Sau khi chứng kiến Bách Du Phong âm thầm sửa chữa chiếc máy xay sinh tố và chuẩn bị các công thức làm bánh phức tạp, Lam Hạ Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải đáp lại sự chăm sóc gián tiếp đó bằng một hành động có ý nghĩa. Cô không thể đáp lại bằng lời cảm ơn sến súa, đó không phải là phong cách của họ, và Du Phong cũng sẽ chỉ đáp lại bằng một cái cau mày vì sự lãng phí năng lượng cảm xúc không cần thiết. Cách duy nhất để cô thể hiện lòng biết ơn và đồng thời chứng minh rằng mình có khả năng làm một việc gì đó trật tự và hoàn hảo chính là thông qua nấu nướng, lĩnh vực mà cô luôn thất bại thảm hại. Cô quyết tâm làm một bữa tối tươm tất và một chiếc bánh kem hoàn hảo – không phải bánh sinh nhật, mà là "Chiếc Bánh Hòa Giải", để xóa đi ký ức về thảm họa bánh kem lần trước và để Du Phong thấy rằng cô đã học được cách kiểm soát sự hỗn loạn.
Ngay lập tức, Hạ Anh lao vào bếp với một tinh thần chiến đấu cao độ. Cô cẩn thận lấy ra những công thức làm bánh kem mà Du Phong đã in, nhưng chỉ sau vài phút, cô đã cảm thấy quá tải với các hướng dẫn chi tiết về nhiệt độ, góc độ khuấy, và thời gian nướng chính xác. Sự sáng tạo đã chiến thắng sự logic: cô bắt đầu tùy hứng thay thế các nguyên liệu mà cô cảm thấy "hợp lý" hơn. Thay vì bột mì theo công thức, cô dùng bột bắp vì nó "có vẻ mịn hơn." Thay vì bơ lạt, cô dùng bơ mặn vì "nó có mùi vị đậm đà hơn." Và quan trọng nhất, cô quyết định rằng việc đo lường bằng thìa và cốc quá tốn thời gian, cô dùng phương pháp "cảm tính" để định lượng nguyên liệu, một phương pháp mà Du Phong chắc chắn sẽ gọi là "Sự Lạm Dụng Định Luật Vật Lý trong Ẩm Thực." Hạ Anh làm việc trong bếp với một sự hỗn loạn có tổ chức, mọi thứ được sắp xếp theo tầm nhìn của cô, nhưng đối với người ngoài (đặc biệt là Du Phong), đó là một án mạng bếp núc sắp xảy ra.
Mùi vị đầu tiên báo hiệu thảm họa không phải là mùi bánh nướng thơm lừng, mà là một mùi khét lẹt khó chịu bắt đầu lan tỏa khắp căn nhà. Hạ Anh đã quá tập trung vào việc trang trí lớp kem (vẫn đang bị lỏng) mà quên mất rằng món thịt kho tàu mà cô đang làm để chuẩn bị cho bữa tối đã bị cạn nước và bắt đầu cháy khét ở đáy nồi. Khói bắt đầu bốc lên mù mịt từ bếp, kích hoạt chuông báo cháy một cách dữ dội. Hạ Anh hoảng loạn, cố gắng mở cửa sổ, nhưng cô lại vấp vào thùng rác (đã bị cô đạp đổ) và làm đổ một gói bột mì lớn ra sàn nhà, tạo nên một cơn bão trắng trong bếp. Đây chính là đỉnh điểm của sự hỗn loạn mà Du Phong luôn lo sợ, một sự kiện tồi tệ hơn cả vụ trà đào trên bản vẽ.
Du Phong, đang ở trong phòng đọc sách ở tầng trên, ngay lập tức lao xuống bếp với tốc độ của một vận động viên Olympic. Anh ta không hề hét lên, mà chỉ hành động với sự chính xác và hiệu quả đến đáng kinh ngạc: tắt bếp, rút phích cắm lò nướng, mở cửa chính, và dùng một chiếc khăn lớn dập tắt khói đang bốc lên từ nồi thịt. Anh ta dọn dẹp mớ hỗn độn nhanh chóng, khuôn mặt anh ta nhăn lại vì sự thất vọng tột độ, nhưng đôi mắt anh ta lại chứa đựng sự lo lắng cho sự an toàn của Hạ Anh. Hạ Anh đứng đó, người lấm lem bột mì và bơ, cảm thấy mình thật vô dụng và thất bại. Chiếc bánh kem, đang nằm trên kệ, bị nghiêng một cách đáng thương với lớp kem chảy nhão.
Sau khi đảm bảo ngôi nhà không bị cháy rụi và chuông báo cháy đã ngừng kêu, Du Phong nhìn Hạ Anh. Cô chuẩn bị cho một trận mắng chửi thậm tệ, một bài giảng triết học về sự cần thiết của việc tuân thủ quy trình, nhưng anh ta lại không nói gì về sự phá hoại. Thay vào đó, anh ta chỉ thở dài, tháo tạp dề (vốn đã bị bẩn nghiêm trọng) và đưa cho Hạ Anh. "Ngươi đã vi phạm Điều Khoản 2: Duy Trì Vệ Sinh Nhà Bếp một cách trầm trọng. Thậm chí còn gây nguy hiểm về hỏa hoạn. Đáng lẽ ta phải cấm ngươi vào bếp vĩnh viễn," Du Phong nói, giọng nói đầy sự mệt mỏi. "Nhưng... ta sẽ cho ngươi thêm một cơ hội. Chỉ một cơ hội duy nhất. Buổi tối hôm nay, chúng ta sẽ ăn mì gói. Và sau đó, ngươi sẽ học cách sơ cứu vết bỏng và phòng chống cháy nổ trong Khóa Huấn Luyện Tối Nay."
Sự trừng phạt này không còn là về sự ngăn nắp, mà là về sự an toàn và chăm sóc gián tiếp, điều mà Hạ Anh nhận ra một cách rõ ràng. Du Phong biết cô đã cố gắng, và mặc dù cô đã thất bại một cách thảm hại, anh vẫn không tước đi hoàn toàn cơ hội của cô. Anh ta chấp nhận rủi ro bếp núc chỉ để cô được học hỏi. Sự dịu dàng ẩn sau cơn thịnh nộ vệ sinh của Du Phong đã khiến trái tim Hạ Anh ấm áp. Cô nhìn chiếc bánh kem bị nghiêng một cách đáng thương, và đột nhiên, cô nở một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười đầy sự thách thức và tình cảm: "Được thôi, sếp khó tính. Nhưng hãy nhớ, tôi sẽ làm lại chiếc bánh này. Và lần này, nó sẽ hoàn hảo đến mức anh phải khóc vì xúc động!" Cuộc chiến bếp núc giữa Thánh Hậu Đậu và Quản Gia Sạch Sẽ đã chính thức bước vào một giai đoạn mới, một giai đoạn của sự thử nghiệm và sai lầm, được bao bọc bởi một tình cảm thanh mai trúc mã không thể phủ nhận.