Buổi tối sau thảm họa bếp núc, "Khóa Huấn Luyện Tư Duy Ngăn Nắp Cấp Tốc" đã được Du Phong điều chỉnh thành "Chương trình Cấp cứu và Phòng chống Thảm họa Môi trường Cá nhân," một cái tên nghe có vẻ quan trọng và nghiêm trọng không cần thiết, đúng theo phong cách của anh. Phòng khách lại một lần nữa trở thành phòng học, nhưng thay vì các biểu đồ về góc gấp chăn, giờ đây bàn trà được bày biện một cách trang trọng với một chiếc hộp sơ cứu màu trắng hoàn hảo, một chai bình chữa cháy mini loại dùng trong nhà bếp, và thậm chí là một bản in màu về các mức độ bỏng khác nhau với các ký hiệu khoa học rõ ràng. Du Phong đứng đó, đeo chiếc kính gọng kim loại để tăng thêm vẻ uyên bác, và bắt đầu bài giảng của mình về "Nhiệt động lực học của sự cháy không mong muốn." Hạ Anh ngồi đối diện, vẫn mặc chiếc đồng phục học sinh cấp ba bị trừng phạt, cảm thấy mình như một cô bé bị lạc vào một hội nghị khoa học khô khan. Cô thầm nhủ rằng, nếu không phải vì sợ hãi việc anh cấm cô vào bếp vĩnh viễn, cô đã giả vờ ngủ từ lâu rồi.
Du Phong giải thích từng chi tiết nhỏ về cách nhiệt độ tác động lên các loại vật liệu hữu cơ, đặc biệt là thức ăn bị bỏ quên, và làm thế nào để ngắt nguồn nhiệt một cách an toàn mà không làm lây lan hỗn loạn. Anh ta nói về tầm quan trọng của việc kiểm tra dây điện và phích cắm, về "Các Giao thức Phản ứng Nhanh" khi đối diện với dầu ăn bắt lửa, và chỉ trích Hạ Anh đã phản ứng bằng cách hoảng loạn và vấp ngã – một hành vi mà anh ta gọi là "Sự Khuếch Đại Hỗn Loạn Không Cần Thiết." Mặc dù bài giảng của anh ta có vẻ lạnh lùng và quá mức kỹ thuật, nhưng Hạ Anh không thể không chú ý đến những chi tiết nhỏ: cách anh ta nhấn mạnh vào việc tuyệt đối không được dùng nước để dập tắt đám cháy dầu mỡ, và cách anh ta cẩn thận chỉ cho cô vị trí chính xác của chiếc bình chữa cháy trong bếp. Cô biết rằng, tất cả những lời lẽ nghiêm nghị và những tài liệu phức tạp này chỉ là lớp vỏ logic che giấu đi nỗi sợ hãi thực sự của anh ta khi thấy cô gặp nguy hiểm. Cô nhận ra rằng, đây là cách duy nhất mà Bách Du Phong, một con người cuồng trật tự, có thể thể hiện tình cảm của mình: bằng cách đảm bảo cô an toàn trong một thế giới mà cô luôn tự làm hại bản thân.
Sau phần lý thuyết dài dòng và đầy các thuật ngữ khoa học, Du Phong chuyển sang phần thực hành, điều luôn là thảm họa đối với Hạ Anh. Anh ta yêu cầu cô thực hành kỹ thuật băng bó cơ bản cho một vết bỏng, sử dụng một chiếc gối ôm làm vật mẫu. Hạ Anh, với sự vụng về bẩm sinh, đã cố gắng quấn chiếc băng gạc theo đúng hướng dẫn của anh ta, nhưng lại làm nó rối tung lên, biến chiếc gối ôm tội nghiệp thành một khối hình học kỳ quái và xiêu vẹo. Du Phong, chứng kiến cảnh tượng đó, đã phải hít một hơi sâu và nhắm mắt lại một giây để lấy lại sự bình tĩnh. Anh ta không mắng mỏ, mà chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên tay cô, chỉ dẫn cô từng bước về lực căng chính xác và góc độ cuốn băng để đảm bảo vết thương được cố định hoàn hảo. Trong khoảnh khắc đó, Hạ Anh cảm nhận được sự ấm áp và sự chính xác tuyệt đối từ bàn tay anh. Cô ngước nhìn Du Phong, và vô tình thấy một vết đỏ mờ trên mu bàn tay anh, nơi có lẽ anh đã bị bỏng nhẹ khi cứu món thịt kho cháy khét ban chiều. Cô biết ngay đó là vết thương của anh, và sự thật này đã đánh mạnh vào trái tim cô.
Hạ Anh đột nhiên dừng lại, nắm lấy bàn tay Du Phong và nhìn chằm chằm vào vết đỏ đó. "Vết này... là lúc anh cứu cái nồi thịt của tôi đúng không?" cô hỏi, giọng cô bất ngờ trở nên nhỏ nhẹ và nghiêm túc. Du Phong ngay lập tức rụt tay lại, che giấu vết bỏng như thể đó là một sai sót nghiêm trọng trong việc duy trì vẻ ngoài hoàn hảo của mình. "Đó là một vết bỏng bề mặt. Đã được xử lý theo Giao thức Sơ cứu Cá nhân, không cần lo lắng," anh ta trả lời cộc lốc, cố gắng quay lại với bài giảng. "Chúng ta hãy tiếp tục với cách sử dụng bình chữa cháy." Sự từ chối chấp nhận lời cảm ơn và sự che giấu vết thương của anh ta càng khiến Hạ Anh nhận ra rằng, anh ta thực sự đã hy sinh sự hoàn hảo của bản thân vì sự an toàn của cô. Cô biết rằng, cô không cần phải xin lỗi hay cảm ơn anh ta bằng lời nói, mà phải chứng minh bằng hành động: cố gắng sống một cách trật tự hơn—dù chỉ một chút—để gánh nặng của anh ta được giảm bớt.
Sáng hôm sau, Hạ Anh bước vào giảng đường, vẫn mặc chiếc đồng phục cũ kỹ nhưng với một tinh thần mới, một quyết tâm mới. Cô ngồi vào chỗ của mình, và ngay lúc đó, Giáo sư Tôn, người phụ trách môn "Nguyên lý Thiết kế Sáng tạo" – một môn học yêu cầu sự hợp tác chặt chẽ và thường xuyên gây ra mâu thuẫn giữa các sinh viên – bước vào. Ông Tôn, người nổi tiếng với sự tinh ý và sự trêu chọc hài hước, đã thông báo về dự án nhóm lớn nhất học kỳ, một dự án kết hợp giữa thiết kế kỹ thuật và chiến lược marketing. Ông Tôn nhìn thẳng vào Du Phong và Hạ Anh, những người đang cố tình ngồi cách xa nhau nhất có thể. "Và để đảm bảo dự án này đạt được cả sự hoàn hảo về kỹ thuật và sự hỗn loạn về sáng tạo cần thiết, tôi đã quyết định một sự sắp xếp đặc biệt." Ông Tôn mỉm cười một cách ranh mãnh. "Bách Du Phong, người máy chính xác nhất của khoa chúng ta, sẽ hợp tác với Lam Hạ Anh, Thánh Hậu Đậu và người tạo ra những ý tưởng điên rồ nhất. Hai em là một cặp. Tôi gọi đây là 'Cộng Sự Cực Hình: Sự Kết Hợp của Trật Tự và Hỗn Loạn.'"
Lời tuyên bố của Giáo sư Tôn đã gây ra một sự im lặng chết chóc trong phòng học, sau đó là những tiếng xì xào và cười khúc khích. Du Phong và Hạ Anh đồng loạt quay sang nhìn nhau với vẻ mặt kinh hoàng và tuyệt vọng. Cả hai đều biết rằng, dự án này sẽ không chỉ là một bài kiểm tra học thuật, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn mới, một cuộc chiến mà họ không thể trốn tránh hay giải quyết bằng "Luật Định Trừng Phạt" nữa. Họ bị buộc phải làm việc cùng nhau, bị buộc phải kết hợp sự logic chặt chẽ của Du Phong và sự sáng tạo ngẫu hứng của Hạ Anh. Đây là bước ngoặt định mệnh, đẩy mối quan hệ oan gia của họ lên một cấp độ mới: từ cuộc chiến cá nhân thành sự hợp tác chuyên nghiệp đầy rủi ro. Hạ Anh nhìn Du Phong, và mặc dù cô vẫn còn căm ghét anh ta vì chiếc đồng phục, cô lại cảm thấy một sự phấn khích khó tả. Cô biết rằng, sự hỗn loạn của cô, cuối cùng, cũng có thể được Du Phong sắp xếp thành một tác phẩm vĩ đại một cách hoàn hảo.