MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHết Thời Áo Trắng, Đến Lúc Yêu AnhChương 2: Quy tắc số 1 - Tại công ty, chúng ta là người dưng

Hết Thời Áo Trắng, Đến Lúc Yêu Anh

Chương 2: Quy tắc số 1 - Tại công ty, chúng ta là người dưng

1,260 từ · ~7 phút đọc

Hành lang dẫn đến phòng Giám đốc điều hành được trải thảm nhung xám, bước chân đi trên đó êm ru, không phát ra tiếng động. Nhưng với Tịnh An, mỗi bước đi lúc này nặng nề như đeo chì.

Cô đứng trước cánh cửa gỗ gụ, hít một hơi thật sâu để nén lại nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Cô đưa tay lên, gõ ba tiếng.

"Cốc. Cốc. Cốc."

"Vào đi."

Giọng nói vọng ra từ bên trong, lạnh lẽo và dứt khoát.

Tịnh An đẩy cửa bước vào. Văn phòng của Giám đốc mới rộng gấp ba lần chỗ ngồi của cô, được bài trí theo phong cách tối giản với tông màu đen trắng chủ đạo. Căn phòng ngập tràn mùi hương gỗ đàn hương trầm ấm – mùi hương xa lạ, vương giả, hoàn toàn khác với mùi xà phòng hương chanh tươi mát của cậu thiếu niên năm nào.

Trần Nhật Duy đang ngồi sau bàn làm việc lớn, lưng dựa vào ghế da, tay cầm một tập hồ sơ chăm chú đọc. Anh không ngẩng đầu lên khi cô bước vào, cũng không mời cô ngồi.

Tịnh An đứng chôn chân giữa phòng, cảm giác mình như một đứa học sinh phạm lỗi đang chờ đợi sự phán xét của thầy giám thị. Thời gian trôi qua từng giây một, không gian tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng máy điều hòa chạy vo ve.

Năm phút trôi qua.

Cuối cùng, Duy cũng gấp tập hồ sơ lại. Anh tháo cặp kính gọng vàng xuống, ném nhẹ lên bàn, rồi ngước mắt lên nhìn cô. Ánh mắt thâm sâu khó lường.

"Trưởng nhóm Tịnh An," anh gọi cả họ tên và chức vụ của cô, giọng điệu xa cách, "Cô có biết tại sao tôi gọi cô vào đây không?"

Tịnh An nuốt khan, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể: "Thưa Giám đốc, có lẽ là về bản kế hoạch truyền thông cho nhãn hàng nước hoa?"

"Thông minh," Duy nhếch mép, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đẩy tập hồ sơ về phía mép bàn. "Tôi đã đọc nó. Văn phong trôi chảy, ý tưởng an toàn. Nhưng..."

Anh dừng lại một chút, ánh mắt sắc lẹm như dao găm: "...nó quá cũ kỹ. Cô định dùng những chiêu trò marketing từ năm 2018 để áp dụng cho năm 2026 sao? Cô nghĩ khách hàng trả tiền tỷ để nhận về một đống chữ nghĩa sáo rỗng này à?"

Tịnh An siết chặt tay. Cô biết bản kế hoạch đó không tệ, nó đã được khách hàng duyệt sơ bộ. Anh ta rõ ràng là đang bới lông tìm vết.

"Thưa Giám đốc, đây là phương án an toàn nhất mà khách hàng yêu cầu..."

"Tôi không cần an toàn!" Duy đột ngột cao giọng, đập tay xuống bàn khiến An giật thót. "Tôi cần sự đột phá. Nếu cô chỉ biết làm theo ý khách hàng như một cái máy, thì công ty này thuê AI viết content còn rẻ hơn thuê cô."

Sự uất ức dồn nén bấy lâu bỗng trào dâng. Tịnh An ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh. Trong khoảnh khắc kích động, lớp vỏ bọc nhân viên gương mẫu của cô nứt toạc.

"Duy... Tại sao anh lại làm vậy?" Cô buột miệng, giọng nói run rẩy, "Anh cố tình làm khó em vì chuyện năm xưa đúng không? Nếu anh ghét em đến thế, cứ đuổi việc em đi, đừng dùng công việc để trả thù cá nhân như vậy!"

Không gian như đóng băng ngay tức khắc.

Trần Nhật Duy nheo mắt lại. Anh từ từ đứng dậy, bước vòng qua chiếc bàn lớn, tiến về phía cô.

An hoảng hốt lùi lại theo bản năng, nhưng lưng cô đã chạm vào cánh cửa. Duy chống một tay lên cánh cửa, ngay sát tai cô, tay kia đút túi quần. Anh cúi xuống, gương mặt tuấn tú phóng đại ngay trước mắt cô, hơi thở nam tính phả vào trán cô nóng hổi.

"Em?" Anh lặp lại từ đó với vẻ giễu cợt. "Cô xưng hô với ai vậy?"

An chết lặng, nhìn vào đôi mắt đen thẫm của anh. Ở khoảng cách gần thế này, cô thấy rõ sự lạnh lùng tàn nhẫn trong đáy mắt đó.

"Nghe cho rõ đây, Tịnh An," Duy nói, từng chữ rít qua kẽ răng, trầm thấp và nguy hiểm.

"Thứ nhất, chuyện năm xưa? Tôi quên rồi. Cô nghĩ mình quan trọng đến mức khiến tôi phải để tâm thù hằn suốt 10 năm sao? Cô quá đề cao bản thân rồi đấy."

Tim An nhói lên một cái đau điếng. Quên rồi? Anh nói anh quên rồi?

"Thứ hai," Duy ghé sát tai cô hơn, giọng nói như ma mị rót vào thính giác, "Ở cái công ty này, chỉ có cấp trên Trần Nhật Duy và cấp dưới Tịnh An. Không có Duy, không có em, cũng không có cái gọi là 'người cũ'."

Anh đứng thẳng người dậy, phủi tay như vừa chạm phải thứ gì đó bụi bẩn, quay lưng bước về ghế ngồi.

"Đó là Quy tắc số 1. Nếu cô còn dám gọi tên tôi một cách tùy tiện như vậy lần nữa, thì đừng đợi tôi đuổi, hãy tự viết đơn xin nghỉ việc."

Tịnh An đứng dựa vào cửa, cả người run rẩy. Cô cắn môi đến bật máu để không bật khóc trước mặt anh. Lòng tự trọng của cô không cho phép cô yếu đuối trước người đàn ông đã vứt bỏ mình.

"Tôi... xin lỗi, Giám đốc Trần," cô nói, giọng nghẹn lại nhưng cố tỏ ra cứng cỏi. "Sẽ không có lần sau."

"Tốt. Mang cái mớ rác này về làm lại. Sáng mai tôi muốn thấy phương án mới trên bàn. Ra ngoài!"

Tịnh An vơ vội tập hồ sơ, xoay người mở cửa bước nhanh ra ngoài như chạy trốn.

Cánh cửa gỗ đóng lại cái rầm.

Trong phòng làm việc rộng lớn chỉ còn lại một mình Trần Nhật Duy.

Sự lạnh lùng, tàn nhẫn trên khuôn mặt anh biến mất ngay tức khắc, thay vào đó là một vẻ đau đớn và kìm nén cực độ.

Duy ngồi phịch xuống ghế, ngửa cổ ra sau, nhắm nghiền mắt lại. Bàn tay anh siết chặt lấy thành ghế đến mức khớp xương trắng bệch.

Anh kéo ngăn kéo bàn làm việc khóa kín ra. Trong đó, nằm trơ trọi một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Anh mở hộp, bên trong là một chiếc bút máy đã tróc sơn và một tấm ảnh thẻ 3x4 đã ố vàng. Trong ảnh, cô nữ sinh Tịnh An 17 tuổi đang cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo chưa từng biết đến đau khổ.

Duy cầm tấm ảnh lên, ngón tay cái nhẹ nhàng miết qua khuôn mặt cô gái trong ảnh, ánh mắt dịu dàng đến đau lòng - hoàn toàn trái ngược với vị bạo quân ban nãy.

"Quên?" Anh cười khổ, giọng khàn đặc thì thầm với không trung. "Làm sao mà quên được..."

Anh đã dùng 10 năm để leo lên vị trí này, dùng quyền lực để quay trở lại đây, không phải để giày vò cô, mà là để trói buộc cô bên cạnh mình một lần nữa. Dù cho cô có hận anh, thì ít nhất, cô cũng phải ở trong tầm mắt của anh.

"Quy tắc số 1," anh lẩm bẩm, cất tấm ảnh vào túi áo ngực, nơi gần trái tim nhất, "Là để bảo vệ em khỏi những lời đàm tiếu. Còn quy tắc của anh... là em không bao giờ được phép rời xa anh nữa."