Dự án MoodLight, sự kết hợp đầy mâu thuẫn giữa sự logic của Bách Du Phong và sự hỗn loạn sáng tạo của Lam Hạ Anh, đã thành công ngoài mong đợi. Nhờ vào sự hoàn hảo kỹ thuật của Du Phong và sự đột phá về cảm xúc của Hạ Anh (đặc biệt là sau khi Du Phong miễn cưỡng chấp nhận "sự không hoàn hảo" của dữ liệu đầu vào), mô hình MoodLight đã nhận được đánh giá cao nhất từ Giáo sư Tôn. Trong buổi thuyết trình cuối cùng, chính sự đối lập của họ đã tạo nên một ấn tượng mạnh mẽ: Du Phong trình bày về các thông số kỹ thuật và hiệu quả năng lượng với sự chính xác tuyệt đối, trong khi Hạ Anh, trong chiếc đồng phục đã hết hạn trừng phạt, tỏa sáng với phần trình bày về "Tâm hồn của Không gian" và "Kết nối Cảm xúc" một cách đầy nhiệt huyết và ngẫu hứng.
Sau khi nhận được điểm số gần như tuyệt đối, Du Phong và Hạ Anh đứng trong phòng thí nghiệm, nơi mà cả hai đã dành hàng trăm giờ để tranh cãi và làm việc. Mặc dù phòng thí nghiệm vẫn được Du Phong dọn dẹp một cách hoàn hảo, nhưng đâu đó vẫn còn vương lại chút dấu vết của sự hỗn loạn: một mảnh giấy nháp có chữ viết tay nguệch ngoạc của Hạ Anh, một chiếc tua vít bị đặt lệch góc 90 độ, và một gói kẹo dẻo bị bỏ quên trong ngăn kéo. Cả hai nhìn nhau, và lần đầu tiên, không có sự khó chịu hay sự giận dữ nào trong ánh mắt họ, chỉ có sự mệt mỏi hài hước và một sự ngưỡng mộ bất đắc dĩ.
"Ngươi thấy không, Lam Hạ Anh," Du Phong nói, giọng anh ta chứa đựng sự thỏa mãn của một người đã chứng minh được tính ưu việt của trật tự. "Nếu không có sự tổ chức và logic của ta, ý tưởng của ngươi sẽ chỉ là một sự lãng phí năng lượng cảm xúc. Ta đã biến sự điên rồ của ngươi thành một tác phẩm nghệ thuật kỹ thuật." Anh ta cố gắng nói một cách nghiêm túc, nhưng Hạ Anh có thể thấy rõ sự kiêu hãnh lấp lánh trong mắt anh.
Hạ Anh bật cười lớn. "Anh nói đúng. Nhưng nếu không có sự điên rồ và sự hỗn loạn của tôi, anh sẽ chỉ tạo ra một cái hộp ánh sáng nhàm chán mà không ai muốn mua. Chính cái độ trễ 0.05 giây mà anh suýt loại bỏ mới là thứ cứu chúng ta! Logic của anh đã thất bại, và trực giác của tôi đã chiến thắng!" Cô bước tới, cố tình làm xê dịch chiếc ghế Du Phong đang ngồi một chút để chọc tức anh.
Tuy nhiên, dù có tranh cãi đến đâu, họ đều biết rằng chiến thắng này là của cả hai, một sự hợp tác giữa hai thế giới đối lập. Đây không chỉ là một chiến thắng học thuật, mà là sự xác nhận rằng mối quan hệ oan gia của họ là một công thức thành công. Trong không khí của sự chiến thắng và sự mâu thuẫn dai dẳng, Hạ Anh chợt nảy ra một ý tưởng ngớ ngẩn. Cô rút ra một chiếc bút bi màu đỏ (thứ mà Du Phong cực kỳ ghét vì nó dễ làm bẩn) và một mẩu giấy.
"Này, Du Phong. Chúng ta cần một Lời Thề Bằng Máu Hỗn Loạn để đánh dấu chiến thắng đầu tiên này," Hạ Anh đề nghị một cách nghiêm túc một cách giả tạo. "Thề rằng, chúng ta sẽ không bao giờ yêu nhau! Tình yêu sẽ chỉ làm hỏng cái sự hỗn loạn hoàn hảo này của chúng ta. Chúng ta chỉ được phép là oan gia ngỗ nghịch và cộng sự cực hình mãi mãi!"
Du Phong, người luôn coi tình cảm là một yếu tố rủi ro cao, lập tức bị thuyết phục bởi logic kỳ quặc này. Anh ta cầm chiếc bút đỏ mà cô đưa, nhìn nó với vẻ ghê tởm, nhưng rồi cẩn thận ký tên mình dưới lời thề của cô. "Được. Ta thề. Tình yêu là một sự sắp xếp cảm xúc không ổn định, nó sẽ phá vỡ sự cân bằng hợp tác của chúng ta. Ta sẽ không bao giờ yêu ngươi, Lam Hạ Anh. Đây là Luật Định Tối Cao của mối quan hệ này." Anh ta trả lại bút, và Hạ Anh cười vang, gấp tờ giấy lại và cất nó vào ví.
Ngay sau lời thề đó, cả hai cùng nhau rời khỏi phòng thí nghiệm. Du Phong chuẩn bị đi nộp một bản kiến nghị về việc "Tiêu chuẩn Hóa Quy Trình Dọn Dẹp" cho phòng thí nghiệm, còn Hạ Anh chuẩn bị đi mua một gói kẹo dẻo lớn để ăn mừng. Hai người đi lướt qua nhau ở cửa, mỗi người lại trở về với thế giới và thói quen đối lập của mình. Hạ Anh nhìn chiếc đồng phục đã được cởi ra, và cảm thấy một sự tự do nhỏ bé, nhưng cô biết rằng, dù không còn bị trừng phạt bằng quần áo, cô sẽ mãi mãi bị Du Phong trừng phạt bằng sự hoàn hảo của anh. Hai người bước vào một giai đoạn mới của cuộc sống đại học, nơi sự hợp tác của họ sẽ không còn là một dự án duy nhất, mà là một định mệnh không thể tách rời—một cặp đôi oan gia ngỗ nghịch, sẵn sàng cho những cuộc chiến và những chiến thắng mới.