MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHết Thời Áo Trắng, Đến Lúc Yêu AnhChương 1: Oan gia ngõ hẹp - Vị Giám đốc không mời mà đến

Hết Thời Áo Trắng, Đến Lúc Yêu Anh

Chương 1: Oan gia ngõ hẹp - Vị Giám đốc không mời mà đến

1,376 từ · ~7 phút đọc

Sài Gòn những ngày cuối tháng Mười, cơn mưa rào bất chợt khiến không khí trở nên ẩm ướt và dính dáp.

Tại tầng 12 tòa nhà cao ốc B., không khí trong văn phòng Creative của công ty truyền thông Stars dường như còn ngột ngạt hơn cả thời tiết bên ngoài. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch đan xen với tiếng máy in chạy rè rè tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn quen thuộc của dân chạy sự kiện.

"Tịnh An, bản proposal cho nhãn hàng nước hoa xong chưa? Khách hàng lại giục kìa!"

Tiếng quát của trưởng phòng Account khiến Tịnh An giật mình, suýt nữa làm đổ cốc cà phê đen thứ ba trong ngày xuống bàn phím. Cô ngẩng đầu lên, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi sau hai đêm thức trắng, quầng thâm dưới mắt được che phủ khéo léo bởi lớp phấn mỏng.

"Em gửi mail rồi chị nhé. Đang đợi bên Design xuất file ảnh nữa là xong." – An trả lời, giọng khàn đi vì thiếu ngủ.

Tịnh An năm nay 27 tuổi, là trưởng nhóm nội dung (Content Leader). Trong mắt đồng nghiệp, cô là một "nữ cường nhân" điển hình: xinh đẹp, năng lực tốt, nhưng đời sống tình cảm lại là một tờ giấy trắng. Không ai biết rằng, tờ giấy trắng ấy thực ra đã từng bị vò nát từ mười năm trước.

"Này, nghe tin gì chưa?" – Cô bạn đồng nghiệp bàn bên ghé sát tai An, thì thầm với vẻ bí hiểm. "Hôm nay 'Sếp tổng' mới sẽ về nhậm chức đấy. Nghe đồn là cực phẩm! Vừa đi du học Mỹ về, gia thế khủng, lại còn chưa vợ."

An cười nhạt, tay vẫn không ngừng gõ phím: "Có là cực phẩm hay thần tiên thì cũng là người trả lương để bóc lột sức lao động của chúng ta thôi. Em chỉ quan tâm tháng này có được thưởng KPI không."

"Cái đồ khô khan này! Chẳng trách ế chỏng chơ..."

Chưa kịp dứt lời tán gẫu, cửa phòng họp lớn bất ngờ bật mở. Thư ký tổng giám đốc bước ra, vỗ tay hai cái ra hiệu:

"Tất cả mọi người tập trung vào phòng họp lớn ngay lập tức. Giám đốc điều hành mới đã đến rồi. Nhắc lại, có mặt đầy đủ sau 5 phút!"

Cả văn phòng nháo nhào. Tịnh An thở dài, vơ vội cuốn sổ tay và cây bút bi, uể oải bước theo dòng người. Cô không hề biết rằng, cánh cửa phòng họp kia chính là cánh cửa thời gian, kéo cô quay trở lại cơn ác mộng ngọt ngào nhất của tuổi thanh xuân.

Phòng họp rộng lớn im phăng phắc. Mọi người đều nín thở chờ đợi nhân vật bí ẩn ngồi ở vị trí chủ tọa. Chiếc ghế xoay lưng về phía cửa kính, chỉ để lộ một bóng lưng rộng lớn vận âu phục đen tuyền, toát lên sự lạnh lùng xa cách.

"Xin chào mọi người."

Chiếc ghế xoay lại.

Giây phút người đàn ông ấy lộ diện, cả khán phòng ồ lên một tiếng trầm trồ khe khẽ vì vẻ ngoài quá mức thu hút. Nhưng với Tịnh An, đó là giây phút trái tim cô ngừng đập.

Cây bút trên tay cô rơi xuống sàn nhà đá hoa cương.

Cạch.

Tiếng động nhỏ nhoi ấy dường như bị nuốt chửng bởi tiếng ong ong đang vang lên trong đầu An. Cô mở to mắt, trân trân nhìn người đàn ông đang ngồi ở vị trí cao nhất kia.

Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng tắp, và đôi mắt sâu hun hút như chứa cả một bầu trời đêm. Vẫn là những đường nét ấy, những đường nét mà mười năm qua, dù cô cố gắng dùng công việc để lấp đầy tâm trí, vẫn chưa bao giờ thực sự quên được.

Trần Nhật Duy.

Chàng trai năm 17 tuổi từng mặc áo sơ mi trắng, cười rạng rỡ dưới tán cây phượng vĩ và nói “Tịnh An, sau này anh nuôi em”, giờ đây đang ngồi đó.

Nhưng anh không còn là chàng trai năm ấy nữa. Duy của hiện tại mặc bộ vest đen cắt may thủ công đắt tiền, tóc vuốt ngược để lộ vầng trán thông minh nhưng cao ngạo. Khí chất quanh anh lạnh lẽo và sắc bén như một lưỡi dao vừa tuốt khỏi vỏ.

Ánh mắt Duy chậm rãi quét qua một lượt nhân viên. Anh không cười.

Khi ánh mắt ấy lướt đến góc bàn nơi An đang ngồi, nó dừng lại.

Chỉ khoảng ba giây.

Tịnh An cảm thấy máu trong người mình đông cứng. Cô theo bản năng muốn cúi đầu tránh né, đôi tay dưới gầm bàn đã siết chặt vào nhau đến mức móng tay găm vào da thịt đau nhói.

Nhưng Duy không hề tỏ ra ngạc nhiên. Anh nhìn cô, ánh mắt bình thản đến mức tàn nhẫn. Như thể cô chỉ là một người xa lạ, một hạt bụi vô danh giữa đám đông nhân viên này. Không có vui mừng hội ngộ, không có oán hận chia ly, chỉ có sự dửng dưng đến tê dại.

"Tôi là Trần Nhật Duy, Giám đốc điều hành mới."

Giọng nói trầm thấp vang lên, kéo Tịnh An trở về thực tại tàn khốc.

"Tôi đã xem qua báo cáo quý vừa rồi," Duy cầm tập tài liệu trên bàn, giơ lên cao rồi thả nó rơi tự do xuống mặt bàn cái "bộp", "Đặc biệt là phòng Content. Các bạn gọi mớ giấy lộn này là kế hoạch truyền thông sao?"

Cả phòng họp im thin thít. Tịnh An giật mình, mặt cắt không còn giọt máu. Đó là dự án nhóm cô đã thức trắng đêm để làm.

"Sáng tạo không có nghĩa là bay bổng thiếu thực tế," Duy đứng dậy, hai tay chống xuống bàn, người hơi đổ về phía trước tạo nên một áp lực vô hình cực lớn, ánh mắt anh một lần nữa xoáy thẳng vào Tịnh An.

"Tôi không quan tâm trước đây các bạn làm việc thế nào, hay dựa vào mối quan hệ gì để tồn tại ở đây. Nhưng dưới trướng của Trần Nhật Duy này, tôi không nuôi những kẻ mộng mơ. Hiểu chưa?"

Hai chữ "mộng mơ" anh nhấn mạnh, nghe như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt An. Cô hiểu, anh đang ám chỉ cô. Anh đang chế giễu cô gái năm xưa từng ngu ngốc tin vào những lời hứa hẹn viển vông về tương lai.

Cuộc họp kết thúc trong không khí nặng nề. Mọi người lục đục rời đi, ai nấy đều toát mồ hôi hột vì vị sếp mới quá khó tính.

Tịnh An là người rời đi nhanh nhất. Cô lao vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước xối xả vào mặt. Nước lạnh ngấm vào da thịt nhưng không thể làm dịu đi sự nóng rát trong lồng ngực.

"Tại sao lại là anh? Tại sao lại là lúc này?"

Cô nhìn mình trong gương, đôi mắt đỏ hoe. Mười năm trước, anh biến mất không một lời từ biệt ngay trước ngày thi Đại học, để lại cô chới với giữa dòng đời. Mười năm sau, anh trở về với tư cách là người nắm quyền sinh sát sự nghiệp của cô.

Trớ trêu. Quả thực là oan gia ngõ hẹp.

Tịnh An hít sâu một hơi, lấy khăn giấy lau khô mặt, cố gắng tô lại chút son để che đi sự nhợt nhạt. Cô tự nhủ: Tịnh An, mày 27 tuổi rồi. Mày cần tiền, cần công việc này. Quá khứ chết rồi, coi như không quen biết là được.

Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô đã thấy thư ký của Duy đứng đợi sẵn ở cửa, vẻ mặt ái ngại:

"Chị An, Giám đốc gọi chị."

"Gọi chị?" An nhíu mày, tim lại bắt đầu đập loạn nhịp. "Về việc gì?"

"Em không biết. Sếp chỉ bảo là... muốn thảo luận riêng với Trưởng nhóm Content về định hướng sắp tới. Ngay bây giờ, tại phòng làm việc của anh ấy."

Tịnh An đứng chôn chân tại chỗ. Cánh cửa phòng Giám đốc ở cuối hành lang đóng kín mít, toát lên vẻ uy nghiêm đáng sợ. Cô biết, sau cánh cửa đó, bão tố mới thực sự bắt đầu.