MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẾT THUỐC CHỮA!Chương 13: SỰ LỖI HỆ THỐNG VÀ THẢM HỌA CỦA HÀNG TRĂM CHIP LED

HẾT THUỐC CHỮA!

Chương 13: SỰ LỖI HỆ THỐNG VÀ THẢM HỌA CỦA HÀNG TRĂM CHIP LED

1,182 từ · ~6 phút đọc

Phòng thí nghiệm nhỏ của Du Phong giờ đây không khác gì một phòng mổ chuyên khoa được kiểm soát nhiệt độ, nơi mọi thứ đều được sắp xếp theo trật tự khoa học và quy tắc vệ sinh nghiêm ngặt. Dự án MoodLight đã tiến vào giai đoạn lắp ráp và lập trình mô hình, một công đoạn đòi hỏi sự tỉ mỉ đến từng milimet.

Du Phong, với chiếc kính gọng kim loại và sự tập trung cao độ, đang miệt mài hàn các mạch điện siêu nhỏ, khuôn mặt anh ta nghiêm nghị đến đáng sợ. Anh đã giao cho Lam Hạ Anh một nhiệm vụ mà anh tin là đơn giản nhất và ít rủi ro nhất: phân loại và dán nhãn hàng trăm chip LED theo màu sắc và tần số phát sáng (Du Phong đã đánh dấu sẵn bằng một hệ thống mã hóa màu chấm siêu nhỏ).

"Ngươi chỉ cần dùng nhíp gắp từng chip ra, dán nhãn theo mã và sắp xếp chúng vào các khay theo đúng thứ tự. Ta đã chuẩn bị sẵn Bảng Hướng Dẫn Kỹ Thuật Số," Du Phong căn dặn, giọng nói anh ta mang theo sự cảnh báo không thể nhầm lẫn. Hạ Anh, vẫn mặc chiếc đồng phục đã nhàu hơn một chút sau nhiều ngày, càu nhàu nhưng miễn cưỡng làm theo.

Tuy nhiên, sự tập trung vào những chi tiết nhỏ không bao giờ là thế mạnh của Hạ Anh. Sau hai mươi phút làm việc đơn điệu, cô bắt đầu cảm thấy buồn chán tột độ. Cô cắm tai nghe, bật một bản nhạc rock ồn ào, và bắt đầu lẩm nhẩm hát theo, nhịp điệu của cô không đồng nhất với nhịp điệu chính xác của công việc. Sự thiếu tập trung đó đã dẫn đến thảm họa.

Khi đang cố gắng gỡ một mẩu nhãn dính ra khỏi ngón tay (một hành vi bị cấm tuyệt đối vì có thể gây nhiễm khuẩn), Hạ Anh vô tình quơ khuỷu tay trúng chiếc hộp đựng tất cả các chip LED đã được phân loại một nửa.

Chiếc hộp nhựa trong suốt lật nhào, và hàng trăm con chip nhỏ bé, được phân loại cẩn thận theo Du Phong, văng tung tóe ra khắp mặt bàn và rơi xuống sàn nhà được trải thảm. Sự hỗn loạn màu sắc và kích cỡ ngay lập tức bao trùm lấy khu vực làm việc. Hạ Anh sững sờ, tai nghe rơi xuống, và cô nhìn vào sự phá hủy logic mà cô vừa gây ra.

Du Phong, người đang tập trung cao độ vào một mối hàn quan trọng, ngay lập tức cảm nhận được sự nhiễu loạn vệ sinh và sự thất bại hệ thống từ phía sau. Anh ta không cần quay lại cũng biết chuyện gì đã xảy ra. Du Phong từ từ đặt mỏ hàn xuống, tháo kính bảo hộ ra, và quay lại nhìn vào bãi chiến trường.

Khuôn mặt anh ta không còn là sự giận dữ thông thường, mà là một sự trống rỗng, một nỗi thất vọng sâu sắc đến từ tận tâm can. Đôi mắt anh ta nhìn vào hàng trăm chip LED bị trộn lẫn lộn, và Hạ Anh có thể thấy rõ sự tuyệt vọng của một người đã dành cả đêm để phân loại chúng.

"Ngươi... đã trộn lẫn chúng," Du Phong nói, giọng anh ta khẽ run lên vì kiềm chế cảm xúc. "Hơn hai trăm con chip. Cần phải phân loại lại từ đầu. Nếu chúng ta dùng sai tần số, toàn bộ mô-đun MoodLight sẽ bị lỗi thuật toán màu sắc." Anh ta không hét lên, không mắng mỏ, nhưng sự thất vọng thuần túy đó còn nặng nề hơn mọi lời chỉ trích.

Hạ Anh cảm thấy tội lỗi dâng trào. Cô biết sự cố này sẽ đẩy lùi tiến độ dự án ít nhất là sáu tiếng đồng hồ. Cô vội vã quỳ xuống, cố gắng nhặt chúng lên, nhưng sự vụng về của cô chỉ khiến cô càng thêm rối rắm.

"Tôi... tôi xin lỗi, Du Phong. Tôi sẽ nhặt chúng. Tôi sẽ làm lại," cô lắp bắp.

Du Phong lắc đầu, thở dài một cách nặng nề, tiếng thở dài đó gần như là âm thanh của sự chịu đựng. "Ngươi không thể. Ngươi không phân biệt được những dấu chấm màu ta đã mã hóa. Ngươi sẽ lại làm rối tung chúng lần nữa."

Du Phong ngồi xuống, và bắt đầu nhặt từng con chip một cách chậm rãi, dùng chiếc nhíp chuyên dụng với sự chính xác tuyệt đối. Anh ta không nhìn Hạ Anh, mà chỉ tập trung vào công việc sửa chữa sự hỗn loạn của cô.

Hạ Anh ngồi cạnh anh, cảm thấy hoàn toàn vô dụng. Cô nhìn vào các chip LED đang nằm rải rác, và đột nhiên, cô nhận ra một điều mà Du Phong đã bỏ qua trong sự tập trung vào logic và mã hóa: Ánh sáng phản chiếu.

"Đợi đã, Du Phong," Hạ Anh nói, giọng cô đầy sự chắc chắn hiếm thấy. "Anh không cần phải phân loại lại mã màu chấm. Hãy nhìn vào độ sáng của chúng khi có ánh sáng phản chiếu. Những con chip cùng tần số, dù mã màu bị trôi, vẫn có độ bóng và kết cấu vật lý gần như nhau. Mắt tôi có thể nhìn thấy những sắc thái khác biệt đó."

Du Phong ngừng tay, ngẩng đầu lên nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ. Hạ Anh, với trực giác nghệ thuật và thị giác nhạy bén của một người làm về màu sắc, đã đưa ra một giả thuyết. Cô chứng minh bằng cách nhanh chóng gắp ra ba con chip bị trộn lẫn, và sắp xếp chúng theo sắc độ phản quang mà mắt thường gần như không thể nhận ra. Khi Du Phong dùng kính lúp và thiết bị đo, anh ta sững sờ: cô đã đúng.

Hạ Anh không có sự tỉ mỉ, nhưng cô có khả năng nhận diện hoa văn và sắc độ tuyệt vời.

Du Phong nhìn Hạ Anh, ánh mắt anh ta không còn là sự thất vọng mà là sự bất đắc dĩ chấp nhận. "Được rồi, Lam Hạ Anh," anh ta nói, giọng anh ta trở lại vẻ khó tính quen thuộc. "Ngươi sẽ làm nhiệm vụ phân loại dựa trên phân tích quang học và cảm nhận thị giác. Nhưng nếu ngươi làm sai dù chỉ một con chip, ta sẽ bắt ngươi... mặc chiếc áo khoác đồng phục này suốt một tháng." Anh ta đưa cho cô chiếc nhíp.

Hạ Anh mỉm cười chiến thắng, biết rằng cô đã cứu vãn được tình thế bằng chính sức mạnh của sự hỗn loạn cảm tính mà anh ta luôn khinh thường. Cô đã biến sự vụng về thành một kỹ năng chuyên môn. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Du Phong đã tháo gỡ sự kiểm soát của mình, và Hạ Anh đã sử dụng nó để chứng minh rằng, trật tự cần có một chút hỗn loạn để trở nên hoàn hảo.