Trần Nhật Duy đặt Tịnh An xuống chiếc giường King Size phủ ga trắng muốt. Tấm nệm dày lún xuống dưới sức nặng của hai người.
Anh không rời ra ngay, mà chống hai tay bên người cô, bao trùm lấy cô bằng cái bóng to lớn và vững chãi của mình. Ánh lửa từ lò sưởi hắt lên sườn mặt anh, soi rõ đôi mắt đen thẫm đang rực lên ngọn lửa khao khát trần trụi.
Tịnh An nằm im, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập. Cô nhìn anh, nhìn người đàn ông đã ám ảnh tuổi thanh xuân của mình. Khoảng cách gần đến mức cô có thể đếm được từng sợi lông mi của anh.
"Duy..." cô gọi khẽ, giọng run rẩy.
"Suỵt."
Duy cúi xuống, chặn lời cô bằng một nụ hôn sâu. Không còn là sự thăm dò nhẹ nhàng như lúc sấy tóc nữa, nụ hôn này mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô, ép cô phải mở miệng đón nhận sự xâm lấn của anh.
Bàn tay anh bắt đầu không yên phận, luồn vào trong vạt áo pijama lụa mát lạnh, chạm vào làn da nóng hổi ở eo cô.
Tịnh An rùng mình, theo bản năng đưa tay đẩy ngực anh ra: "Khoan đã... Tắt đèn đi."
Duy ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của cô. Anh bật cười khẽ, tiếng cười trầm thấp vang vọng trong lồng ngực, quyến rũ chết người.
"Tại sao phải tắt?" Anh cúi xuống, hôn lên xương quai xanh mảnh khảnh của cô, để lại đó một dấu đỏ mờ. "Anh muốn nhìn thấy em. Muốn nhìn thấy người con gái anh yêu đang tan chảy vì anh như thế nào."
"Nhưng..."
"10 năm trước, anh chỉ dám nắm tay em. 10 năm qua, anh chỉ dám nhìn em qua những tấm ảnh cũ," giọng Duy khàn đặc, mang theo chút bi thương nén chặt. "An à, anh đã đợi khoảnh khắc này 3650 ngày rồi. Đừng bắt anh phải mò mẫm trong bóng tối nữa."
Câu nói của anh như một mũi tên xuyên thủng lớp phòng vệ cuối cùng của Tịnh An.
3650 ngày. Hóa ra, không chỉ mình cô đếm từng ngày trôi qua trong nỗi nhớ nhung.
Tịnh An buông lỏng tay, không còn kháng cự nữa. Cô vòng tay lên cổ anh, kéo anh xuống, chủ động dâng hiến đôi môi mình.
"Được," cô thì thầm vào tai anh, "Em là của anh. Đêm nay, chỉ là của anh thôi."
Lời khẳng định ấy như giọt nước làm tràn ly. Sự kiềm chế của Trần Nhật Duy đứt phựt.
Anh kéo phăng chiếc đai áo ngủ của cô. Lớp lụa mềm mại trượt xuống, để lộ cơ thể ngọc ngà dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Không khí lạnh lẽo của Đà Lạt ngay lập tức bị xua tan bởi nhiệt độ cơ thể đang tăng cao ngùn ngụt.
Da thịt chạm nhau. Sự ma sát tạo ra những luồng điện chạy dọc sống lưng.
Duy hôn cô khắp mọi nơi, từ vầng trán, đôi mắt ướt, xuống đến hõm cổ, bầu ngực phập phồng và vòng eo nhỏ nhắn. Mỗi nơi môi anh đi qua đều để lại cảm giác tê dại, nóng rực. Anh tôn thờ cơ thể cô như một tín đồ sùng đạo tìm lại được đức tin của mình.
"Ưm..." Tịnh An không kìm được tiếng rên rỉ khe khẽ thoát ra từ cổ họng. Cô bám chặt lấy ga giường, đầu óc quay cuồng trong cơn mê tình ái.
"Gọi tên anh," Duy thì thầm, giọng nói đầy mê hoặc xen lẫn sự ra lệnh. Anh dừng lại một chút, trêu chọc điểm nhạy cảm của cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Duy... Nhật Duy..."
"Ngoan lắm."
Anh tách hai chân cô ra, tiến vào nơi sâu thẳm nhất.
Khoảnh khắc hai cơ thể hòa làm một, cả hai đều khựng lại một giây. Cảm giác trọn vẹn, lấp đầy lồng ngực khiến Tịnh An trào nước mắt.
Đau, nhưng cũng đầy khoái cảm. Xa lạ, nhưng cũng vô cùng thân thuộc.
"Đừng khóc," Duy hôn đi những giọt nước mắt nơi khóe mi cô, động tác của anh trở nên dịu dàng hơn, kiên nhẫn chờ đợi cô thích nghi. "Anh ở đây rồi. Anh sẽ không bao giờ bỏ đi nữa."
Rồi cơn bão bắt đầu.
Nhịp điệu tăng dần, hòa cùng tiếng củi nổ lách tách trong lò sưởi và tiếng gió rít gào ngoài cửa sổ. Trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập, tiếng da thịt va chạm và những lời yêu thương vụn vỡ không thành câu.
Tịnh An cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương, bị những con sóng tình của Duy cuốn đi, nhấn chìm, rồi lại nâng lên đến tận mây xanh. Cô bám chặt lấy bờ vai rắn chắc của anh, để lại những vết cào xước mờ mờ - dấu tích của sự đam mê cuồng nhiệt.
Trần Nhật Duy nhìn người con gái dưới thân mình. Đôi mắt cô mơ màng, đôi môi sưng đỏ, cả cơ thể cô nhuộm một màu hồng phấn quyến rũ.
Đây là Tịnh An của anh. Không phải là cô nhân viên cấp dưới rụt rè, cũng không phải là cô gái lạnh lùng xa cách. Đây là người phụ nữ thuộc về anh, từ thể xác đến linh hồn.
"Anh yêu em," Duy thì thầm vào tai cô vào giây phút thăng hoa nhất.
Tịnh An không còn sức để trả lời. Cô chỉ biết ôm chặt lấy anh, cảm nhận dòng nước ấm áp len lỏi vào tận tâm can, chữa lành những vết thương lòng chằng chịt suốt một thập kỷ qua.
Đêm muộn.
Cơn bão tình đã qua đi, nhưng dư âm ngọt ngào vẫn còn đọng lại trong không khí.
Tịnh An nằm gọn trong vòng tay Trần Nhật Duy, đầu gối lên cánh tay anh, tấm chăn lụa che hờ hững cơ thể trần trụi của cả hai.
Duy một tay ôm cô, một tay mân mê lọn tóc đen nhánh của cô, ánh mắt dịu dàng đến lạ.
"Đau không?" anh hỏi khẽ.
Tịnh An đỏ mặt, lắc đầu rúc sâu vào ngực anh: "Không sao... Chỉ hơi mỏi thôi."
Duy bật cười, hôn lên đỉnh đầu cô: "Xin lỗi, anh hơi quá đà. Tại em... ngọt quá."
Tịnh An đánh nhẹ vào ngực anh một cái. Im lặng một lúc, cô ngẩng đầu lên, ngón tay vẽ những vòng tròn vô định trên ngực trái của anh, nơi trái tim đang đập nhịp nhàng.
"Duy này."
"Hửm?"
"Chuyện chúng ta... sau đêm nay sẽ thế nào?"
Đây là câu hỏi mà cô sợ nhất. Liệu đây chỉ là một phút yếu lòng của hai người cũ? Hay là một khởi đầu mới? Sáng mai tỉnh dậy, anh có lại trở về làm vị Giám đốc lạnh lùng không?
Duy nắm lấy bàn tay đang vẽ loạn của cô, đưa lên môi hôn nhẹ. Ánh mắt anh trở nên nghiêm túc.
"Em nghĩ anh là loại người ăn xong chùi mép à?"
"Ai mà biết được..."
"Nghe đây Tịnh An," Duy nâng cằm cô lên. "Đêm nay không phải là sự cố. Là anh cố tình. Anh muốn dùng cách này để trói buộc em, để em không còn đường lui nữa."
Anh siết chặt cô vào lòng.
"Bắt đầu từ ngày mai, em không còn là người cũ nữa. Em là người yêu, là bạn gái, và tương lai sẽ là vợ của Trần Nhật Duy. Dù em có muốn chối bỏ, anh cũng sẽ không buông tha đâu."
Tịnh An mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và bình yên nhất trong suốt 10 năm qua.
"Bá đạo quá đấy, Sếp Tổng."
"Chỉ bá đạo với mình em thôi."
Ngoài trời, sương mù đã tan bớt, để lộ ra ánh trăng bàng bạc chiếu xuống mặt hồ Tuyền Lâm lấp lánh. Một đêm định mệnh đã gắn kết hai con người cô đơn lại với nhau, mở ra một chương mới đầy hạnh phúc nhưng cũng không ít sóng gió đang chờ đợi phía trước.