Bách Du Phong, từ thuở còn bé xíu cho đến tận bây giờ, khi đã bước chân vào ngưỡng cửa đại học, luôn tự coi mình là một cá thể hoàn hảo được gửi xuống trần gian để duy trì trật tự và sự ngăn nắp tuyệt đối. Ngay cả khi đang ngồi học bài trong căn phòng riêng, anh vẫn có thể cảm nhận được sự hỗn loạn vô hình đang rình rập ngoài kia, một sự hỗn loạn chỉ có thể phát ra từ duy nhất một nguồn: Lam Hạ Anh, cô hàng xóm kiêm thanh mai trúc mã bất đắc dĩ, người đã sống chung dưới mái nhà này từ khi lên năm tuổi. Đối với Du Phong, Hạ Anh không chỉ là một người, mà là một hiện tượng vật lý chống lại mọi định luật về sự ngăn nắp. Sự hiện diện của cô đồng nghĩa với việc các đồ vật sẽ tự động dịch chuyển, đồ ăn sẽ tự nhiên rơi vãi, và những không gian sạch sẽ sẽ bị nhiễm bẩn một cách khó hiểu. Chiều hôm nay cũng không ngoại lệ, Du Phong đang cần sự tập trung cao độ nhất để hoàn thành bản vẽ thiết kế kiến trúc đầu tiên của mình—một mô hình nhà ở tối giản, sạch sẽ, hoàn hảo đến từng milimet—và anh đã cảm thấy một luồng áp lực vô hình đang dồn nén từ phòng khách, nơi Hạ Anh đang cố gắng làm một chiếc bánh kem sinh nhật bằng phương pháp "tùy hứng sáng tạo." Du Phong cau mày, biết rằng sự tùy hứng của Hạ Anh luôn đồng nghĩa với thảm họa, và anh đã khóa cửa phòng cẩn thận, hy vọng sự ngăn cách vật lý có thể bảo vệ anh khỏi tai họa sắp xảy ra. Anh tự nhủ, chỉ cần thêm mười lăm phút nữa để căn chỉnh góc chiếu sáng, và sự hoàn hảo sẽ được bảo toàn.
Du Phong đặt bản vẽ thiết kế quý giá lên bàn làm việc, nơi ánh đèn vàng rực rỡ chiếu rõ từng đường nét kiến trúc phức tạp mà anh đã dày công thức trắng suốt ba đêm liên tiếp. Đây không chỉ là một bản vẽ, mà là linh hồn, là sự nghiệp, là minh chứng cho mỹ học về sự ngăn nắp mà anh theo đuổi. Bàn làm việc của anh sạch sẽ đến mức có thể dùng làm phòng phẫu thuật, mọi cây bút chì đều được gọt sắc theo một góc độ nhất định, và chiếc thước kẻ luôn nằm song song với mép bàn. Anh hít một hơi sâu, thả mình vào thế giới của những đường thẳng hoàn hảo, cố gắng quên đi tiếng lạch cạch hỗn loạn, tiếng đổ vỡ nhẹ, và mùi bơ cháy xém phảng phất từ bếp. Bất thình lình, cánh cửa phòng anh bị đẩy bật mở một cách thô bạo, không hề có lời cảnh báo hay gõ cửa, làm cả căn phòng rung lên một chút. Du Phong giật mình quay lại, nhìn thấy Hạ Anh đang đứng ở ngưỡng cửa, khuôn mặt cô lấm lem bột mì, một tay cầm chiếc tạp dề đang tuột ra, và tay kia cầm... một chiếc cốc lớn đầy nước trà đào lạnh, thứ đồ uống cô luôn mang theo mình như một phần của cơ thể. Du Phong nhìn thấy cốc nước đó, và một cảm giác kinh hoàng lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh, sự kinh hoàng đó còn lớn hơn cả khi anh phải đối diện với một đàn chuột.
"Du Phong! Du Phong cứu tớ với!" Hạ Anh kêu lên với giọng điệu hoảng loạn đặc trưng, giọng nói cô mang theo sự gấp gáp mà chỉ có những người đã gây ra lỗi lầm nghiêm trọng mới có. "Cái lò nướng bị kẹt, tớ không biết phải làm gì với mẻ bánh kem thứ ba nữa!" Cô bước một bước chân đầy vẻ vô tư vào căn phòng, mà không hề nhận ra rằng chiếc giày thể thao bám đầy bột mì của mình đã làm hỏng sàn gỗ được đánh bóng hoàn hảo. Du Phong ngay lập tức đứng bật dậy, không phải vì lo lắng cho lò nướng hay mẻ bánh kem đang cháy dở, mà vì sự an toàn của bản vẽ quý giá trên bàn. Anh đã quá quen với việc Hạ Anh sử dụng sự hoảng loạn như một vũ khí phá hủy gián tiếp, và anh biết rằng sự bất cẩn của cô luôn nhắm vào những thứ anh trân trọng nhất. Anh chưa kịp thốt ra lời cảnh báo nào, thì mọi thứ đã xảy ra: Hạ Anh vấp phải chiếc ba lô của chính mình mà cô đã ném ngoài cửa phòng anh từ hôm qua, và cô mất thăng bằng. Chiếc cốc trà đào lạnh buốt trên tay cô bay lên không trung theo một quỹ đạo hoàn hảo, một đường cong bi kịch mà Du Phong sẽ không bao giờ quên.
Du Phong, với bản năng phản xạ nhanh nhạy được rèn luyện từ hàng chục năm phải sống chung với thảm họa Hạ Anh, đã kịp đưa tay ra để đỡ lấy cô, nhưng anh đã không kịp cứu lấy bản vẽ. Chiếc cốc trà đào bay qua đầu anh và đáp xuống chính xác vào trung tâm của bản vẽ thiết kế kiến trúc, tạo ra một vết loang màu nâu đỏ khổng lồ và loang lổ ngay trên phần mô hình mái nhà tối giản hoàn hảo. Âm thanh "tủm" nhỏ bé đó đã tạo ra một vụ nổ cảm xúc lớn hơn bất kỳ tiếng sấm sét nào. Du Phong đứng thẳng người, cánh tay vẫn giữ Hạ Anh đang run rẩy, nhưng đôi mắt anh đã không còn nhìn cô nữa, mà nhìn chằm chằm vào vết loang đang lan rộng, thấm đẫm vào giấy can cao cấp. Sự im lặng kéo dài vài giây sau đó là sự im lặng đáng sợ nhất mà Hạ Anh từng biết, một sự im lặng chứa đầy sự giận dữ bị nén chặt của một người đàn ông bị phá hủy thành quả lao động và mỹ học.
Hạ Anh ngay lập tức buông Du Phong ra, khuôn mặt lấm lem bột mì và giờ còn thêm sự sợ hãi tột độ. Cô không cần Du Phong nói gì, cô biết mình đã gây ra một tội ác không thể dung thứ. Bản vẽ đó không chỉ là bài tập, mà là niềm tự hào của Du Phong, là công sức và tâm huyết của anh. Cô lắp bắp cố gắng xin lỗi, nhưng Du Phong đã quay lưng lại, nhẹ nhàng, chậm rãi, gần như trang trọng, nhặt chiếc cốc đã rỗng ruột lên khỏi bản vẽ. Anh nhìn vết loang màu nâu đỏ như nhìn một vết thương không thể chữa lành trên một tác phẩm nghệ thuật. Du Phong, vốn là người luôn kiểm soát cảm xúc tuyệt đối, giờ đây cảm thấy một cơn thịnh nộ lạnh lẽo dâng lên, một cảm giác muốn hét lên và phá hủy mọi thứ xung quanh để lấy lại sự cân bằng đã mất. Nhưng thay vào đó, anh ta chỉ quay sang Hạ Anh, khuôn mặt cau có hơn bao giờ hết, và nói bằng một giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương: "Lam Hạ Anh. Đây là lần thứ một trăm ba mươi chín trong năm nay mà ngươi đã phá hoại đồ đạc của ta. Ngươi không chỉ là thảm họa, ngươi là một sự sai lệch về mặt logic và vật lý."
Sự việc này không chỉ là một tai nạn, mà là đỉnh điểm của hàng chục năm chung sống giữa sự đối lập tuyệt đối. Nó là lời khẳng định rằng, Du Phong và Hạ Anh không thể hòa hợp, và sự hiện diện của họ trong cùng một không gian là một công thức thảm họa đã được định sẵn. Hạ Anh biết rằng, cô sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt khủng khiếp của Du Phong, không phải bằng lời mắng chửi, mà bằng một chiến dịch làm sạch và trừng phạt lạnh lùng kéo dài cả tuần. Cô nhìn vết loang trên bản vẽ, rồi nhìn khuôn mặt Du Phong, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thay vì sợ hãi, cô cảm thấy một chút ấm áp nho nhỏ, vì cô biết rằng, dù Du Phong có giận dữ đến đâu, anh vẫn kịp đưa tay ra đỡ cô, dù cái giá phải trả là bản vẽ quan trọng nhất đời anh. Cô lùi lại một bước, biết rằng cuộc chiến không cân sức giữa Kẻ Sạch Sẽ và Thánh Hậu Đậu lại vừa bắt đầu, với sự tàn phá của trà đào trên bản vẽ là bằng chứng không thể chối cãi.