MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẾT THUỐC CHỮA!Chương 6: SỰ HOÀN HẢO CỦA CƠN THỊNH NỘ VÀ CÁI GIÁ CỦA SỰ CỨU RỖI

HẾT THUỐC CHỮA!

Chương 6: SỰ HOÀN HẢO CỦA CƠN THỊNH NỘ VÀ CÁI GIÁ CỦA SỰ CỨU RỖI

1,042 từ · ~6 phút đọc

Sau thảm họa tại quán cà phê, nơi Bách Du Phong đã can thiệp như một Vệ binh Trật Tự để ngăn chặn sự lây lan của "Hỗn loạn Vệ sinh Công cộng," Lam Hạ Anh trở về nhà trong trạng thái giận dữ tột độ. Cô cảm thấy bị sỉ nhục và bị kiểm soát, không phải vì Du Phong đã ghen tuông (điều mà cô thầm mong đợi), mà vì anh ta đã can thiệp chỉ với lý do duy nhất là bảo vệ sự ngăn nắp và danh dự vệ sinh của căn nhà chung. "Anh là một người máy! Một kẻ độc tài về thẩm mỹ!" Hạ Anh hét lên ngay khi bước vào nhà, ném chiếc tạp chí đang cầm trên tay xuống sàn, ngay lập tức tạo ra một vùng hỗn loạn nhỏ mới. Du Phong chỉ im lặng nhìn chiếc tạp chí rơi xuống, và ánh mắt anh ta đã đủ để Hạ Anh phải cúi xuống nhặt nó lên ngay lập tức, một phản xạ có điều kiện đã được rèn luyện sau hàng chục năm chung sống.

Du Phong không trả lời sự công kích của cô. Anh ta chỉ đi thẳng vào bếp, lấy ra một chiếc khăn lau mới toanh và một chai dung dịch khử trùng đa năng. "Ta đã phải lãng phí ba mươi phút để làm sạch toàn bộ khu vực ngươi vừa gây ra thảm họa. Và ta phải dành thêm hai giờ nữa để soạn thảo một bản sửa đổi Luật Định, bổ sung 'Điều Khoản 5: Cấm Hẹn Hò Giả Vờ và Gây Rối Trật Tự Vệ Sinh'," anh ta nói bằng giọng điệu lạnh lùng và mệt mỏi. "Ngươi không hiểu rằng, sự hậu đậu của ngươi không chỉ ảnh hưởng đến ngươi, mà còn tạo ra gánh nặng vật lý lên môi trường xung quanh." Du Phong bắt đầu lau dọn nhà bếp một cách điên cuồng, mặc dù nhà bếp đã sạch sẽ, như thể anh ta đang cố gắng dùng hành động làm sạch để làm dịu đi cơn thịnh nộ bị nén lại của mình.

Hạ Anh đứng dựa vào cửa, nhìn Du Phong cặm cụi làm việc. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác tội lỗi phức tạp. Cô biết Du Phong luôn phải là người dọn dẹp hậu quả của cô, từ những vết sơn móng tay lem luốc trên thảm đến những vụ nổ nhỏ trong lò vi sóng. Tuy nhiên, sự việc hôm nay lại khác. Cô đã cố ý khiêu khích anh bằng hành động hẹn hò, và phản ứng của anh lại là sự can thiệp và dọn dẹp vô điều kiện. Dưới lớp vỏ của một kẻ cuồng sạch sẽ, Du Phong lại là người luôn sẵn sàng hy sinh thời gian và sự hoàn hảo của mình để cứu rỗi cô khỏi sự ngớ ngẩn và thảm họa do chính cô gây ra.

Sau khi lau dọn xong căn bếp một cách hoàn hảo, Du Phong cuối cùng cũng quay lại nhìn Hạ Anh, ánh mắt anh ta chất chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy vẻ thất vọng. Anh ta ném chiếc khăn lau vào máy giặt và nói: "Ngươi biết không, ta không giận việc ngươi phá hỏng bản vẽ của ta. Ta đã thức trắng đêm qua để vẽ lại nó. Ta giận vì ngươi không hề cố gắng để sống tốt hơn. Ngươi chấp nhận sự hỗn loạn như một tấm khiên để che giấu sự lười biếng và thiếu trách nhiệm của mình." Lời nói của anh ta, dù khắc nghiệt và thẳng thừng, lại chạm đến một sự thật sâu kín mà Hạ Anh luôn cố gắng lờ đi.

Sau đó, Du Phong lẳng lặng lên phòng mình. Hạ Anh đứng đó một lúc lâu, cảm thấy một sự trống rỗng khó tả. Cô bước lên lầu, và khi đi ngang qua phòng Du Phong, cô thấy cửa phòng anh khép hờ. Cô lén nhìn vào bên trong: Du Phong đang ngồi trước bàn làm việc, nhưng thay vì vẽ kiến trúc, anh ta đang sửa chữa chiếc máy xay sinh tố mini của cô, thứ mà cô đã làm hỏng cách đây hai tuần và vứt xó. Anh ta đang tỉ mỉ tháo lắp từng bộ phận, lau chùi chúng đến sáng bóng, và lắp ráp lại với sự tập trung cao độ. Trên bàn anh còn có một chồng tài liệu in màu, mà Hạ Anh nhận ra đó là các công thức làm bánh kem, được sắp xếp theo cấp độ từ dễ đến khó, kèm theo những ghi chú viết tay cẩn thận về các bước cô thường làm sai.

Hạ Anh đứng lặng người, cảm nhận được một sự dịu dàng không lời đang lan tỏa từ hành động của Du Phong. Anh ta không nói rằng anh ta lo lắng cho cô, không nói rằng anh ta muốn cô hạnh phúc, nhưng anh ta đã thể hiện tất cả qua hành động: anh ta sửa đồ đạc bị hỏng do cô gây ra, và anh ta cố gắng tìm cách để cô làm tốt hơn những điều cô yêu thích (như làm bánh), dù là bằng phương pháp phân tích khoa học của riêng anh. Sự khó tính của anh ta không phải là sự độc đoán, mà là một sự chăm sóc được mã hóa dưới hình thức của sự hoàn hảo và trật tự. Trong khoảnh khắc đó, Hạ Anh nhận ra, dù họ có là oan gia ngỗ nghịch đến đâu, thì Du Phong chính là người duy nhất có đủ kiên nhẫn và đủ tình yêu để chấp nhận sự hỗn loạn của cô, và cố gắng sắp xếp nó một cách hoàn hảo. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa đau khổ vừa ấm áp, và quyết định rằng cô sẽ phải tìm ra cách để trả đũa anh ta bằng một chiến thắng vệ sinh không thể chối cãi, một chiến thắng mà cô sẽ dùng để khẳng định rằng cô cũng có thể sống có trách nhiệm, không phải vì anh ta bắt buộc, mà vì cô muốn xứng đáng với sự hoàn hảo của anh.