MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẾT THUỐC CHỮA!Chương 5: PHI VỤ HẸN HÒ GIẢ VỜ VÀ THÁM TỬ NGĂN NẮP

HẾT THUỐC CHỮA!

Chương 5: PHI VỤ HẸN HÒ GIẢ VỜ VÀ THÁM TỬ NGĂN NẮP

1,084 từ · ~6 phút đọc

Hình phạt mặc chiếc đồng phục học sinh cấp ba không chỉ là sự sỉ nhục cá nhân đối với Lam Hạ Anh, mà còn là một lời tuyên chiến vào tinh thần tự do của cô. Sau hai ngày chịu đựng Khóa Huấn Luyện Tư Duy Ngăn Nắp Cấp Tốc khắc nghiệt và sự kiểm soát gắt gao của Bách Du Phong, Hạ Anh nhận ra rằng, cách duy nhất để chống lại sự logic và trật tự của anh ta là bằng sự hỗn loạn cảm xúc và những hành động hoàn toàn vô lý. Cô cần phải làm điều gì đó khiến Du Phong mất tập trung, điều gì đó nằm ngoài mọi dự đoán trong "Luật Định" của anh ta. Và Hạ Anh biết rõ, thứ duy nhất có thể làm lung lay sự điềm tĩnh của Du Phong chính là việc cô gây ra rắc rối ở nơi công cộng, hoặc tệ hơn, hẹn hò với một người khác.

Sáng hôm sau, Hạ Anh quyết định thực hiện "Phi Vụ Hẹn Hò Giả Vờ." Cô gọi điện cho một người bạn cũ ở trường đại học, một anh chàng khá ngốc nghếch nhưng hiền lành tên là Quang, và thuyết phục anh ta đi uống cà phê với cô. Để tăng thêm tính kịch tính, Hạ Anh đã cố ý không thắt nơ cổ đồng phục đúng quy định, để chiếc áo sơ mi lấm lem một vết bẩn nhỏ do cô ăn sáng vội vã, và quan trọng nhất, cô tuyên bố lớn tiếng trước cửa phòng Du Phong: "Tôi đi hẹn hò đây! Không cần khóa cửa đâu, tôi sẽ về muộn!" Cô cố ý nhấn mạnh từ "hẹn hò" như một đòn công kích tâm lý trực tiếp vào sự kiểm soát của Du Phong. Cô hy vọng hành động này sẽ khiến anh ta bỏ dở bài luận kiến trúc, hoặc ít nhất là gửi hàng loạt tin nhắn đe dọa.

Đúng như dự đoán, Du Phong bước ra khỏi phòng ngay lập tức. Anh ta nhìn Hạ Anh, không phải bằng ánh mắt ghen tuông hay tức giận thông thường, mà bằng một sự nghi ngờ lạnh lùng và một thái độ quan sát sắc bén. Anh ta chỉ quét qua cô từ đầu đến chân, đặc biệt dừng lại ở vết bẩn trên áo và chiếc nơ bị tháo lỏng. "Hẹn hò? Với tình trạng vệ sinh và ăn mặc đó?" Du Phong nhếch mép, giọng điệu anh ta đầy vẻ miệt thị và khinh thường. "Nếu đây là một nhiệm vụ 'sáng tạo' mới của ngươi, ta khuyên ngươi nên cân nhắc lại đối tượng và địa điểm. Hơn nữa, ngươi đã vi phạm Điều Khoản 4: Giữ Gìn Hình Ảnh Ngăn Nắp Nơi Công Cộng của Luật Định. Ta sẽ phải giám sát quá trình này để đảm bảo ngươi không làm mất danh dự của căn nhà này, và quan trọng hơn, không để lại bất kỳ mảnh vụn hỗn loạn nào ở ngoài kia."

Và thế là, Du Phong, trong bộ đồ hoàn hảo và chiếc áo khoác gọn gàng, đã bí mật theo dõi cuộc hẹn hò "giả vờ" của Hạ Anh. Anh ta giữ khoảng cách vừa đủ, nhưng đủ gần để nghe được mọi chuyện, lén lút ẩn mình sau cột đèn, bụi cây, và các giá sách trong quán cà phê—một "Thám tử Ngăn Nắp" đang làm nhiệm vụ. Hạ Anh, mặc dù đã cố gắng tỏ ra quyến rũ và lãng mạn bên Quang, nhưng cô liên tục bị mất tập trung bởi sự hiện diện vô hình của Du Phong. Cô biết rằng anh ta đang theo dõi, và cô cảm thấy sự căng thẳng tăng lên. Quang, người hoàn toàn không biết gì về cuộc chiến ngầm này, chỉ thấy Hạ Anh liên tục liếc nhìn ra cửa sổ và có những hành động kỳ lạ, như cố tình làm đổ một chút đường ra bàn để chọc tức Du Phong từ xa.

Sau đó, thảm họa xảy ra, không phải do Hạ Anh gây ra, mà do sự căng thẳng của cô. Khi Quang cố gắng kể một câu chuyện cười ngớ ngẩn, Hạ Anh, trong cơn cười lớn và mất kiểm soát, đã vô tình hất tung chiếc thìa nhỏ đang cầm trên tay. Chiếc thìa bay qua không trung và đáp xuống chính xác vào chiếc cốc cà phê của Quang, bắn tung tóe một vết cà phê lớn lên chiếc áo sơ mi mới toanh của anh ta. Mọi người trong quán đều quay lại nhìn. Du Phong, chứng kiến cảnh tượng đó từ chỗ nấp, đã không thể kiềm chế được bản năng dọn dẹp và cứu nguy của mình. Anh ta bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, khuôn mặt cau có vì thất vọng tột độ, không phải vì Hạ Anh hậu đậu, mà vì sự hỗn loạn đã lan ra công cộng.

Du Phong đi thẳng đến bàn của Hạ Anh và Quang, không nói một lời, anh ta lôi ra một chiếc khăn giấy khô, một chiếc khăn giấy ướt, và thậm chí là một chiếc khăn tay được gấp vuông vức, tất cả đều được lấy từ một "Bộ Dụng Cụ Sơ Cứu Hỗn Loạn" mà anh ta luôn mang theo. Anh ta không nhìn Hạ Anh, mà nhìn Quang với vẻ mặt nghiêm trọng, nói: "Xin lỗi về sự bất tiện vệ sinh này. Cô gái này... có vấn đề kiểm soát cử động nghiêm trọng. Tôi sẽ thanh toán mọi chi phí giặt khô và bồi thường cho anh." Hạ Anh đứng dậy, hoàn toàn bị Du Phong cướp mất kịch bản. Cô tức giận nhìn anh ta: "Này, Du Phong! Anh đang làm hỏng cuộc hẹn của tôi đấy!" Du Phong chỉ nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh: "Ngươi đang vi phạm Điều Khoản 4. Hỗn loạn cá nhân phải được giữ kín trong nhà. Hơn nữa, ta không muốn tên tuổi gia đình ta gắn liền với tội ác cà phê bắn tung tóe này." Sự can thiệp của Du Phong đã chấm dứt cuộc hẹn một cách thảm hại. Quang, sợ hãi trước sự khó tính và hoàn hảo quá mức của Du Phong, đã nhanh chóng xin phép rời đi, để lại Hạ Anh và Du Phong đối diện nhau, với sự hỗn loạn của cà phê trên bàn là bằng chứng của tình yêu chọc giận không thể xóa nhòa.