác.

"Chào cô An, mời cô vào phòng họp số 4. Giám đốc truyền thông đã đợi sẵn." – Cô thư ký nhìn An với ánh mắt vừa tò mò, vừa có chút thương hại.

Bên trong phòng họp, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Khôi Nguyên đã ngồi đó từ bao giờ. Khác hẳn với vẻ lãng tử trên mạng, anh ngồi dựa lưng vào ghế, đôi mắt mệt mỏi ẩn sau chiếc kính râm màu trà, khuôn mặt lạnh lùng như một tảng băng. An lẳng lặng ngồi xuống phía đối diện, không thèm chào hỏi, chỉ tập trung vào tập hồ sơ đặt trên bàn.

“Hai người giỏi thật đấy.” – Bà Linh, Giám đốc truyền thông, đập mạnh tập tài liệu xuống bàn, phá tan sự im lặng. “Một người là Reviewer uy tín nhất mảng đời sống, một người là gương mặt đại diện cho hàng loạt nhãn hàng cao cấp. Giờ nhìn xem, các nhãn hàng đang đòi hủy hợp đồng, đòi bồi thường vì scandal gây gổ làm xấu hình ảnh thương hiệu.”

An nhướn mày, giọng nói vẫn bình thản: “Tôi chỉ nói sự thật. Nếu quán cafe đó làm ăn gian dối, tôi có nghĩa vụ phải cảnh báo người xem. Tôi không giống ai đó, cứ có tiền là khen lấy khen để.”

“Cô nói cái gì?” – Khôi Nguyên bỏ kính râm ra, đôi mắt vằn tia đỏ nhìn thẳng vào An. “Cô gọi sự công kích cá nhân là nói sự thật sao? Cô có biết bao nhiêu người đã mất việc vì đoạn clip đầy định kiến đó của cô không?”

“Định kiến? Anh gọi việc dùng sữa hết hạn là định kiến à? Hay anh bận mải chụp ảnh ‘sống ảo’ quá nên vị giác cũng bị hỏng rồi?” – An đáp trả ngay lập tức, không chút kiêng dè.

“Đủ rồi!” – Bà Linh gắt lên. “Cãi nhau bây giờ không giải quyết được gì. Tổng số tiền bồi thường cho các hợp đồng bị hủy đã lên tới con số chín chữ số. Và công ty quản lý không có nghĩa vụ phải gánh thay lỗi lầm của hai người.”

Con số “chín chữ số” rơi xuống phòng họp như một quả bom. Diệp An sững sờ, tim hẫng đi một nhịp. Cô biết mình đúng, nhưng cô cũng biết mình không có tiền để trả nợ. Cô chỉ là một đứa trẻ mồ côi tự thân vận động, tất cả tài sản chỉ là cái kênh TikTok và căn hộ tập thể thuê lại.

Khôi Nguyên cũng im lặng. Dù anh giàu hơn cô, nhưng scandal này sẽ hủy hoại danh tiếng mà anh mất 5 năm để xây dựng. Hình tượng "chàng trai tích cực" sụp đổ đồng nghĩa với việc anh trắng tay.

Bà Linh nhìn sâu vào mắt cả hai, giọng nói dịu đi nhưng đầy vẻ toan tính: “Có một cách để cứu cả hai. Nhưng hai người phải hợp tác tuyệt đối.”

An và Nguyên đồng thanh: “Cách gì?”

Bà Linh đẩy một bản hợp đồng mới về phía họ: “Biến chiến tranh thành tơ hồng. Hai người sẽ công bố rằng những lần cãi vã vừa qua chỉ là... một màn kịch để giấu kín chuyện hai người đã bí mật hẹn hò từ lâu. Công chúng thích drama, nhưng họ càng thích nhìn thấy kẻ thù rơi vào lưới tình hơn.”

An bật cười khan, lòng đầy ghê tởm: “Hẹn hò với anh ta? Bà đùa à? Tôi thà đi làm thêm ba công việc để trả nợ còn hơn.”

Khôi Nguyên cũng đẩy bản hợp đồng ra xa, giọng kiên quyết: “Tôi có tiêu chuẩn riêng của mình, và cô ta không nằm trong đó. Đừng bắt tôi phải diễn một vở kịch rẻ tiền.”

Bà Linh thản nhiên nhấp một ngụm trà: “Vậy thì tốt thôi. Cô An, chiều nay luật sư sẽ gửi thông báo thu hồi tài sản. Còn cậu Nguyên, buổi họp báo công bố chấm dứt hợp đồng đại diện sẽ diễn ra vào sáng mai. Chúc hai người may mắn với đống nợ của mình.”

Bà đứng dậy định bước ra ngoài. Phòng họp rơi vào một sự im lặng chết chóc. An nhìn đôi bàn tay mình đang run rẩy dưới gầm bàn, rồi lại nhìn sang Khôi Nguyên – kẻ cũng đang siết chặt nắm đấm đến mức trắng bệch.

“Đợi đã...” – Giọng Khôi Nguyên vang lên, khàn đặc và đầy cay đắng.

An quay sang nhìn anh, rồi lại nhìn bản hợp đồng nằm lạnh lẽo trên bàn. Cô hiểu, lòng tự trọng của họ vừa bị cuộc đời bóp nghẹt.

“Thời hạn là bao lâu?” – An hỏi, giọng cô run run nhưng đầy cam chịu.

Bà Linh dừng lại ở cửa, nở một nụ cười đắc thắng: “Sáu tháng. Trong sáu tháng đó, hai người phải khiến cả thế giới tin rằng, Diệp An và Khôi Nguyên là cặp đôi đẹp nhất cái cõi mạng này.”