MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồ sơ của Đại úy Elias ThorneChương 1: NHỮNG BÓNG MA TRÊN ĐƯỜNG RAY

Hồ sơ của Đại úy Elias Thorne

Chương 1: NHỮNG BÓNG MA TRÊN ĐƯỜNG RAY

2,234 từ · ~12 phút đọc

Cơn bão tuyết vùng Alps không báo trước bằng những tiếng gầm thét, nó bắt đầu bằng một sự im lặng đáng sợ. Tại ga trung chuyển nhỏ bé nằm sát biên giới Pháp - Thụy Sĩ, bóng tối của những năm cuối thế kỷ 19 bao trùm lên vạn vật, chỉ bị xé toạc bởi luồng ánh sáng vàng vọt phát ra từ những chiếc đèn lồng dầu hỏa treo lơ lửng trên sân ga. Tiếng máy hơi nước của đoàn tàu tốc hành xuyên biên giới rền rĩ, phun ra những luồng khói trắng đục hòa lẫn vào màn sương muối dày đặc.

Elias Thorne đứng trên sân ga, chiếc áo choàng bằng vải dạ dày màu xám tro che kín thân hình cao lớn của ông. Ông kéo thấp vành mũ, đôi mắt xám bình thản quan sát chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc. Đúng 10 giờ 45 phút tối. Kim giây dịch chuyển đều đặn, chính xác như cách ông vận hành tư duy của mình trong suốt mười năm làm việc tại Sở cảnh sát London. Đối với Elias, thời gian là đơn vị đo lường sự thật duy nhất không bao giờ biết nói dối.

Ông bước lên toa hạng nhất số 4. Mùi của sự sang trọng lập tức vây lấy khứu giác: mùi gỗ sồi được đánh bóng kỹ lưỡng, mùi thảm lông cừu mới và hương xì gà thượng hạng thoang thoảng. Elias tìm thấy chỗ ngồi của mình, đặt chiếc túi da nhỏ xuống cạnh chân. Bên trong đó không có gì ngoài vài bộ quần áo chỉnh tề, một bộ dụng cụ khám nghiệm sơ cấp, một chiếc kính lúp Zeiss và một cuốn sổ tay bọc da đen.

Toa tàu hạng nhất này là một thế giới thu nhỏ của tầng lớp thượng lưu châu Âu thời bấy giờ. Ngồi đối diện ông là một người đàn ông trung niên, gương mặt vuông chữ điền với bộ ria mép cắt tỉa cực kỳ cẩn thận. Ông ta mặc một bộ vest sẫm màu, tay cầm một chiếc túi y tế bằng da thuộc đã cũ nhưng sạch sẽ. Elias quan sát đôi bàn tay của người này: các ngón tay dài, gầy và có những vết chai đặc trưng ở đầu ngón trỏ và ngón giữa – dấu vết của một người thường xuyên cầm dao mổ hoặc kẹp y tế.

"Chào buổi tối," người đàn ông lên tiếng bằng chất giọng Đức trầm đục. "Tôi là Bác sĩ Gerhard. Có vẻ như chúng ta sẽ có một hành trình dài trong điều kiện thời tiết không mấy thuận lợi này."

Elias khẽ gật đầu, giọng nói của ông trung tính và điềm đạm: "Elias Thorne. Rất vui được gặp ông, Bác sĩ. Theo quan sát về tốc độ gió và áp suất không khí tại ga, tôi e rằng đoàn tàu sẽ không thể vượt qua đèo vào sáng mai như dự định."

"Ngài có vẻ là người am hiểu về khí tượng," Gerhard nhận xét, mắt ông nhìn xuống đôi giày da của Elias, vốn sạch sẽ đến mức vô lý dù vừa đi qua sân ga đầy bùn tuyết.

"Đó là thói quen lưu ý đến các thông số kỹ thuật," Elias đáp ngắn gọn.

Cuộc đối thoại bị cắt ngang bởi sự xuất hiện của những hành khách khác. Một phụ nữ luống tuổi, khoác chiếc áo lông thú đắt tiền, bước vào toa với sự hỗ trợ của một người hầu gái trẻ tuổi. Đó là Phu nhân Beaumont, một góa phụ quý tộc người Pháp nổi tiếng với những hoạt động từ thiện nhưng cũng đầy rẫy những lời đồn thổi về khối tài sản kếch xù của người chồng quá cố. Bà ngồi xuống, đôi mắt sắc sảo đảo quanh một lượt như muốn đánh giá giá trị của những người cùng chuyến hành trình.

Tiếp sau là Nam tước Von Zale, một người đàn ông có vẻ ngoài hào nhoáng với chiếc đồng hồ vàng đeo tay và những chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. Tuy nhiên, Elias chú ý thấy một chi tiết nhỏ: lớp vải ở cổ tay áo của Nam tước hơi sờn, và ông ta có thói quen liếm môi liên tục khi nhìn thấy những người xung quanh – biểu hiện của một kẻ đang che giấu sự lo lắng sau vẻ ngoài bóng bẩy. Cuối cùng là Linh mục Thomas, một người đàn ông trẻ với khuôn mặt nhợt nhạt và vẻ ngoài khắc khổ, tay luôn siết chặt cuốn Kinh thánh bìa đen.

Đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray tạo ra một nhịp điệu đều đặn: "cạch-cạch, cạch-cạch". Ánh đèn dầu bên trong toa tàu khẽ rung rinh theo nhịp độ của đoàn tàu. Elias lấy từ trong túi áo ra một tờ báo The Times cũ, ông không đọc mà dùng nó như một tấm bình phong để quan sát sự tương tác giữa các hành khách qua sự phản chiếu trên cửa sổ kính tối màu.

Trong suốt hai giờ đầu tiên, không gian chìm trong sự im lặng mang tính chuẩn mực của giới thượng lưu. Phụ nữ Beaumont nhắm mắt nghỉ ngơi, Bác sĩ Gerhard đọc một cuốn tạp chí y khoa bằng tiếng Đức, còn Linh mục Thomas liên tục lầm rầm những lời cầu nguyện không thành tiếng. Sự yên tĩnh đó chỉ bị phá vỡ khi đoàn tàu bắt đầu leo dốc. Động cơ hơi nước gầm lên dữ dội hơn, và tuyết bắt đầu đập vào cửa kính như những hạt cát lớn.

"Chúng ta đang đi chậm lại," Nam tước Von Zale đột ngột đứng dậy. "Tôi cần một điếu xì gà để trấn tĩnh. Toa hút thuốc ở phía cuối đoàn tàu phải không?"

Không đợi câu trả lời, ông ta bước nhanh ra khỏi toa, để lại một mùi nước hoa nồng nặc và rẻ tiền. Elias nhìn theo bóng lưng của Nam tước. Có điều gì đó không khớp trong cử động của người đàn ông này. Vai ông ta hơi lệch về phía bên trái, và bước chân có phần vội vã hơn mức cần thiết cho một người chỉ đơn thuần muốn hút thuốc.

Mười phút trôi qua. Rồi mười lăm phút.

Đoàn tàu bất ngờ khựng lại với một cú giật cực mạnh. Tiếng phanh rít lên chói tai, ma sát giữa bánh thép và đường ray tạo ra những tia lửa điện xanh loét trong bóng tối. Mọi người trong toa bị xô về phía trước. Phu nhân Beaumont hét lên một tiếng ngắn trước khi kịp lấy lại bình tĩnh.

"Chuyện gì thế này?" Bác sĩ Gerhard đứng bật dậy, mở cửa sổ toa để nhìn ra ngoài, nhưng chỉ thấy một bức tường tuyết trắng xóa.

"Phanh khẩn cấp đã được kích hoạt," Elias nói, giọng ông vẫn bình thản một cách đáng sợ. "Dựa vào quán tính và âm thanh, bộ hãm khí nén đã hoạt động hết công suất. Đây không phải là một điểm dừng theo kế hoạch."

Cửa toa tàu mở bật ra. Người soát vé, một người đàn ông trung niên với gương mặt cắt không còn giọt máu, xuất hiện. Ông ta hổn hển: "Thưa các vị... chúng tôi cần sự trợ giúp. Có một tai nạn ở toa hành lý ngay sau toa này. Bác sĩ... có ai là bác sĩ ở đây không?"

Bác sĩ Gerhard lập tức xách túi y tế đứng dậy. Elias cũng đứng dậy theo. Người soát vé nhìn ông với vẻ nghi ngại: "Thưa ngài, ngài là...?"

"Elias Thorne, cựu Thanh tra Đặc nhiệm Scotland Yard. Tôi tin rằng trong những tình huống như thế này, sự hiện diện của một người có kinh nghiệm điều tra sẽ hữu ích hơn là một hành khách tò mò."

Người soát vé gật đầu lia lịa, dẫn họ qua hành lang hẹp và lạnh lẽo. Khi bước vào toa hành lý, một không gian lạnh buốt do một ô cửa nhỏ bị vỡ, Elias lập tức nhận thấy sự bất thường. Nam tước Von Zale không ở toa hút thuốc. Ông ta đang ở đây, trong toa hành lý khóa kín này.

Nạn nhân nằm gục trên một chiếc hòm gỗ lớn chứa đầy vải vóc. Tư thế của ông ta rất kỳ lạ: thân mình gập về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối như một kẻ đang thành kính cầu nguyện. Một con dao chuôi gỗ, loại dùng để rọc giấy hoặc cắt vải, cắm ngập sâu vào lưng ông ta, chính xác ở vị trí dưới xương bả vai trái.

"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì," Elias cảnh báo khi thấy người soát vé định tiến lại gần.

Ông bước chậm rãi quanh thi thể, đôi mắt quét qua từng centimet sàn tàu. Tuyết lùa qua ô cửa vỡ phủ một lớp mỏng lên vai nạn nhân. Elias cúi xuống, quan sát vết thương.

"Bác sĩ, mời ông khám nghiệm lâm sàng. Lưu ý vị trí của con dao và lượng máu chảy ra."

Gerhard đeo găng tay, cẩn thận kiểm tra mạch cảnh rồi lắc đầu: "Đã chết. Thân nhiệt đang giảm rất nhanh do tác động của không khí bên ngoài. Vết đâm đi trực diện vào tim. Cái chết xảy ra gần như tức thì."

"Ông có thấy gì lạ về lượng máu không?" Elias hỏi, mắt ông nheo lại.

Bác sĩ Gerhard quan sát kỹ hơn: "Lạ thật. Với một vết đâm sâu thế này vào tâm thất, máu lẽ ra phải phun ra nhiều hơn. Nhưng ở đây, máu chỉ thấm ra một vùng nhỏ quanh cán dao. Điều này có nghĩa là..."

"Có nghĩa là nạn nhân đã chết hoặc tim đã ngừng đập hiệu quả trước khi con dao được cắm vào, hoặc hung thủ đã sử dụng một kỹ thuật chèn ép vết thương ngay lập tức," Elias tiếp lời. "Nhưng hãy nhìn vào đây."

Ông dùng một chiếc kẹp nhỏ trong túi da, khẽ mở miệng nạn nhân. Bên trong, bị nhét sâu giữa hai hàm răng, là một quân bài Tây. Elias kéo nó ra. Đó là quân Át Bích. Mặt bài vẫn còn khô ráo, chứng tỏ nó được nhét vào sau khi nạn nhân đã chết và hơi thở đã tắt hẳn.

"Một biểu tượng của cái chết," Linh mục Thomas đứng ở cửa toa từ bao giờ, giọng ông run rẩy khi nhìn thấy quân bài.

Elias Thorne không đáp lời linh mục. Ông tiến về phía ô cửa sổ bị vỡ. Những mảnh kính vỡ vụn nằm rải rác trên sàn tàu, nhưng chúng nằm ở phía trong.

"Cửa sổ bị đập vỡ từ bên ngoài," Elias lẩm bẩm. "Tuy nhiên, chúng ta đang ở trên một đoàn tàu đang chạy giữa bão tuyết. Không kẻ nào có thể bám vào mạn tàu và đập vỡ kính ở tốc độ 40 dặm một giờ mà không để lại dấu vết hoặc rơi xuống vực."

Ông quay lại nhìn người soát vé: "Toa này có bao nhiêu lối vào?"

"Chỉ có hai thôi thưa ngài. Một cửa nối với toa số 4 chúng ta vừa đi qua, và một cửa nối với toa chở than của đầu máy ở phía trước. Cả hai đều được khóa bằng chốt sắt từ bên trong. Tôi là người giữ chìa khóa duy nhất, và tôi vừa mới mở khóa để vào đây sau khi nghe tiếng kính vỡ."

"Vậy đây là một căn phòng kín hoàn hảo," Bác sĩ Gerhard thốt lên.

Elias đứng im lặng giữa căn phòng lạnh lẽo. Tư duy của ông bắt đầu hoạt động như một cỗ máy hơi nước, sắp xếp các dữ liệu: một nạn nhân giả danh quý tộc, một vết đâm thiếu máu, một quân bài biểu tượng, và một căn phòng khóa trái từ bên trong. Mọi thứ đều có vẻ phi lý, nhưng Elias biết rằng khi loại bỏ tất cả những điều bất khả thi, cái còn lại, dù vô lý đến đâu, cũng chính là sự thật.

"Thưa các vị," Elias Thorne nói, giọng ông vang lên đanh thép giữa tiếng gió rít. "Chúng ta không chỉ bị kẹt vì bão tuyết. Chúng ta đang bị kẹt cùng một kẻ sát nhân có tính toán cực kỳ tinh vi. Từ giây phút này, tôi yêu cầu không ai được rời khỏi toa tàu của mình. Bác sĩ Gerhard, tôi cần ông giúp tôi lập một biểu đồ thời gian chi tiết về sự di chuyển của từng người trong 30 phút qua."

Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối của dãy Alps đang nuốt chửng đoàn tàu. Những bí mật sâu thẳm nhất không nằm ở vết thương trên thi thể, mà nằm ở chính những con người đang run rẩy vì cái lạnh và sự sợ hãi phía sau cánh cửa kia. Cuộc chơi trí tuệ đã bắt đầu, và trên bàn cờ này, mỗi bước đi sai lầm đều phải trả giá bằng mạng sống.

Elias Thorne lấy cuốn sổ tay ra, viết dòng đầu tiên bằng nét chữ cứng cáp: Vụ án mạng tại toa số 5 – Nạn nhân: Tự xưng Nam tước Von Zale. Thời gian: Khoảng 11 giờ 10 phút đêm.

Dưới chân ông, quân Át Bích nằm im lìm trên mặt sàn gỗ, như một lời thách thức gửi đến kẻ thực thi công lý cuối cùng của thời đại này.