Sau khi đã thống nhất về ý tưởng cốt lõi và Du Phong đã cấu trúc lại logic cho dự án MoodLight, bước tiếp theo là mua sắm vật liệu, đặc biệt là các cảm biến, dây dẫn và các mô-đun chiếu sáng LED, cùng với các vật liệu trang trí mô hình thiết kế. Đây là một nhiệm vụ đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và thẩm mỹ cao, và Du Phong, với chủ nghĩa tối giản cực đoan, đã lập ra một danh sách mua sắm chi tiết, trong đó mọi thứ phải là màu trắng, đen, hoặc xám trung tính, tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc "ít là nhiều" của anh.
Lam Hạ Anh, người vẫn phải mặc chiếc đồng phục học sinh cấp ba, đã không ngừng than vãn về sự khô khan và thiếu sức sống trong danh sách mua sắm của anh. Đối với cô, màu sắc là cảm xúc, và việc sử dụng toàn bộ tông màu trung tính là một sự xúc phạm đến tính "Mood" (Tâm trạng) của dự án MoodLight. Du Phong dĩ nhiên không chấp nhận sự than vãn đó. Anh ta đưa cho Hạ Anh một bản in của danh sách, nhấn mạnh: "Ngươi chỉ được phép chọn các vật liệu không ảnh hưởng đến chức năng và phải tuân thủ nghiêm ngặt bảng màu ta đã chọn. Sự hỗn loạn màu sắc sẽ gây ra sự nhiễu loạn thị giác và làm mất đi sự tập trung vào thiết kế."
Hai người cùng nhau đến một cửa hàng vật liệu lớn, và cuộc chiến thẩm mỹ bùng nổ ngay lập tức. Trong khi Du Phong tập trung vào việc chọn dây điện có kích thước và độ bền chính xác, và các cảm biến có độ nhạy cao nhất, Hạ Anh lại lạc vào khu vực vật liệu trang trí và màu sắc. Du Phong kiên quyết chọn những tấm vật liệu làm mô hình có màu xám bê tông hoàn hảo, biểu tượng cho sự vĩnh cửu và tinh tế. Hạ Anh, lén lút ở phía sau, đã tìm thấy một cuộn giấy dán tường có họa tiết hoa văn lớn màu xanh ngọc bích và vàng ánh kim, và cô đã cố gắng nhét nó vào chiếc xe đẩy mà Du Phong đang điều khiển.
"Này! Ngươi đang làm gì vậy, Lam Hạ Anh?" Du Phong gần như hét lên, tay anh ta nắm chặt chiếc xe đẩy, như thể nó đang bị một thế lực hỗn loạn tấn công. "Cái họa tiết này là gì? Nó vi phạm mọi nguyên tắc về tối giản và cân bằng thị giác! Chúng ta cần sự sạch sẽ, không phải sự bùng nổ của thập niên 80!" Hạ Anh bảo vệ cuộn giấy của mình một cách quyết liệt: "Anh không hiểu! Dự án của chúng ta là về Mood! Phải có một chút sự kịch tính, sự ấm áp! Cái màu xám bê tông của anh chỉ làm cho mọi người muốn đi ngủ và rơi vào trầm cảm thôi! Đây là sự đại diện cảm xúc cho người tiêu dùng!"
Du Phong, với sự kiên nhẫn gần như vô tận khi đối mặt với sự phi lý của Hạ Anh, đã phải dùng đến lý luận khoa học để đánh bại cô. "Nếu ngươi muốn màu sắc, hãy để ánh sáng LED làm việc đó. Ánh sáng có thể thay đổi được. Còn cái giấy dán tường này là sự cố định của sự hỗn loạn. Ngươi hãy nhìn vào những đường nét này! Chúng hoàn toàn không có sự cân bằng! Chúng ta đang thiết kế kiến trúc, không phải một chiếc hộp trang sức!" Anh ta rút cuộn giấy dán tường ra khỏi xe đẩy và đặt nó trở lại kệ một cách dứt khoát. Hạ Anh bĩu môi, biết rằng cô đã bị đánh bại trên mặt trận thẩm mỹ của Du Phong. Cô chỉ có thể trả đũa bằng một hành động ngẫu nhiên: cô đặt một gói kẹo dẻo hình thù kỳ quái lên trên danh sách mua sắm của Du Phong.
Tuy nhiên, khi họ đi đến khu vực dụng cụ điện tử, Hạ Anh lại bất ngờ thể hiện được tính hữu ích của mình. Du Phong đã tính toán mọi thông số kỹ thuật, nhưng anh ta lại gặp khó khăn trong việc chọn các hộp đựng mạch điện tử nhỏ và các công tắc đơn giản, vì anh ta quá tập trung vào tính năng mà quên mất yếu tố sử dụng hàng ngày và tiện ích cảm ứng. Hạ Anh, bằng trực giác của một người dùng thông thường, đã chọn một loại hộp đựng có màu mờ, dễ dàng cầm nắm và có kết cấu cảm ứng thú vị hơn nhiều so với các hộp nhựa cứng nhắc mà Du Phong định chọn. "Cái này," Hạ Anh nói, tự tin. "Người ta không muốn chạm vào một khối nhựa lạnh lẽo. Họ muốn cảm thấy kết nối với công nghệ. Cái này mịn màng hơn."
Du Phong xem xét chiếc hộp mà Hạ Anh chọn. Anh ta không muốn thừa nhận, nhưng anh ta phải công nhận rằng sự lựa chọn của cô tối ưu hóa trải nghiệm người dùng, một khía cạnh mà anh đã bỏ qua vì quá tập trung vào kỹ thuật. "Được thôi," Du Phong miễn cưỡng nói, thêm chiếc hộp mờ đó vào xe. "Ta sẽ cho phép ngươi chọn những vật liệu giao diện người dùng có kết cấu dễ chịu hơn. Nhưng chỉ trong khuôn khổ bảng màu trung tính." Hạ Anh cười rạng rỡ, cảm thấy mình đã ghi được một điểm chiến thắng quan trọng. Cô biết rằng, sự hỗn loạn cảm tính của cô không hoàn toàn vô ích. Nó chính là người bổ sung hoàn hảo cho sự logic khô khan của Du Phong. Cuộc chiến mua sắm kết thúc, với chiếc xe đẩy chất đầy những vật liệu điện tử hoàn hảo, và một gói kẹo dẻo hình thù kỳ quái nằm ngay ngắn trên đầu danh sách mua sắm của Du Phong—một biểu tượng nhỏ bé của sự thỏa hiệp giữa hai thế giới đối lập.