Buổi họp nhóm đầu tiên của "Cộng Sự Cực Hình" diễn ra ngay sau giờ học, trong phòng họp nhỏ của khoa Thiết kế, một không gian mà Du Phong đã ngay lập tức kiểm tra và khử trùng kỹ lưỡng trước khi Hạ Anh kịp đặt chân vào. Lam Hạ Anh vẫn mặc chiếc đồng phục học sinh cấp ba bị trừng phạt, cảm thấy mình như một tù nhân được cử đi làm nhiệm vụ, nhưng sự phấn khích về dự án mới đã lấn át sự bực bội về trang phục. Cô đặt chiếc ba lô của mình xuống một góc bàn một cách tùy tiện, ngay lập tức gây ra sự cau mày không thể che giấu của Du Phong, người đang cẩn thận trải ra một tấm sơ đồ tư duy lớn, được vẽ bằng các loại bút màu sắc được sắp xếp theo tông độ chính xác. Hai người ngồi đối diện nhau, với chiếc bàn như một chiến trường tư tưởng, một bên là sự hoàn hảo được lập trình và một bên là sự hỗn loạn bẩm sinh.
Du Phong bắt đầu cuộc họp với một thái độ nghiêm túc như thể đây là một cuộc họp cấp cao của tập đoàn đa quốc gia. Anh ta đã chuẩn bị một "Tài liệu Kế hoạch Cộng tác Chiến lược Chi tiết," bao gồm các cột mốc thời gian, bảng phân tích rủi ro (trong đó, Hạ Anh được liệt kê là "Rủi ro Chính"), và một sơ đồ tổ chức công việc rõ ràng đến từng phút. "Mục tiêu của chúng ta là đạt điểm tuyệt đối 100," Du Phong tuyên bố, gõ ngón tay vào bảng phân tích rủi ro. "Và để đạt được điều đó, chúng ta cần loại bỏ các yếu tố không ổn định, chủ yếu là sự ngẫu hứng vô căn cứ của ngươi." Anh ta đưa cho Hạ Anh bản phân công công việc, nơi phần lớn các nhiệm vụ nghiên cứu, phân tích dữ liệu, và thiết kế kỹ thuật đều thuộc về anh, còn Hạ Anh chỉ được giao nhiệm vụ "Ý Tưởng Sáng Tạo Điên Rồ" và "Nội Dung Tiếp Thị Đột Phá," những lĩnh vực mà anh ta không thể kiểm soát bằng logic nhưng lại cần cho sự khác biệt của dự án.
Hạ Anh ngay lập tức phản đối bản kế hoạch đó, không phải vì cô được giao nhiệm vụ dễ dàng, mà vì cô cảm thấy bị kiểm soát và bị đánh giá thấp. "Khoan đã, Du Phong," cô nói, với đôi mắt sáng lên vì sự thách thức. "Anh đã lên kế hoạch mọi thứ quá chặt chẽ. Sự sáng tạo không thể bị nhốt trong một cái lồng thời gian biểu. Tôi cần sự tự do, sự ngẫu hứng. Tôi cần phải 'sống' với ý tưởng của mình!" Cô vung tay lên một cách kịch tính, vô tình làm đổ cốc nước của chính mình, nhưng may mắn thay, nó được hứng trọn bởi một chiếc khăn lau dự phòng mà Du Phong đã đặt dưới cốc của cô từ trước (một biện pháp phòng ngừa rủi ro đã được tính toán). Sự việc này ngay lập tức chứng minh cho luận điểm về sự hỗn loạn của Du Phong.
"Và đó là lý do tại sao ngươi không thể tự do," Du Phong đáp lại một cách lạnh lùng, dùng chiếc khăn lau sạch vết nước bị làm đổ hoàn hảo. "Ngươi cần một khung cấu trúc cứng rắn để tránh việc ngươi đi chệch khỏi mục tiêu và phá hủy toàn bộ dự án. Nhiệm vụ của ngươi là cung cấp ý tưởng, sau đó ta sẽ dùng phương pháp Khoa học và Logic để tinh chỉnh nó thành một sản phẩm khả thi. Ngươi hãy đưa cho ta ít nhất mười ý tưởng trong buổi họp tới. Mười ý tưởng có thể sử dụng được, không phải những ý tưởng về việc xây nhà bằng thạch rau câu hay sơn bãi đậu xe bằng màu hồng neon." Du Phong đưa ra những ví dụ dựa trên các dự án thất bại trong quá khứ của Hạ Anh, khiến cô cảm thấy bị sỉ nhục.
Hạ Anh quyết tâm không để bị Du Phong áp đặt. Cô bực bội đóng tập tài liệu kế hoạch của anh lại. "Được thôi, sếp khó tính. Tôi sẽ mang đến mười ý tưởng, nhưng chúng sẽ là những ý tưởng mà logic của anh không thể chạm tới!" Tuy nhiên, trong sâu thẳm, cô biết rằng, để dự án này thành công, cô cần sự chính xác tuyệt đối và khả năng tổ chức của Du Phong. Và Du Phong, dù ghét sự hỗn loạn của cô, lại cần ngọn lửa sáng tạo điên rồ mà chỉ Hạ Anh mới có. Mối quan hệ "oan gia" của họ đã chuyển hóa thành một mối quan hệ cộng sinh, một sự kết hợp đau đầu nhưng không thể thiếu. Sự hợp tác này là sự chấp nhận: Du Phong chấp nhận rằng cuộc sống không thể hoàn toàn sạch sẽ, và Hạ Anh chấp nhận rằng sự ngẫu hứng cần một nền tảng vững chắc để không biến thành thảm họa.
Khi buổi họp kết thúc, Hạ Anh nhanh chóng thu dọn đồ đạc, cố gắng chạy thoát khỏi không gian đầy áp lực của sự ngăn nắp. Du Phong nhìn theo cô, và thay vì mắng mỏ, anh ta chỉ rút ra một chiếc hộp nhựa nhỏ, được dán nhãn cẩn thận. "Khoan đã, Lam Hạ Anh. Ngươi đã vi phạm Điều Khoản 3: Không Mang Vật Dụng Cá Nhân Bừa Bãi Ra Khỏi Khu Vực Riêng," anh ta nói. "Ta đã tìm thấy chiếc vòng tóc yêu thích của ngươi trên ghế ngồi. Ta đã khử trùng nó và đóng gói lại. Nhớ giữ gìn đồ đạc của mình." Hạ Anh quay lại, nhìn chiếc hộp nhỏ, chiếc vòng tóc được cuộn tròn hoàn hảo bên trong, và cảm thấy một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng lên. Du Phong luôn khó tính, luôn trừng phạt cô, nhưng anh ta cũng là người duy nhất nhớ rõ những đồ vật nhỏ nhặt mà cô trân trọng và cất giữ chúng cẩn thận. Cô gật đầu, không nói lời nào, và rời đi, biết rằng dù là Kẻ Thù Chung Vách hay Cộng Sự Cực Hình, Bách Du Phong luôn là người bạn thân và cũng là người giám hộ khó tính nhất của cuộc đời cô.