MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẾT THUỐC CHỮA!Chương 14: BỨC TƯỜNG LẬP TRÌNH VÀ CÁI BẮT TAY CỦA SỰ NGẪU HỨNG

HẾT THUỐC CHỮA!

Chương 14: BỨC TƯỜNG LẬP TRÌNH VÀ CÁI BẮT TAY CỦA SỰ NGẪU HỨNG

1,061 từ · ~6 phút đọc

Dự án MoodLight tiếp tục tiến triển với sự kết hợp đầy mâu thuẫn giữa sự tỉ mỉ đến hoàn hảo của Bách Du Phong và sự ngẫu hứng bất ngờ của Lam Hạ Anh. Nhờ khả năng phân loại chip LED bằng thị giác nhạy bén, Hạ Anh đã hoàn thành công việc của mình nhanh hơn dự kiến, nhưng cô nhanh chóng trở nên buồn chán và bắt đầu đi loanh quanh trong phòng thí nghiệm.

Du Phong, người đã phải thức trắng hai đêm để lập trình thuật toán điều chỉnh màu sắc và tần số cho MoodLight, đang đối mặt với một vấn đề kỹ thuật hóc búa không thể giải quyết. Thuật toán của anh ta hoàn hảo về mặt logic, nhưng khi chạy thử mô hình, luôn có một sự độ trễ nhỏ trong phản ứng màu sắc, một lỗi nhỏ mà mắt thường khó nhận ra, nhưng lại vi phạm nghiêm trọng tiêu chuẩn "Phản ứng Chính xác Tuyệt đối" của Du Phong. Anh đã kiểm tra lại từng dòng mã, từng kết nối mạch, nhưng không thể tìm ra nguyên nhân của sự độ trễ đó. Anh cau mày, khuôn mặt anh ta nhăn nhúm lại vì sự thất vọng, và anh bắt đầu gõ bàn phím một cách giận dữ.

Hạ Anh, đang nằm bò trên sàn trong khu vực làm việc của mình, nghe thấy tiếng bàn phím mạnh mẽ và thấy Du Phong cau mày dữ dội hơn bình thường. Cô biết đây là dấu hiệu của sự bế tắc logic mà chỉ những người máy như anh ta mới gặp phải. Cô bò đến gần khu vực của anh, vi phạm quy tắc "Không Phá Vỡ Vạch Cảnh Báo" một cách trắng trợn.

"Gì thế, Sếp Khó Tính? Logic của anh bị kẹt rồi à?" Hạ Anh hỏi, giọng cô trêu chọc nhưng cũng chứa đựng sự tò mò.

Du Phong không thèm ngước lên. "Vấn đề nằm ở thuật toán giao tiếp giữa cảm biến và bộ điều khiển trung tâm. Có một lỗi nhỏ về thời gian phản hồi mà ta không thể xác định được nguyên nhân vật lý hay mã hóa. Mọi thứ đều đúng theo lý thuyết, nhưng kết quả lại sai lệch 0.05 giây." Đối với Du Phong, 0.05 giây là một thất bại thảm hại.

Hạ Anh nhìn vào màn hình máy tính của anh, đầy rẫy những dòng code phức tạp mà cô không hiểu. Nhưng cô chú ý đến một chi tiết nhỏ: Du Phong đã lập trình để hệ thống luôn "làm sạch dữ liệu đầu vào" trước khi xử lý, để loại bỏ bất kỳ "nhiễu loạn" nào.

"Anh có thể thử... không làm sạch dữ liệu được không?" Hạ Anh hỏi, đưa ra một đề xuất hoàn toàn phi khoa học. "Ý tôi là, thay vì ép buộc mọi thứ phải hoàn hảo trước khi xử lý, tại sao không để nó hỗn loạn một chút? Có lẽ cái 'nhiễu loạn' đó chính là một phần của tốc độ phản hồi."

Du Phong ngước nhìn cô, ánh mắt anh ta đầy sự khó tin. "Ngươi đang đề nghị ta đưa dữ liệu bị lỗi vào hệ thống? Đó là chủ nghĩa phá hoại đối với lập trình! Mục đích của lập trình là loại bỏ sự hỗn loạn và duy trì trật tự!"

Hạ Anh nhún vai. "Nhưng cuộc sống đâu có hoàn hảo, Du Phong. Ánh sáng thay đổi liên tục, nhiệt độ không khí dao động. Có lẽ thuật toán của anh đang cố gắng quá mức để 'dọn dẹp' mọi thứ, và chính cái quá trình dọn dẹp đó lại gây ra độ trễ 0.05 giây! Hãy cứ để sự không hoàn hảo tự nó xử lý đi!"

Mặc dù Du Phong cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc bởi đề xuất phi logic này, nhưng vì đã bế tắc suốt nhiều giờ, anh ta quyết định thử. Đây là một hành động bỏ qua Logic lớn nhất trong sự nghiệp của anh ta. Anh ta miễn cưỡng chỉnh sửa mã, loại bỏ đoạn code "làm sạch dữ liệu đầu vào."

Anh ta chạy lại mô hình. Lần này, ánh sáng MoodLight phản hồi ngay lập tức, không còn độ trễ 0.05 giây nữa.

Du Phong nhìn chằm chằm vào kết quả, cảm thấy một sự sụp đổ niềm tin nho nhỏ về sự hoàn hảo của mình, nhưng cũng là một sự giải thoát khỏi bế tắc. Anh ta quay sang Hạ Anh, ánh mắt anh ta chứa đầy sự phức tạp: sự khó chịu, sự ngưỡng mộ, và sự chấp nhận bất đắc dĩ.

"Ngươi... đã đúng," Du Phong nói, giọng anh ta nhỏ đến mức Hạ Anh gần như không nghe thấy. "Mã code bị chậm lại vì nó cố gắng sửa chữa một 'lỗi' không tồn tại. Sự hỗn loạn tự nhiên đã tối ưu hóa hiệu suất."

Hạ Anh cười rạng rỡ, cô đã chiến thắng logic của anh ta bằng chính sự ngẫu hứng của mình. "Thấy chưa, Sếp Khó Tính? Đôi khi, hỗn loạn mới là trật tự cao cấp nhất!"

Du Phong thở dài, biết rằng anh ta sẽ phải sống với sự thật này. Anh ta đưa tay ra, và Hạ Anh, hiểu được ý định của anh ta, cũng đưa tay ra. Hai người trao nhau một cái bắt tay hợp tác, một cử chỉ nghiêm túc và chuyên nghiệp hiếm thấy.

"Cảm ơn vì sự... xâm nhập phi lý này, Lam Hạ Anh," Du Phong nói, cố gắng tìm kiếm ngôn từ chuyên nghiệp nhất để che giấu sự biết ơn. "Dự án của chúng ta đã được cứu. Ta nợ ngươi một lần."

Hạ Anh cười, chiếc đồng phục học sinh của cô bỗng trở nên rạng rỡ hơn. "Được thôi. Anh nợ tôi một lần. Và phần thưởng của tôi là... anh phải dọn dẹp lại toàn bộ đống code của anh, tôi không thích cách anh đặt tên biến loạn xạ như thế!" Cô đưa ra một yêu cầu mới, chuyển sự chú ý từ thành công sang một cuộc chiến ngăn nắp mới. Du Phong lắc đầu ngao ngán, nhưng đã bắt đầu xem xét lại cách đặt tên biến của mình. Mối quan hệ của họ, dù đầy mâu thuẫn, đã đạt đến một trạng thái cân bằng hài hòa mới trong công việc.