MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẾT THUỐC CHỮA!Chương 3: VƯƠNG QUỐC HỖN LOẠN VÀ CUỘC NỔI LOẠN CỦA "THÁNH HẬU ĐẬU"

HẾT THUỐC CHỮA!

Chương 3: VƯƠNG QUỐC HỖN LOẠN VÀ CUỘC NỔI LOẠN CỦA "THÁNH HẬU ĐẬU"

1,161 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Lam Hạ Anh đối diện với phòng ngủ của mình, mà Du Phong đã miêu tả một cách không hề khoan nhượng là "hố đen hỗn loạn", với một tâm trạng nửa thách thức, nửa tuyệt vọng. Căn phòng, đối với Hạ Anh, là một không gian sáng tạo tự do tuyệt đối, nơi mọi vật dụng đều có vị trí "hỗn loạn có trật tự" riêng của nó. Một chiếc áo phông nằm cạnh chồng sách, bên dưới là lọ sơn móng tay dở dang, tất cả đều là một phần của hệ thống sinh thái cá nhân mà chỉ có cô mới hiểu. Nhưng giờ đây, cô phải biến nó thành một "Không gian Mỹ học Tối Giản" theo tiêu chuẩn của Bách Du Phong, một tiêu chuẩn gần như phi nhân tính đối với cô. Sự trừng phạt này không chỉ là về việc dọn dẹp; đó là một cuộc chiến về tư tưởng giữa chủ nghĩa tự do và chủ nghĩa cực đoan về sự ngăn nắp.

Hạ Anh bắt đầu nhiệm vụ với một sự kháng cự mãnh liệt. Cô nhìn chằm chằm vào "Luật Định Trừng Phạt và Cải Tổ Đặc Biệt" mà Du Phong đã để lại trên bàn học, được đính kèm một tờ giấy ghi chú màu vàng với dòng chữ được viết bằng nét chữ hoàn hảo: “24 giờ. Bắt đầu tính từ 7 giờ sáng. Chúc may mắn. (Ngươi sẽ cần nó.)” Cô cảm thấy bị xúc phạm. Làm sao cô có thể nhét cả cuộc sống sinh động và đầy màu sắc của mình vào những chiếc hộp và tủ đựng đồ "tối giản" lạnh lẽo? Tuy nhiên, suy nghĩ về việc phải mặc lại chiếc đồng phục học sinh cấp ba với chiếc váy xếp ly dài lượt thượt suốt hai tuần đã tạo ra một động lực khủng khiếp. Cô bắt đầu nhặt quần áo, ném sách vào tủ, nhưng chỉ sau một giờ, cô đã kiệt sức và đầu óc rối bời. Cô nhận ra rằng, cô không thể làm điều này theo cách thông thường; cô cần một chiến lược sáng tạo để đối phó với sự hoàn hảo của Du Phong.

Cô quyết định áp dụng chiến lược "Đẩy Lùi Vô Hình". Hạ Anh bắt đầu nhét mọi thứ không thể sắp xếp vào những nơi khó kiểm tra nhất mà Du Phong có thể ngờ tới. Chiếc hộp đựng đồ ăn vặt lớn được giấu dưới tấm ván lót giường; những chiếc tất lẻ đôi được nhét vào chiếc vỏ gối trang trí; và quan trọng nhất, chiếc bánh mì kẹp dở dang đã bị lãng quên được gói kín trong một chiếc túi nhiều lớp và cất sâu trong ngăn đá của chiếc tủ lạnh cá nhân mà cô đã mua bí mật. Cô đã dành nhiều giờ để sắp xếp các cuốn sách trên giá theo... màu sắc bìa sách, một phương pháp mà cô biết sẽ làm Du Phong cau mày vì nó vi phạm nguyên tắc sắp xếp theo thể loại và tên tác giả, nhưng lại không vi phạm luật "sắp xếp" tối giản chung. Đây là cách cô chiến thắng trong khuôn khổ luật pháp do chính anh ta đặt ra.

Tuy nhiên, Du Phong không phải là người dễ bị đánh lừa. Anh ta, với giác quan thứ sáu về sự hỗn loạn và một tâm hồn được rèn giũa bằng sự ngăn nắp, đã biết ngay rằng có điều gì đó không ổn. Anh ta đã dành cả buổi sáng để học bài trong thư viện, nhưng tâm trí anh ta vẫn bị ám ảnh bởi hình ảnh căn phòng của Hạ Anh và những tiêu chuẩn đang bị đe dọa. Khi thời hạn 24 giờ kết thúc, Du Phong bước vào phòng Hạ Anh với một chiếc thước đo laser và một máy đo độ bụi cầm tay, hoàn toàn sẵn sàng cho nhiệm vụ "kiểm định chất lượng." Căn phòng bề ngoài trông khá sạch sẽ, sách được xếp gọn, quần áo không còn vương vãi. Nhưng chỉ cần nhìn vào cách cô gấp chăn, Du Phong đã biết ngay rằng sự lười biếng và sự hỗn loạn vẫn còn ngự trị.

Anh ta bắt đầu cuộc kiểm tra của mình với sự nghiêm khắc của một kỹ sư chất lượng cao. Anh ta dùng thước đo góc để kiểm tra các nếp gấp chăn (chắc chắn không phải là góc 90 độ), dùng tay trượt nhẹ trên các mặt phẳng để tìm bụi (máy đo độ bụi đã báo động ở mức cho phép nhưng Du Phong vẫn chưa hài lòng), và bắt đầu kiểm tra các ngăn kéo. Hạ Anh đứng đó, run rẩy và cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng mồ hôi đang túa ra lạnh ngắt. Du Phong mở ngăn kéo đầu tiên: mọi thứ đều gọn gàng một cách đáng ngờ. Anh mở ngăn kéo thứ hai, mọi thứ vẫn ổn. Nhưng khi anh ta tiến tới chiếc tủ lạnh mini được giấu trong góc phòng, một cảm giác báo động không thể giải thích được xuất hiện trong Du Phong. Anh ta mở tủ lạnh, thấy mọi thứ đều sạch sẽ, nhưng khi mở ngăn đá, anh ta phát hiện ra chiếc túi ni lông được gói cẩn thận. Anh ta biết ngay, đây chính là kho báu của sự hỗn loạn bị giấu kín. Du Phong đưa chiếc túi ra ngoài, và khi anh ta mở nó, khuôn mặt anh ta tái nhợt: chiếc bánh mì kẹp thịt bị đông lạnh.

Du Phong nhìn Hạ Anh, người đang giả vờ chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, và nói bằng một giọng thất vọng sâu sắc: "Lam Hạ Anh. Ngươi đã cố gắng giấu vết tích của sự tùy tiện bằng cách sử dụng phương pháp bảo quản lạnh cưỡng bức! Ngươi đã vi phạm Tinh thần của Điều 1 – sự ngăn nắp phải là sự thật, không phải là sự ngụy tạo." Hạ Anh quay lại, giận dữ và biện hộ: "Tôi đã không để nó ở ngoài! Nó đã ở trong tủ lạnh! Đó là sự ngăn nắp cấp độ đông lạnh!" Cuộc tranh luận này không chỉ là về chiếc bánh mì kẹp mà là về quyền được sống hỗn loạn của Hạ Anh. Du Phong thở dài, biết rằng cuộc chiến này sẽ còn kéo dài. Anh ta đã chiến thắng về mặt luật pháp, nhưng thất bại trong việc thay đổi bản chất của cô. Du Phong rút ra chiếc đồng phục học sinh đã được giặt là và gấp gọn gàng, và nói: "Chúc mừng, ngươi sẽ có hai tuần để suy ngẫm về tội ác vệ sinh của mình. Bắt đầu từ ngày mai, ngươi sẽ phải mặc nó." Hạ Anh gục xuống giường, biết rằng mình đã bị đánh bại bởi chính sự hoàn hảo của Du Phong.