Sau khi ý tưởng "MoodLight" của Lam Hạ Anh được Bách Du Phong chấp nhận một cách miễn cưỡng và được cấu trúc lại một cách logic, hai oan gia ngỗ nghịch này bắt đầu bước vào giai đoạn thực hiện dự án. Du Phong đã thuê một căn phòng thí nghiệm nhỏ trong khuôn viên trường, nơi anh có thể duy trì sự sạch sẽ và trật tự tuyệt đối cho các thiết bị kỹ thuật phức tạp của mình. Anh đã thiết lập một không gian làm việc được phân chia rõ ràng: khu vực dành cho Thiết kế Kỹ thuật và Lập trình (của Du Phong) và một góc nhỏ, được giới hạn bằng băng keo màu vàng cảnh báo, dành cho Nghiên cứu Thị trường và Sáng tạo Nội dung (của Hạ Anh). Điều này nhằm mục đích ngăn chặn sự hỗn loạn vật lý của Hạ Anh xâm phạm vào các mạch điện tử nhạy cảm. Hạ Anh, vẫn đang chịu hình phạt mặc đồng phục, cảm thấy mình như một vật thể gây ô nhiễm đang bị cách ly.
Thế nhưng, sự phân chia vật lý đó không thể ngăn cản được sự hỗn loạn tinh thần và những sai sót liên tục của Hạ Anh. Nhiệm vụ của cô là nghiên cứu về các xu hướng thiết kế nội thất và viết các bản mô tả sản phẩm hấp dẫn. Tuy nhiên, chỉ trong ngày làm việc đầu tiên, Hạ Anh đã gây ra ba thảm họa nhỏ. Đầu tiên, cô vô tình làm đổ một cốc trà sữa trân châu ra ngoài khu vực được cảnh báo, và mặc dù cô đã cố gắng dùng tay hứng lại, nhưng một giọt nhỏ vẫn văng lên chiếc laptop cao cấp của Du Phong. Du Phong, với tốc độ phản xạ của một ninja cuồng sạch sẽ, đã kịp thời dùng khăn lau đặc biệt để xử lý sự cố trong vòng ba giây, nhưng khuôn mặt anh ta đã cau lại đến mức gần như biến dạng. "Ngươi không thể làm bất cứ điều gì mà không gây ra một sự cố vệ sinh nào sao?" anh ta hỏi, giọng nói mang theo sự tuyệt vọng sâu sắc.
Thứ hai, khi được yêu cầu tìm một tài liệu in ấn quan trọng nằm trong ngăn kéo, Hạ Anh đã làm đổ toàn bộ chồng hồ sơ được sắp xếp theo "Nguyên tắc Phân loại Mức Độ Quan Trọng" của Du Phong. Cô lúng túng cố gắng xếp lại, nhưng lại nhầm lẫn tài liệu nghiên cứu thị trường với bản phác thảo mạch điện, một sự nhầm lẫn có thể gây ra sai sót nghiêm trọng trong quá trình lập trình. Du Phong ngay lập tức phải dừng công việc của mình, thở dài nặng nề, và tự mình sắp xếp lại toàn bộ hồ sơ theo đúng thứ tự tuyệt đối. Anh ta cảm thấy như mình đang phải làm việc với một phép tính sai số liên tục, nơi anh phải dành 80% thời gian để kiểm soát rủi ro do Hạ Anh gây ra. Anh nhận ra rằng, sự hỗn loạn của Hạ Anh không chỉ là một thói quen, mà là một sức mạnh hủy diệt cần được kiểm soát và cân bằng một cách liên tục.
Tuy nhiên, trong những khoảnh khắc mà Du Phong gần như muốn bỏ cuộc vì sự vụng về không thể chữa khỏi của Hạ Anh, cô lại bất ngờ tỏa sáng. Khi Du Phong gặp khó khăn trong việc tìm ra ngôn ngữ tiếp thị phù hợp để mô tả sản phẩm "MoodLight" một cách hấp dẫn, anh ta đưa bản nháp của mình cho Hạ Anh. Bản nháp của Du Phong quá khô khan, đầy rẫy các thuật ngữ kỹ thuật và hiệu quả năng lượng. Hạ Anh đọc lướt qua, và ngay lập tức lấy một cây bút chì và viết lên lề: "Đây không phải là ánh sáng. Đây là tâm hồn của ngôi nhà. Nó thấu hiểu sự cô đơn của bạn. Nó biết khi nào bạn cần màu vàng ấm áp của niềm hy vọng và khi nào bạn cần màu xanh dịu dàng của sự bình yên."
Những câu từ của Hạ Anh, đầy sự ngẫu hứng và cảm xúc, ngay lập tức làm cho ý tưởng MoodLight trở nên sống động. Du Phong đọc những dòng đó, và mặc dù anh ta sẽ không bao giờ thừa nhận, anh ta đã cảm thấy một sự kết nối cảm xúc với ngôn ngữ của cô. Cô đã tìm thấy linh hồn của sản phẩm, điều mà logic và sự hoàn hảo của anh ta không thể chạm tới. Du Phong nhìn Hạ Anh, người đang ngồi vẽ vời những hình ảnh hoạt hình ngớ ngẩn trên bản nháp, và biết rằng, sự hỗn loạn của cô không chỉ là một gánh nặng, mà là một phần thiết yếu để dự án này đạt được cả sự hoàn hảo kỹ thuật và sức hấp dẫn thị trường. Anh ta đã gạch bỏ hình phạt đồng phục, nhưng rồi lại miễn cưỡng gật đầu: "Sự mô tả của ngươi... được chấp nhận. Nhưng ngôn từ phải được tinh chỉnh để giảm bớt sự cường điệu cảm xúc 30%. Và lần sau, không được viết lên lề bằng bút chì."
Buổi làm việc kết thúc, Du Phong ở lại để dọn dẹp và sắp xếp lại toàn bộ phòng thí nghiệm bị "ô nhiễm" bởi sự hiện diện của Hạ Anh. Khi anh ta đang lau dọn bàn làm việc của cô, anh ta phát hiện ra một chiếc hộp nhỏ bằng thiếc, được giấu dưới một chồng sách. Anh ta mở nó ra, và thấy bên trong là chiếc vòng tay bện thủ công mà anh ta đã tìm thấy và trả lại cho cô hôm trước. Nhưng bên cạnh chiếc vòng tay, có một mẩu giấy nhỏ được gấp lại cẩn thận, với nét chữ nguệch ngoạc của Hạ Anh: "Cảm ơn vì đã không để tôi làm cháy nhà. Và cảm ơn vì đã sửa máy xay sinh tố. Tôi hứa sẽ cố gắng... không làm đổ thêm trà sữa nữa." Du Phong đọc mẩu giấy đó, và một nụ cười thoáng qua, gần như vô hình, xuất hiện trên khuôn mặt anh ta. Anh ta biết rằng, dù cô có hậu đậu và hỗn loạn đến đâu, cô vẫn là người duy nhất khiến anh phải chấp nhận rằng sự hoàn hảo và sự ngăn nắp đôi khi phải nhường chỗ cho sự ấm áp và sự kết nối cảm xúc.