Buổi họp nhóm tiếp theo diễn ra hai ngày sau đó, và Lam Hạ Anh đã thực hiện đúng yêu cầu của Du Phong: mang đến mười ý tưởng sáng tạo đột phá cho dự án. Tuy nhiên, sự "đột phá" của Hạ Anh luôn nằm ở ranh giới giữa sự thiên tài và sự điên rồ, và cô đã cẩn thận chọn ra những ý tưởng mà cô tin rằng sẽ khiến Du Phong, với bộ lọc logic lạnh lùng của mình, phải đau đầu nhất. Cô mặc chiếc đồng phục học sinh cấp ba, chiếc váy xếp ly đã trở nên quen thuộc một cách đáng buồn, và ngồi đối diện Du Phong với vẻ tự tin ngất trời, tay cầm một tập giấy nhăn nhúm, chứa đựng mười ý tưởng được viết bằng đủ loại màu mực khác nhau.
Du Phong đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến này. Anh ta ngồi thẳng lưng, trước mặt là một bảng phân tích với các tiêu chí đánh giá được gán điểm số: "Tính Khả Thi Kỹ Thuật (40%)," "Hiệu Quả Kinh Tế (30%)," và "Mức Độ Hỗn Loạn (30%)." Anh ta đã tạo ra một thang đo đặc biệt, nơi điểm số cao về "Mức Độ Hỗn Loạn" sẽ dẫn đến sự loại trừ ngay lập tức. "Bắt đầu đi, Lam Hạ Anh," Du Phong nói, giọng anh ta lạnh như băng. "Trình bày từng ý tưởng. Ngắn gọn, súc tích và chứng minh tính khả thi." Anh ta nhìn tập giấy nhăn nhúm của cô với một sự nghi ngờ sâu sắc, biết rằng sự hỗn loạn vật lý của tập giấy có thể là điềm báo cho sự hỗn loạn về tư duy.
Hạ Anh bắt đầu trình bày một cách đầy kịch tính, mỗi ý tưởng đều được cô mô tả bằng những ngôn từ hoa mỹ và sự nhiệt huyết. Ý tưởng đầu tiên: "Hệ Thống Phân Loại Màu Sắc Tình Cảm cho Tủ Quần Áo," nơi quần áo được sắp xếp theo cảm xúc thay vì loại hình, giúp người dùng "cảm nhận được tâm trạng của vải vóc." Du Phong gạch bỏ ý tưởng này ngay lập tức. "Không khả thi về mặt lập trình. Màu sắc vải thay đổi theo ánh sáng. Và quần áo không có cảm xúc." Ý tưởng thứ hai: "Máy Pha Cà Phê Cảm Ứng, Pha Theo Tư Thế Ngủ," nơi máy sẽ phân tích tư thế ngủ của người dùng và pha ra loại cà phê phù hợp với nhu cầu năng lượng của họ. Du Phong chỉ vào bảng phân tích rủi ro: "Yếu tố Rủi ro chính: Vệ sinh. Phân tích tư thế ngủ không liên quan đến caffeine. Tiếp theo."
Cứ như vậy, Hạ Anh trình bày ý tưởng thứ ba, thứ tư, thứ năm... từ việc thiết kế "Ghế Sofa có Khả Năng Tự Hủy để Giải Phóng Không Gian" đến việc xây dựng "Bãi Đậu Xe Đa Chiều dựa trên Nguyên Tắc Sóng Hấp Dẫn." Mỗi ý tưởng đều là một cú sốc vật lý và logic đối với Du Phong. Sự sáng tạo của Hạ Anh không có giới hạn, nhưng nó hoàn toàn thiếu đi sự kiểm soát của thực tế. Du Phong tiếp tục gạch bỏ, khuôn mặt anh ta ngày càng trở nên cau có và mệt mỏi, như thể anh ta đang phải chiến đấu với toàn bộ vũ trụ của sự phi lý. Anh ta liên tục nhấn mạnh vào các vấn đề về "Chi phí Vật liệu," "Nguy cơ Cháy nổ," và "Tính Ứng dụng Bất khả thi."
Tuy nhiên, khi Hạ Anh trình bày ý tưởng thứ bảy: "Hệ Thống Chiếu Sáng Thay Đổi Theo Tâm Trạng của Không Gian (MoodLight)," Du Phong bỗng dừng lại. Ý tưởng này là sử dụng các cảm biến nhiệt độ và âm thanh trong phòng để điều chỉnh ánh sáng, tạo ra một không gian sống linh hoạt và cảm xúc. Hạ Anh giải thích rằng, mục tiêu không phải là ánh sáng đơn thuần, mà là cảm nhận về không gian và trải nghiệm người dùng. Đây là một ý tưởng mà Du Phong phải thừa nhận, có tính khả thi kỹ thuật nhất định và có thể kết hợp với kiến trúc tối giản. Anh ta vẫn cau mày, nhưng sự cau mày lần này không phải vì sự giận dữ, mà vì sự suy tư.
"Ý tưởng này... có thể cứu vãn được," Du Phong thừa nhận, khiến Hạ Anh sững sờ. Đây là lần đầu tiên anh ta công nhận một ý tưởng của cô là "có thể cứu vãn." "Nhưng nó cần được cấu trúc lại hoàn toàn. Cảm biến phải được thay thế bằng hệ thống Điều chỉnh Bán Thủ công để tránh sai sót. Và chúng ta cần tập trung vào khía cạnh hiệu quả năng lượng hơn là 'cảm xúc của không gian.'" Anh ta bắt đầu phác thảo một sơ đồ phức tạp, kết hợp ý tưởng "MoodLight" của Hạ Anh với các nguyên tắc kiến trúc bền vững của riêng mình. Sự kết hợp này ngay lập tức tạo ra một làn sóng năng lượng sáng tạo mạnh mẽ, một sự giao thoa giữa nghệ thuật và khoa học.
Hạ Anh nhìn Du Phong cặm cụi phác thảo, và cô nhận ra rằng, dù anh ta có là "người máy logic" đến đâu, anh ta vẫn đang cố gắng lắng nghe và thấu hiểu những ý tưởng ngớ ngẩn của cô, và thậm chí còn cố gắng làm cho chúng tốt hơn. Sự đối lập của họ không phải là rào cản, mà là động lực thúc đẩy sự sáng tạo. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy chiến thắng: cô đã làm lung lay được Bộ Lọc Logic của anh ta. Tuy nhiên, Du Phong vẫn chưa buông tha cô. Anh ta nhìn cô nghiêm nghị: "Ý tưởng được chấp nhận. Nhưng ngươi đã vi phạm Điều Khoản 4: Giữ Gìn Trật Tự Vật Lý của Tài Liệu – tập giấy nhăn nhúm của ngươi đã tạo ra một góc hỗn loạn trên bàn. Ngươi phải sắp xếp và lưu trữ chúng trong tập hồ sơ có nhãn mác ngay sau buổi họp này." Hạ Anh thở dài, biết rằng sự nghiệp của cô sẽ gắn liền với việc bị Du Phong nhắc nhở về những nếp gấp giấy và sự chính xác của nhãn mác, nhưng cô cũng biết rằng, chỉ có anh ta mới có thể biến những ý tưởng điên rồ của cô thành hiện thực.