Sự im lặng đáng sợ sau thảm họa trà đào đã kéo dài suốt mười lăm phút đồng hồ, một khoảng thời gian dài và nặng nề đến mức Lam Hạ Anh cảm thấy như mình vừa tham gia vào một phiên tòa xét xử nơi Bách Du Phong đóng vai trò là công tố viên, thẩm phán, và cả bồi thẩm đoàn. Du Phong đã không hề hét lên, không hề ném đồ đạc, và cũng không hề trừng phạt cô bằng một câu mắng chửi nào. Thay vào đó, anh ta chỉ đứng đó, đối diện với bức tường phòng mình, lặng lẽ thu dọn những mảnh vụn của cuộc đời và sự nghiệp bị hủy hoại. Anh nhẹ nhàng đặt bản vẽ bị ố vào một chiếc hộp giấy cứng, đóng nó lại một cách cẩn thận như thể đó là di vật của một người thân. Chính sự lạnh lùng và điềm tĩnh đầy uy lực đó mới là thứ khiến Hạ Anh kinh hãi tột độ. Cô biết Du Phong giận dữ đến mức nào khi anh ta cố gắng áp dụng sự ngăn nắp tuyệt đối vào cảm xúc của mình. Du Phong, với bản chất của một người theo đuổi sự hoàn hảo, sẽ không bao giờ sử dụng những phương pháp trừng phạt đơn giản. Sự trả đũa của anh ta sẽ là một chiến dịch tâm lý và một cuộc cải tổ vật lý toàn diện, một sự trừng phạt mà chỉ có những người sống cùng anh ta hàng chục năm mới hiểu được mức độ kinh khủng của nó.
Khi Du Phong cuối cùng cũng quay lại, khuôn mặt anh ta đã trở lại vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ, như thể thảm họa vừa rồi chưa từng xảy ra. Anh ta không nhìn Hạ Anh, mà nhìn thẳng vào vết bẩn giày của cô trên sàn gỗ, nơi anh đã lau chùi kỹ lưỡng sáng nay. "Lam Hạ Anh," giọng anh ta vang lên, trầm và rõ, mang theo sự nghiêm nghị không thể chối cãi. "Ngươi đã phá hủy bản vẽ. Đó là công sức của ba đêm, và nó chiếm ba mươi phần trăm tổng điểm thi cuối kỳ của ta. Sự vụng về của ngươi đã gây ra tổn thất không thể đo đếm." Anh ta không yêu cầu cô bồi thường tiền bạc hay xin lỗi một lần nữa. Thay vào đó, Du Phong chìa ra một mảnh giấy được gấp lại ngay ngắn, một mảnh giấy có vẻ ngoài hoàn hảo đến từng nếp gấp. "Đây là 'Luật Định Trừng Phạt và Cải Tổ Đặc Biệt' dành cho ngươi. Nó sẽ có hiệu lực ngay lập tức và kéo dài trong hai tuần." Hạ Anh run rẩy nhận lấy tờ giấy, cảm thấy sức nặng của nó lớn hơn cả một cuốn sách luật.
Nội dung của "Luật Định" không phải là lao động khổ sai hay những hình phạt thể xác, mà là một sự cưỡng chế về mặt logic và ngăn nắp, được thiết kế đặc biệt để hành hạ một người có tâm hồn phóng khoáng như Hạ Anh. Điều 1: Toàn bộ phòng ngủ của Hạ Anh phải được dọn dẹp và sắp xếp theo "Tiêu chuẩn Mỹ học tối giản" của Du Phong trong vòng 24 giờ. Nếu không đạt, cô sẽ phải mặc đồng phục học sinh cấp ba (mà cô ghét cay ghét đắng) suốt hai tuần. Điều 2: Hạ Anh phải tự mình dọn dẹp và duy trì sự sạch sẽ của nhà bếp sau mỗi lần nấu nướng, không để lại bất kỳ vết bẩn nào dù nhỏ nhất, nếu thất bại, Du Phong sẽ cấm cô vào bếp vĩnh viễn và chỉ cho phép cô ăn mì gói. Điều 3, điều khiến Hạ Anh rùng mình nhất: Trong suốt hai tuần, Hạ Anh phải tham gia "Khóa Huấn Luyện Tư Duy Ngăn Nắp Cấp Tốc" cùng Du Phong vào mỗi buổi tối, bao gồm việc học cách gấp chăn mền vuông góc, sắp xếp sách theo màu sắc và chủ đề, và quan trọng nhất, không được mang bất kỳ vật dụng cá nhân nào ra khỏi phạm vi phòng của mình mà không có sự cho phép bằng văn bản của anh ta. Đây chính là sự trừng phạt tàn bạo nhất đối với một người luôn sống theo nguyên tắc "để mọi thứ tự nhiên."
Hạ Anh ngay lập tức phản đối, cô hét lên rằng đây là sự đàn áp độc tài và vi phạm nhân quyền một cách nghiêm trọng, nhưng Du Phong chỉ nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng, chỉ tay về phía bản vẽ bị hủy hoại trên bàn, và Hạ Anh ngay lập tức im lặng. Cô biết mình đã sai, và cô biết rằng Du Phong không dễ dàng buông tha. Cô lẩm bẩm đồng ý, trong khi tâm trí đã bắt đầu lên kế hoạch làm thế nào để phá hỏng "Luật Định" một cách hợp pháp nhất. Du Phong, vốn hiểu rõ sự nổi loạn tiềm ẩn của Hạ Anh, chỉ khẽ nhếch mép. Anh ta đã tính toán mọi nước đi, và anh ta đã chuẩn bị sẵn các bản hướng dẫn chi tiết cho từng điều luật, với hình ảnh minh họa và các quy tắc chấm điểm rõ ràng. Đối với Du Phong, việc trừng phạt Hạ Anh không phải là hành động cá nhân, mà là một nỗ lực cải tạo xã hội thu nhỏ.
Sau đó, Du Phong ngay lập tức bắt tay vào việc thực hiện "Luật Định" bằng một tinh thần trách nhiệm cao độ. Anh ta đứng ở cửa phòng Hạ Anh, nhìn vào vương quốc hỗn loạn của cô với một vẻ mặt kinh hoàng không thể che giấu. Quần áo chất thành núi, sách vở nằm rải rác trên sàn nhà, và thậm chí còn có một chiếc bánh mì kẹp dở dang đã bị lãng quên dưới gầm giường từ tuần trước. "Nhiệm vụ đầu tiên," Du Phong tuyên bố, đeo găng tay cao su màu trắng muốt vào, "Ngươi có hai mươi bốn giờ để biến cái hố đen hỗn loạn này thành một không gian có thể sinh sống được. Ta sẽ kiểm tra bằng máy đo độ ẩm và độ bụi. Ngươi hãy bắt đầu." Hạ Anh nhìn căn phòng của mình, một nơi cô cảm thấy thoải mái nhất trong thế giới hỗn loạn của cô, và cảm thấy như một cuộc chiến tranh đã nổ ra. Cuộc chiến này không chỉ là về sự ngăn nắp, mà là về sự kiểm soát và quyền lực giữa hai thanh mai trúc mã đối lập. Hạ Anh biết rằng, để vượt qua thử thách này, cô không thể dùng sức mạnh, mà phải dùng đến trí tuệ và sự sáng tạo – những thứ cô luôn dùng để chống lại sự logic nhàm chán của Du Phong. Cô quyết tâm chiến đấu, bởi vì cô không thể chấp nhận việc phải mặc lại đồng phục học sinh cấp ba!