Đồng hồ điểm 2 giờ sáng.
Tịnh An gục xuống bàn làm việc, xung quanh là đống giấy tờ lộn xộn. Bản kế hoạch truyền thông đã được sửa lại đến lần thứ năm, nhưng những lời chỉ trích khắc nghiệt của Trần Nhật Duy vẫn văng vẳng bên tai cô như một cuốn băng rè tua đi tua lại.
"Cô định dùng những chiêu trò cũ kỹ này sao?""Tôi không nuôi những kẻ mộng mơ."
Cổ họng khô khốc và cơn đau dạ dày râm ran kéo cô dậy. Tịnh An lê bước chân nặng nề về phía khu pantry (nhà bếp chung) nhập nhoạng ánh đèn vàng, định pha một cốc cà phê đen đặc để tiếp tục cuộc chiến.
Tiếng máy pha cà phê rít lên khe khẽ trong đêm tĩnh mịch. Hương thơm đắng ngắt tỏa ra, len lỏi vào khứu giác, bất chợt kéo ký ức Tịnh An trôi tuột về một buổi chiều mưa của mười năm trước.
Ngày đó, cũng là một buổi chiều mưa tầm tã.
Duy - chàng lớp trưởng gương mẫu - đang đứng ở hành lang cầm tập đề cương ôn thi. Tịnh An hậu đậu, tay cầm cốc trà sữa, chân nọ đá chân kia thế nào mà ngã nhào vào người anh.
Cốc trà sữa đổ ập lên chiếc áo sơ mi trắng đồng phục tinh khôi của Duy, nhuộm thành một mảng màu nâu loang lổ.
Tịnh An lúc đó sợ đến phát khóc, luống cuống lấy khăn giấy lau lấy lau để: "Duy ơi, tớ xin lỗi! Tớ... tớ thề không cố ý đâu! Áo này giặt có sạch được không?"
Nhưng Duy không hề tức giận. Anh nắm lấy cổ tay cô, ngăn hành động lau chùi loạn xạ lại, khóe môi cong lên một nụ cười ranh mãnh tỏa nắng:
"Tịnh An, áo trắng dính trà sữa thì khó giặt lắm đấy."
"Hả? Vậy... vậy tớ đền áo mới cho cậu nhé?"
Duy cúi người xuống, ghé sát mặt cô, thì thầm trêu chọc: "Ai cần đền áo. Làm bẩn áo của anh, thì phải lấy thân báo đáp, làm bạn gái anh để giặt áo cho anh cả đời. Chịu không?"
Mặt Tịnh An đỏ bừng như quả gấc chín, còn tiếng cười sảng khoái của chàng thiếu niên năm ấy vang vọng cả một góc hành lang.
"Ting."
Tiếng báo hiệu cà phê đã pha xong kéo Tịnh An về thực tại phũ phàng. Cô cười chua chát, lắc đầu xua đi ảo ảnh quá khứ.
Cô cầm cốc cà phê nóng hổi, quay người lại định trở về chỗ ngồi.
"Bộp!"
Vì quá mải mê suy nghĩ, Tịnh An không nhận ra có người đang đứng ngay sau lưng mình. Cô va mạnh vào một lồng ngực rắn chắc.
Cốc cà phê trên tay chao đảo.
Theo phản xạ, Tịnh An cố gắng giữ thăng bằng nhưng đã quá muộn. Thứ chất lỏng màu nâu đen nóng rẫy sóng ra ngoài, hắt thẳng vào chiếc áo sơ mi trắng của người đối diện.
"A!"
Tịnh An hoảng hốt lùi lại. Trước mặt cô, trên nền vải sơ mi trắng cao cấp phẳng phiu, một vết ố màu nâu sẫm đang lan rộng ngay trước ngực trái.
Cô ngước mắt lên, và máu trong người như đông cứng lại.
Là Trần Nhật Duy.
Anh đã cởi áo vest ra, chỉ mặc độc một chiếc sơ mi trắng. Dưới ánh đèn vàng vọt của pantry, hình ảnh này trùng khớp đến đau lòng với ký ức vừa hiện về.
Vẫn là sơ mi trắng. Vẫn là vết ố loang lổ. Vẫn là hai người họ.
Theo thói quen ăn sâu vào tiềm thức, Tịnh An vội vàng rút khăn giấy, lao tới với vẻ mặt hốt hoảng y hệt năm 17 tuổi:
"Duy... à không, Giám đốc! Tôi xin lỗi! Tôi vô ý quá... Để tôi lau cho anh..."
Bàn tay cô vừa chạm vào ngực áo anh, định thấm đi vết bẩn thì...
"Dừng lại!"
Một bàn tay to lớn thô bạo hất tay cô ra.
Không phải là cái nắm tay dịu dàng đầy cưng chiều năm xưa. Đó là một cái hất tay đầy ghét bỏ và dứt khoát.
Tịnh An sững sờ, tay vẫn lơ lửng giữa không trung.
Trần Nhật Duy lùi lại một bước, tạo khoảng cách an toàn với cô. Anh cúi xuống nhìn vết bẩn trên ngực áo, đôi mày kiếm cau lại, ánh mắt hiện lên vẻ chán ghét không che giấu.
"Đừng chạm vào," giọng anh lạnh băng, sắc như dao cạo, "Bẩn."
Một chữ "Bẩn" thốt ra nhẹ tênh, nhưng lại như ngàn mũi kim châm vào tim Tịnh An.
Cô không biết anh đang nói vết cà phê bẩn, hay bàn tay của cô bẩn? Hay... chính bản thân cô trong mắt anh bây giờ là một sự tồn tại dơ bẩn cần phải tránh xa?
"Tôi... tôi xin lỗi," giọng An run rẩy, mắt đã bắt đầu cay xè, "Tôi sẽ mang về giặt sạch cho anh. Hoặc tôi sẽ đền chiếc khác..."
"Đền?" Duy ngắt lời, khóe môi nhếch lên một nụ cười khẩy đầy mỉa mai - nụ cười khác hoàn toàn với nụ cười tỏa nắng năm nào.
"Cô nghĩ lương ba cọc ba đồng của cô đủ để đền chiếc áo này sao? Đây là bản limited may đo riêng tại Ý. Tiền lương cả năm của cô chắc gì đã mua nổi cái cúc áo."
Tịnh An cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt gấu váy. Sự tủi nhục dâng trào khiến cô không thốt nên lời. Đúng vậy, khoảng cách giữa họ bây giờ không chỉ là tình cảm, mà còn là giai cấp, là tiền bạc, là địa vị.
Duy nhìn đỉnh đầu cô, thấy đôi vai gầy nhỏ đang run lên nhè nhẹ. Trong một khoảnh khắc, bàn tay anh hơi co lại, như muốn vươn ra chạm vào tóc cô vỗ về. Nhưng lý trí đã kịp thời ngăn anh lại.
Anh lạnh lùng rút khăn tay trong túi quần ra, lau qua loa vết bẩn rồi ném chiếc khăn đắt tiền vào thùng rác ngay trước mặt cô. Hành động dứt khoát như vứt bỏ một món đồ hết giá trị.
"Lần sau đi đứng cho cẩn thận," anh nói, giọng trở về vẻ lạnh lùng xa cách thường thấy. "Đừng để sự hậu đậu ngu ngốc của cô làm ảnh hưởng đến bộ mặt của công ty. Tôi không muốn thấy nhân viên của mình trông nhếch nhác như vậy."
Nói xong, Duy quay lưng bước thẳng ra khỏi pantry, không ngoảnh lại nhìn cô lấy một lần.
Tịnh An đứng chôn chân tại chỗ. Hương cà phê đắng ngắt bao trùm lấy không gian, hòa lẫn với vị mặn chát của giọt nước mắt vừa lăn xuống môi.
Cô nhớ chàng trai năm 17 tuổi đã nói: "Lấy thân báo đáp đi!" Cô nhìn người đàn ông năm 27 tuổi vừa nói: "Cô không đền nổi đâu."
Hóa ra, thứ giết chết chúng ta không phải là thời gian, mà là sự thay đổi của lòng người.
Ở bên ngoài hành lang, khuất sau bức tường.
Trần Nhật Duy đứng dựa lưng vào tường, hơi thở có chút dồn dập. Anh đưa tay lên, đặt lên vị trí trái tim đang đập mạnh dưới lớp áo sơ mi loang lổ vết cà phê nóng.
Vết bẩn vẫn còn nóng rẫy, thiêu đốt da thịt anh.
Vừa rồi, khi cô lao đến định lau áo cho anh, anh đã suýt chút nữa không kìm được mà ôm chầm lấy cô. Mùi hương quen thuộc trên tóc cô, vẻ mặt hoảng hốt đáng yêu ấy... tất cả đều là điểm yếu chí mạng của anh.
Anh phải hất tay cô ra. Phải dùng những lời lẽ tàn nhẫn nhất để đẩy cô ra xa. Bởi vì anh sợ, sợ rằng chỉ cần cô chạm vào thêm một giây nữa thôi, lớp vỏ bọc lạnh lùng mà anh dày công xây dựng suốt 10 năm qua sẽ sụp đổ tan tành.
"Chết tiệt!"
Duy chửi thề một tiếng nhỏ, nhìn xuống vết ố trên ngực áo. Anh không hề thấy nó bẩn. Ngược lại, anh cảm thấy... một chút thỏa mãn điên rồ.
Ít nhất, trên người anh bây giờ cũng đã lưu lại "dấu vết" của cô.
Anh không về phòng thay đồ, mà cứ thế mặc chiếc áo dính bẩn ấy, quay trở lại phòng làm việc, ngồi nhìn chằm chằm vào màn hình camera giám sát đang chiếu cảnh Tịnh An ngồi khóc thầm trong góc pantry.
Ánh mắt anh u tối, ngón tay vô thức chạm nhẹ lên màn hình, ngay vị trí khuôn mặt đẫm lệ của cô.
"Khóc đi," anh thì thầm, giọng khàn đặc, "Em càng đau khổ, anh càng biết em vẫn còn để tâm đến anh."