MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồ sơ của Đại úy Elias ThorneChương 2: NHỮNG LỜI KHAI TRONG SƯƠNG MUỐI

Hồ sơ của Đại úy Elias Thorne

Chương 2: NHỮNG LỜI KHAI TRONG SƯƠNG MUỐI

2,297 từ · ~12 phút đọc

Ánh sáng từ chiếc đèn bão treo trên vách toa hành lý chập chờn, đổ những bóng dài kỳ quái lên vách gỗ. Elias Thorne đứng bất động, đôi mắt ông không rời khỏi thi thể của người tự xưng là Nam tước Von Zale. Trong không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa sổ vỡ và tiếng lầm rầm cách quãng của Linh mục Thomas phía ngoài hành lang.

Elias rút từ trong túi áo ra một chiếc thước dây bằng kim loại nhỏ. Ông bắt đầu đo đạc khoảng cách từ vị trí thi thể đến hai cánh cửa và ô cửa sổ vỡ. Mọi cử động của ông đều dứt khoát, chuẩn xác, không có một động tác thừa.

"Bác sĩ Gerhard," Elias gọi mà không quay đầu lại. "Ông có nhận thấy điều gì bất thường ở đôi bàn tay của nạn nhân không?"

Bác sĩ Gerhard, người đang lau mồ hôi trên trán dù nhiệt độ trong toa đang xuống dưới độ âm, tiến lại gần. Ông nheo mắt quan sát theo hướng chỉ của Elias. Đôi bàn tay của nạn nhân trắng trẻo, móng tay được cắt tỉa cầu kỳ, nhưng ở lòng bàn tay phải có một vết hằn ngang mờ nhạt, trông giống như dấu vết để lại do cầm nắm một vật sợi mảnh và cứng trong thời gian dài.

"Vết hằn này... có vẻ như là do dây cương ngựa hoặc dây câu?" Gerhard phỏng đoán.

"Hoặc là dây đàn cello," Elias bổ sung, giọng ông khô khốc. "Một Nam tước giàu có thường sẽ có vết chai ở ngón tay do đeo nhẫn quý tộc hoặc cầm tẩu thuốc bằng vàng, chứ không phải một vết hằn sâu của lao động kỹ thuật hoặc nghệ thuật ở lòng bàn tay. Điều này củng cố giả thuyết của tôi: người đàn ông này không phải là Von Zale thật sự."

Elias đứng thẳng dậy, ông thu lại thước dây. "Bác sĩ, tôi cần ông ở lại đây để giám sát thi thể. Đừng để ai bước vào, kể cả nhân viên tàu, cho đến khi tôi quay lại. Tôi sẽ bắt đầu vòng thẩm vấn đầu tiên tại toa ăn. Đó là nơi rộng rãi nhất và dễ kiểm soát các lối ra vào nhất."

Toa ăn của đoàn tàu tốc hành là một không gian sang trọng với những chiếc bàn phủ khăn trải trắng muốt và ghế bọc nhung đỏ. Tuy nhiên, lúc này nó bao trùm một bầu không khí nặng nề. Phu nhân Beaumont ngồi ở góc phòng, tay siết chặt chiếc khăn tay thêu ren. Linh mục Thomas ngồi đối diện, cuốn Kinh thánh mở sẵn trên bàn nhưng mắt ông lại nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.

Elias bước vào, ông chọn một vị trí ngồi ở đầu bàn dài, nơi ông có thể quan sát toàn bộ gương mặt của những người còn lại. Ông đặt cuốn sổ tay bọc da đen xuống bàn, cạnh đó là chiếc đồng hồ quả quýt vẫn đang tích tắc điểm nhịp.

"Thưa bà Beaumont, thưa Linh mục," Elias bắt đầu, giọng ông trung tính, không chứa đựng sự buộc tội nhưng đầy uy lực. "Chúng ta đang ở trong một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Một mạng người đã mất, đoàn tàu bị cô lập bởi bão tuyết, và hung thủ chắc chắn vẫn đang hiện diện giữa chúng ta. Để làm sáng tỏ sự việc, tôi cần các vị cung cấp thông tin chính xác về những gì mình đã thấy hoặc nghe được trong vòng một giờ qua."

Phu nhân Beaumont ngẩng đầu lên, gương mặt bà dù được trang điểm kỹ càng vẫn không giấu nổi những nếp nhăn của sự kinh hãi. "Ngài Thorne, đây là một sự sỉ nhục. Tôi là một quý tộc, tôi không có lý do gì để liên quan đến cái chết của một kẻ thô lỗ như Von Zale."

"Tôi không nói bà liên quan, thưa Phu nhân," Elias điềm tĩnh đáp. "Tôi chỉ đang tìm kiếm sự thật khách quan. Bà đã ngồi ở toa số 4 kể từ khi tàu khởi hành. Bà có thấy Nam tước rời đi vào lúc nào không?"

"Khoảng mười một giờ kém mười lăm," bà Beaumont trả lời, giọng hơi run. "Ông ta nói muốn đi hút thuốc. Ông ta đi về phía cuối tàu, tức là hướng toa hành lý và toa hút thuốc. Đó là lần cuối cùng tôi thấy ông ta còn sống."

"Bà có nghe thấy tiếng động gì lạ sau đó không? Một tiếng hét, hay tiếng đổ vỡ chẳng hạn?"

"Gió rít quá mạnh," bà đáp. "Nhưng... có một điều. Khoảng mười phút sau khi ông ta đi, tôi thấy cửa toa mở ra. Một người lướt qua hành lang. Tôi chỉ thấy bóng lưng, một chiếc áo khoác đen dài."

Elias ghi chép vào sổ. "Linh mục Thomas, còn ông?"

Vị linh mục trẻ giật mình. "Tôi... tôi mải cầu nguyện. Tôi không để ý lắm. Nhưng tôi có nghe thấy tiếng kính vỡ. Nó rất nhỏ, lọt thỏm giữa tiếng động cơ, nhưng tôi chắc chắn đó là tiếng thủy tinh bị đập nát."

"Tiếng kính vỡ xảy ra trước hay sau khi đoàn tàu phanh gấp?" Elias xoáy sâu vào chi tiết.

Linh mục Thomas nhíu mày suy nghĩ. "Ngay trước đó. Khoảng vài giây. Khi tiếng kính vang lên, đoàn tàu lập tức rung lắc và dừng lại."

Elias gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ. Đây là một thông tin quan trọng. Nếu tiếng kính vỡ xảy ra trước khi tàu dừng, hung thủ có thể đã sử dụng việc đập kính như một tín hiệu hoặc đó là kết quả của một cuộc xô xát dẫn đến việc kích hoạt hệ thống phanh khẩn cấp.

Ông gọi người soát vé lại gần. Người soát vé tên là Pierre, một người đàn ông đã làm việc trên tuyến đường này hơn mười năm.

"Pierre, anh nói rằng hai cửa toa hành lý đều khóa chốt trong. Anh đã kiểm tra chúng vào lúc nào?"

"Thưa ngài Thorne, tôi kiểm tra mọi chốt cửa sau khi tàu rời ga cuối cùng, tức là khoảng mười giờ tối. Mọi thứ đều an toàn. Toa hành lý không có ai được phép vào trừ khi có sự hộ tống của tôi hoặc nhân viên bưu vụ."

"Vậy anh giải thích thế nào về sự hiện diện của Nam tước Von Zale bên trong đó?"

Pierre vò nát chiếc mũ trên tay. "Tôi không biết. Thật sự không biết. Tôi không hề mở cửa cho ông ta. Chìa khóa duy nhất luôn nằm trong túi áo tôi."

Elias đứng dậy, ông đi vòng quanh toa ăn, quan sát kỹ các cửa sổ. "Pierre, hãy cho tôi biết về cơ chế của phanh khẩn cấp trên đoàn tàu này."

"Đó là hệ thống phanh chân không Westinghouse, thưa ngài. Có các van khẩn cấp ở mỗi toa. Nếu ai đó giật sợi dây xích màu đỏ ở hành lang, không khí sẽ tràn vào đường ống, làm mất áp suất chân không và các má phanh sẽ xiết chặt vào bánh tàu."

"Van khẩn cấp gần toa hành lý nhất nằm ở đâu?"

"Ngay sát cửa nối giữa toa số 4 và toa hành lý," Pierre đáp.

Elias gật đầu. Một giả thuyết bắt đầu hình thành. Hung thủ giết nạn nhân ở một nơi khác, hoặc dụ nạn nhân vào toa hành lý, thực hiện hành vi sát hại, sau đó giật phanh khẩn cấp để gây ra sự hỗn loạn và thoát thân hoặc trà trộn trở lại nhóm hành khách. Nhưng làm thế nào để vào và ra khỏi một căn phòng khóa trái từ bên trong mà không để lại dấu vết phá hoại trên cửa?

Ông quay lại nhìn Phu nhân Beaumont. "Thưa phu nhân, bà có mang theo chuỗi ngọc trai khi rời khỏi toa tàu không?"

Bà Beaumont sờ lên cổ, gương mặt chợt tái nhợt. "Nó... nó đâu rồi? Tôi nhớ là mình vẫn đeo nó khi ngồi ở toa số 4."

"Nó đã đứt," Elias nói, giọng ông trầm xuống. "Tôi đã thấy một hạt ngọc trai nhỏ kẹt trong kẽ sàn ở toa hành lý, ngay cạnh thi thể Nam tước. Bà giải thích thế nào về việc một phần trang sức của bà lại xuất hiện tại hiện trường vụ án, trong khi bà khẳng định mình chưa từng rời khỏi ghế ngồi?"

Không gian toa ăn bỗng trở nên ngột ngạt. Phu nhân Beaumont đứng bật dậy, hơi thở dồn dập. "Ngài đang buộc tội tôi sao? Tôi không hề giết người! Tôi... tôi chỉ..."

"Bà đã gặp Nam tước ở toa hành lý," Elias cắt lời, ánh mắt ông sắc như dao cạo. "Có một cuộc tranh cãi. Chuỗi ngọc của bà bị đứt trong lúc xô xát. Bà đã bỏ chạy ngay trước khi ông ta bị giết, hoặc bà chính là người đã cầm dao."

"Không! Tôi đến đó để lấy lại bức thư!" bà Beaumont thét lên rồi lập tức lấy tay che miệng, nhận ra mình vừa tiết lộ một bí mật không nên nói.

Elias Thorne không hề tỏ ra ngạc nhiên. Ông tiến lại gần, giọng nói vẫn giữ được sự bình thản chuẩn mực. "Một bức thư tống tiền, tôi đoán vậy. Nam tước Von Zale không phải là quý tộc, ông ta là một kẻ tống tiền chuyên nghiệp chuyên nhắm vào giới thượng lưu Pháp. Đó là lý do ông ta có vết hằn của dây đàn cello – nghề nghiệp thực sự của ông ta có lẽ là một nhạc công phòng trà bị tha hóa."

Bà Beaumont gục xuống ghế, nức nở. "Ông ta đe dọa sẽ công bố những bức thư tình của tôi với một sĩ quan quân đội. Tôi đã hẹn gặp ông ta ở toa hành lý để giao tiền và lấy lại thư. Khi tôi đến, ông ta vẫn còn sống. Chúng tôi tranh cãi, ông ta túm lấy tôi, và chuỗi ngọc bị đứt. Tôi sợ hãi quá nên đã bỏ chạy về toa. Lúc đó ông ta vẫn còn đứng nguyền rủa tôi. Tôi thề là khi tôi rời đi, ông ta chưa bị đâm!"

"Lúc đó là mấy giờ?"

"Mười một giờ năm phút. Tôi vừa nhìn đồng hồ ở hành lang khi chạy về."

Elias ghi chú: 11:05 – Nạn nhân còn sống. Đoàn tàu dừng lại lúc 11:15. Như vậy, hung thủ chỉ có đúng 10 phút để thực hiện vụ giết người, dàn dựng hiện trường và rút lui.

"Pierre," Elias quay sang người soát vé. "Trong 10 phút đó, anh đã ở đâu?"

"Tôi... tôi ở toa cuối để kiểm tra hệ thống đèn, thưa ngài."

"Có ai chứng minh không?"

"Không có ai cả," Pierre lí nhí.

Elias Thorne đóng cuốn sổ tay lại. Mọi mảnh ghép dường như đang nằm rải rác nhưng không mảnh nào khớp với mảnh nào. Nếu bà Beaumont nói thật, thì kẻ giết người phải là kẻ đã theo dõi cuộc gặp gỡ đó. Và còn quân bài Át Bích? Nó không giống hành động của một kẻ giết người tự phát. Đó là một nghi lễ, một thông điệp được chuẩn bị kỹ lưỡng.

Ông bước ra khỏi toa ăn, đi về phía hành lang tối tăm dẫn đến toa hành lý. Gió tuyết vẫn gầm rú bên ngoài như muốn nuốt chửng đoàn tàu. Elias dừng lại trước van phanh khẩn cấp. Ông rút kính lúp ra, soi kỹ vào sợi dây xích màu đỏ. Ở đó, dính một sợi chỉ nhỏ màu xanh đậm, chất liệu lụa cao cấp.

Ông khẽ mỉm cười, một nụ cười không có chút hơi ấm.

"Khoa học không bao giờ nói dối," ông lẩm bẩm. "Chỉ có con người mới cố gắng bẻ cong sự thật bằng ngôn từ."

Vụ án này không đơn thuần là một vụ giết người tống tiền. Nó là một vở kịch được dàn dựng mà mỗi hành khách đều là một diễn viên đang cố gắng diễn tròn vai của mình. Và nhiệm vụ của Elias Thorne là kéo tấm màn nhung đó xuống, phơi bày sự thật trần trụi dưới ánh sáng của logic và bằng chứng thực tế.

Elias quay trở lại toa hành lý, nơi Bác sĩ Gerhard vẫn đang kiên nhẫn đợi.

"Bác sĩ, tôi cần ông giúp tôi lật thi thể nạn nhân lại. Tôi muốn kiểm tra túi áo bên trong của ông ta. Nếu bà Beaumont nói đúng về bức thư tống tiền, nó phải ở đâu đó quanh đây."

Khi họ lật nghiêng thi thể, một vật cứng rơi ra từ lớp lót áo choàng của nạn nhân. Đó không phải là một bức thư. Đó là một chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng, loại thường được sử dụng bởi các thợ khóa trình độ cao hoặc... những tên trộm chuyên nghiệp.

Elias Thorne nhìn chiếc chìa khóa, rồi nhìn lên ô cửa sổ vỡ. Một ý nghĩ mới lóe lên trong đầu ông.

"Bác sĩ, ông có biết về kỹ thuật 'đánh tráo phòng kín' của các ảo thuật gia không?"

Gerhard ngơ ngác lắc đầu.

"Rất đơn giản," Elias nói, mắt ông rực sáng. "Phòng không hề kín nếu hung thủ chính là người đầu tiên 'phát hiện' ra vụ án và bí mật chốt cửa từ bên trong ngay khi mọi người đang hỗn loạn. Pierre nói anh ta là người đầu tiên vào đây sau tiếng kính vỡ. Nhưng ai là người đã nghe thấy tiếng kính vỡ đầu tiên và gọi anh ta?"

Elias Thorne không đợi câu trả lời. Ông bước nhanh về phía toa hạng nhất, mục tiêu của ông bây giờ là một người mà từ nãy đến giờ vẫn luôn tỏ ra là kẻ vô can nhất trong toàn bộ câu chuyện.