Ngày hôm sau, Lam Hạ Anh phải thức dậy sớm hơn bình thường trong trạng thái bực bội tột độ. Hình phạt mặc lại chiếc đồng phục học sinh cấp ba với chiếc váy xếp ly dài lượt thượt—thứ mà cô đã thề sẽ không bao giờ chạm vào sau lễ tốt nghiệp—đã chính thức bắt đầu. Chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu và chiếc nơ cổ được thắt chặt một cách hoàn hảo theo đúng quy định của Du Phong khiến cô cảm thấy ngột ngạt và bị kiểm soát. Khi Hạ Anh bước ra khỏi phòng, Du Phong đã đứng sẵn ở cửa, chỉnh tề trong bộ quần áo thường ngày nhưng nghiêm nghị như một huấn luyện viên quân sự. Anh ta dùng một ánh mắt sắc lạnh quét qua cô, kiểm tra từng chi tiết từ nếp gấp váy đến độ thẳng của tất chân, và chỉ khẽ gật đầu, một dấu hiệu cho thấy hình phạt đã được thực hiện đúng quy trình. Hạ Anh cảm thấy như mình đang bị một quy tắc vô hình trói buộc, và cô quyết tâm rằng sẽ làm mọi thứ để khiến Du Phong phải hối hận vì sự độc tài về thẩm mỹ này.
Cuộc chiến thực sự bắt đầu vào buổi tối, khi Du Phong triệu tập Hạ Anh cho "Khóa Huấn Luyện Tư Duy Ngăn Nắp Cấp Tốc." Căn phòng khách, vốn được Du Phong giữ gìn như một đền thờ của sự sạch sẽ, đã được biến thành một phòng học với bảng trắng, bút lông, và một chồng tài liệu in ấn chất lượng cao. Hạ Anh ngồi đối diện anh, vẫn mặc chiếc đồng phục "phản bội," cảm thấy mình như một tù nhân đang tham gia vào một lớp học tẩy não. Buổi học đầu tiên tập trung vào "Nguyên tắc 5S và Ứng dụng trong Đời sống Cá nhân." Du Phong bắt đầu bài giảng của mình bằng cách phân tích khoa học về sự hình thành bụi bẩn, ảnh hưởng tâm lý của sự hỗn loạn đối với hiệu suất làm việc, và quan trọng nhất, trình bày các phương pháp gấp chăn mền vuông góc đạt tiêu chuẩn quân đội, sử dụng cả hình ảnh minh họa và công thức toán học về góc độ.
Hạ Anh ngay lập tức phản đối bằng cách đưa ra luận điểm "Mỹ học của Sự Hỗn Loạn." Cô lập luận rằng, sự hỗn loạn là cần thiết cho sự sáng tạo, và việc sắp xếp mọi thứ quá hoàn hảo sẽ làm tê liệt tư duy và giết chết cảm hứng. Cô thậm chí còn trích dẫn một số triết gia và nghệ sĩ nổi tiếng có cuộc sống bừa bộn để bảo vệ quan điểm của mình. Du Phong, với bản chất logic không thể lay chuyển, chỉ đáp lại bằng cách chỉ ra rằng: "Sự sáng tạo của ngươi đã dẫn đến việc ngươi làm hỏng bản vẽ trị giá 30% điểm số của ta, và một chiếc bánh mì kẹp bị đông lạnh trong tủ đá. Sự hỗn loạn của ngươi không phải là mỹ học, mà là một thảm họa có thể phòng ngừa được." Cuộc tranh cãi trở nên căng thẳng, không phải giữa hai người bạn, mà là giữa hai thế lực tư tưởng đối lập, một bên đại diện cho trật tự và một bên đại diện cho ngẫu hứng.
Sau phần lý thuyết căng thẳng, Du Phong chuyển sang phần thực hành, điều mà Hạ Anh kinh hãi nhất. Anh ta đưa ra một hộp đầy rẫy những chiếc tất bẩn lẻ đôi—hậu quả của hàng tháng lười biếng—và yêu cầu cô phải tìm ra cặp của chúng và gấp chúng theo "Phương pháp Cuộn Tròn Đôi" để tiết kiệm không gian và tối ưu hóa thời gian lấy ra. Hạ Anh nhìn vào đống tất đó với vẻ mặt ghê tởm, cố gắng đưa ra một đề xuất thương lượng rằng cô sẽ đốt tất cả và mua tất mới. Du Phong lắc đầu kiên quyết, nhấn mạnh rằng tính tiết kiệm và trách nhiệm là một phần của sự ngăn nắp. Trong suốt một giờ đồng hồ, Hạ Anh vật lộn với những chiếc tất, mồ hôi nhễ nhại và sự bực bội dâng lên, trong khi Du Phong đứng cạnh, cầm đồng hồ bấm giờ và chỉ trích từng động tác sai.
Tuy nhiên, trong những khoảnh khắc căng thẳng đó, một sự thật không thể phủ nhận đã hiện hữu: dù Du Phong luôn khó tính và áp đặt, nhưng anh ta lại là người duy nhất trên thế giới này hiểu rõ sự hỗn loạn của cô, và cũng là người duy nhất sẵn lòng (dù là miễn cưỡng) dành thời gian để cố gắng "cải tạo" cô. Khi Hạ Anh vô tình làm rơi một chiếc tất bẩn lên mặt Du Phong trong một cơn bực tức, anh ta đã không hét lên; anh ta chỉ cau mày, lau mặt, và tiếp tục giảng giải về góc độ cuộn tròn. Chính sự kiên nhẫn điên rồ này của anh ta đã khiến Hạ Anh vừa muốn bóp cổ anh ta, vừa cảm thấy một sự ấm áp quen thuộc mà cô không bao giờ muốn thừa nhận. Cô biết rằng, đây là tình yêu thương được mã hóa dưới hình thức của sự sạch sẽ và hoàn hảo, và đó là lý do duy nhất khiến cô chịu đựng được hình phạt này mà không bỏ nhà đi. Cuộc chiến ngăn nắp này, đối với họ, là cách họ thể hiện sự quan tâm và kết nối không thể tách rời của hai thanh mai trúc mã.