Sương mù của London có thể che giấu những bóng ma, nhưng hơi nóng của vùng Port Said, Ai Cập, lại có khả năng lột trần mọi bí mật dưới ánh mặt trời gay gắt. Ba tháng sau sự kiện chấn động tại đảo Eigg, Elias Thorne thấy mình đang đứng trên boong một chiếc tàu hơi nước bọc thép, mắt nheo lại trước dải cát vàng vô tận bao quanh Kênh đào Suez. Gió mang theo vị mặn của muối biển và mùi hôi nồng của dầu máy, trộn lẫn với hương gia vị từ những khu chợ địa phương.
Cái chết của Henry Thorne và sự sụp đổ của tổ chức Át Bích lẽ ra đã phải đặt một dấu chấm hết cho sự hỗn loạn. Thế nhưng, thế giới của những âm mưu quốc tế giống như một con thủy quái nhiều đầu; chặt đầu này, đầu khác sẽ mọc lên, tinh vi và tàn độc hơn. Lần này, "cái đầu" mới đó đang nhắm vào yết hầu của giao thương thế giới: con đường thông thương giữa phương Đông và phương Tây.
Bác sĩ Gerhard, vẫn trung thành với bộ đồ dạ của người Anh dù mồ hôi đang chảy ròng ròng dưới lớp áo, đứng cạnh Elias. Ông đang cố gắng che nắng bằng một tờ báo địa phương.
"Thorne, tôi vẫn không hiểu tại sao chúng ta phải vượt hàng ngàn dặm chỉ để xem một cuộc giao dịch cổ phần," Gerhard phàn nàn, tay lau kính. "Cái tên Silas đã nằm lại dưới đáy biển Scotland, và hồ sơ Phòng 101 đã bị chính phủ Anh đóng kín bằng sáp nóng. Chúng ta xứng đáng được nghỉ ngơi ở một vùng ven biển yên tĩnh như Sussex, thay vì ở cái lò hỏa thiêu này."
Elias Thorne không rời mắt khỏi chiếc ống nhòm. "Kẻ thù không bao giờ nghỉ ngơi, Gerhard. Và Silas... tôi chưa bao giờ thấy xác hắn. Trong khoa học xác suất, không nhìn thấy thi thể nghĩa là biến số vẫn còn tồn tại. Hãy nhìn vào những chiếc xà lan đang đậu ở lối vào kênh đào kia."
Gerhard nhìn theo hướng chỉ của Elias. Một nhóm kỹ sư người Pháp và các quan chức Ai Cập đang tranh cãi kịch liệt quanh một đống thiết bị được phủ bạt.
"Đó là các máy bơm áp suất cao kiểu mới," Elias tiếp tục, giọng ông trầm xuống. "Nó mang những nét thiết kế rất giống với công trình của Giáo sư Finch mà chúng ta đã tiêu hủy ở Paris. Nếu ai đó đang phục dựng lại công nghệ đó tại đây, mục đích của họ không phải là đào kênh nhanh hơn. Mà là để kiểm soát nó bằng vũ lực."
Vụ án bắt đầu khi Ngài Evelyn Baring, Tổng đại diện Anh tại Ai Cập, gửi một bức điện khẩn cấp đến phố Baker thông qua một kênh mật của Bộ Ngoại giao. Nội dung bức điện đề cập đến việc ba cổ đông lớn của Công ty Kênh đào Suez đã đột tử trong vòng một tuần. Điểm chung duy nhất là trên thi thể của họ đều xuất hiện một vệt bỏng hóa học có hình thù kỳ quái: hình một chiếc chìa khóa bị gãy.
Khi Elias và Gerhard đặt chân lên bến cảng Port Said, họ lập tức được đưa đến văn phòng của Thống đốc địa phương. Tại đây, Elias yêu cầu được xem thi thể của nạn nhân gần nhất: một chủ ngân hàng người Pháp tên là Maurice Durand.
Căn phòng lưu giữ thi thể lạnh lẽo một cách kỳ lạ giữa cái nóng bên ngoài. Elias đeo găng tay, lật bàn tay phải của Durand lên. Ở lòng bàn tay, một vết bỏng đỏ tía hiện rõ, da thịt bị ăn mòn theo một hoa văn hình học cực kỳ phức tạp.
"Không phải axit nitric, cũng không phải sulfuric," Elias dùng một chiếc thìa bạc nhỏ lấy một mẫu mô bị cháy. "Nó không có mùi của lưu huỳnh. Đây là phản ứng của một loại muối bạc bị ion hóa dưới cường độ dòng điện cao. Kẻ giết người đã sử dụng một thiết bị phát điện cầm tay để khắc biểu tượng này vào nạn nhân trước khi họ chết."
"Nhưng tại sao lại là hình chìa khóa gãy?" Gerhard hỏi.
"Đó là mật mã của 'Hội Những Người Câm Lặng' – một nhánh ly khai của tổ chức Át Bích cũ mà cha tôi từng đề cập trong những bản thảo rời rạc," Elias giải thích. "Họ không muốn thống trị thế giới bằng chính trị; họ muốn kiểm soát nó bằng hạ tầng. Ai nắm được Suez, người đó nắm được nhịp đập của Đế quốc Anh."
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang dội từ phía cảng biển. Mặt đất rung chuyển nhẹ. Elias lập tức lao ra cửa sổ. Khói đen bốc lên từ chiếc xà lan mà ông đã quan sát lúc nãy.
Hệ thống an ninh tại cảng nhanh chóng rơi vào hỗn loạn. Elias và Gerhard lách qua đám đông những công nhân đang gào thét để tiến về phía hiện trường. Tại đây, họ thấy một người đàn ông mặc đồng phục kỹ sư, gương mặt ám muội đen, đang cố gắng cứu vãn một cuộn bản vẽ khỏi đám cháy.
"Monsieur, tránh xa ra! Nó vẫn có thể nổ tiếp!" Người kỹ sư hét lớn bằng tiếng Pháp.
Elias không lùi lại. Ông nhận ra người này. Đó là Pierre – kẻ soát vé, kẻ kỹ sư đã bị ông bắt giữ ở vùng Alps nhưng sau đó đã "mất tích" trong quá trình dẫn giải về London.
"Pierre," Elias gọi tên anh ta, khẩu súng Derringer đã nằm sẵn trong tay. "Tôi thấy anh vẫn thích chơi với áp suất và lửa."
Pierre sững người. Ánh mắt anh ta không phải là sự thù hận, mà là sự tuyệt vọng. "Thanh tra Thorne... tôi không liên quan đến vụ nổ này. Tôi đang cố gắng ngăn chặn nó! Bọn chúng đã lấy đi mọi thứ của tôi và bắt tôi phải làm việc cho cái gọi là 'Trật tự mới'."
"Bọn chúng là ai?"
"Những kẻ đeo mặt nạ chìa khóa," Pierre thở dốc. "Bọn chúng có một thiết bị... một loại máy phát tín hiệu có thể kích nổ các bình áp suất từ xa bằng sóng vô tuyến sơ khai. Bọn chúng đang định phá hủy các cửa cống chính của kênh đào vào buổi lễ kỷ niệm đêm nay."
Elias Thorne nhìn vào mắt Pierre. Logic của ông nói rằng Pierre đang nói thật; một kẻ tham vọng như anh ta sẽ không bao giờ tự tay phá hủy công trình mà mình dày công nghiên cứu trừ khi bị dồn vào đường cùng.
"Gerhard, hãy dùng kỹ năng y tế của ông để giúp những người bị thương ở đây. Tôi và Pierre sẽ đến khu vực cửa cống số 4," Elias ra lệnh.
Họ băng qua những bãi cát và các khu vực công trường ngổn ngang. Pierre dẫn Elias đến một căn hầm ngầm bên dưới trạm điều khiển kênh đào. Tại đây, Elias thấy một cỗ máy khổng lồ, một hệ thống các bánh răng và ống dẫn đồng sáng loáng, trông giống như một chiếc đồng hồ khổng lồ nhưng lại mang hơi thở của sự hủy diệt.
Ở trung tâm của căn phòng, một bóng người đang đứng đợi. Đó không phải là Silas, mà là một người phụ nữ trẻ với vẻ đẹp sắc sảo và lạnh lùng – Phu nhân Beaumont, người "nạn nhân" trên chuyến tàu tốc hành năm xưa.
"Phu nhân," Elias nói, giọng ông không một chút ngạc nhiên. "Tôi đã nghi ngờ sự xuất hiện quá tình cờ của bà trên toa số 4 ngay từ đầu. Bà không phải là một quý bà xui xẻo; bà là người giám sát của Silas."
Beaumont mỉm cười, tay bà ta đặt lên một cần gạt kim loại. "Ngài Thorne, ngài luôn quá chú trọng vào các quý ông mà quên mất rằng phụ nữ chúng tôi mới là những người giữ mật mã thực sự. Silas chỉ là một công cụ truyền thông; tôi mới là người sở hữu bản thiết kế gốc của cha ngài."
"Cha tôi đã tiêu hủy chúng!"
"Ông ấy chỉ tiêu hủy những gì ông ấy thấy," Beaumont cười lạnh. "Ông ấy không biết rằng Henry Thorne đã từng yêu một người phụ nữ ở Paris trước khi cưới mẹ ngài. Và người phụ nữ đó đã giữ lại một bản sao của sự thật."
Elias Thorne cảm thấy một luồng chấn động tâm lý, nhưng lý trí của một thám tử lập tức chế ngự nó. "Một câu chuyện bịa đặt hoàn hảo để làm lung lay ý chí của tôi. Nhưng bà quên một điều: cha tôi là một người tôn thờ sự chính xác. Ông ấy sẽ không bao giờ để lại một bản sao lỏng lẻo như vậy."
Elias rút chiếc đồng hồ quả quýt của mình ra. "Pierre, khi tôi ném chiếc đồng hồ này vào bộ thoát của máy, anh hãy ngắt dòng điện chính. Tôi đã tính toán rằng dao động của lò xo đồng hồ sẽ gây nhiễu tần số của bộ kích nổ trong vòng ba giây."
"Ngài điên rồi, Thorne!" Beaumont hét lên và định kéo cần gạt.
Elias không bắn bà ta. Ông ném chiếc đồng hồ với một lực chính xác tuyệt đối vào giữa các bánh răng đang quay tít. Một tiếng răng rắc khô khốc vang lên. Chiếc đồng hồ quý giá của ông bị nghiền nát, nhưng những mảnh vỡ của nó bị kẹt vào bộ phận truyền động, tạo ra một đoản mạch nhỏ.
Pierre nhanh như chớp lao đến cầu dao tổng, dập mạnh.
Toàn bộ căn hầm chìm vào bóng tối và sự im lặng. Tiếng tích tắc của cỗ máy hủy diệt dừng lại.
Beaumont định rút một khẩu súng nhỏ từ trong nếp váy, nhưng Elias đã nhanh hơn. Ông dùng gậy ba-toong đánh văng vũ khí của bà ta và khóa tay bà ta lại.
"Khoa học không chỉ nằm ở những bản thiết kế khổng lồ," Elias nói khẽ vào tai bà ta. "Đôi khi, nó nằm ở một chiếc đồng hồ quả quýt nhỏ bé biết cách hy sinh đúng lúc."
Vụ ám sát tại Suez đã bị chặn đứng trong gang tấc. Phu nhân Beaumont bị dẫn giải về London dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của quân đội Anh. Pierre, sau khi giúp đỡ Elias, đã được hứa hẹn một sự khoan hồng và cơ hội để làm việc chính đáng tại các dự án đường sắt thuộc địa.
Elias Thorne đứng trên bến cảng, nhìn những mảnh vỡ còn sót lại của chiếc đồng hồ quả quýt trong lòng bàn tay. Đó là di vật cuối cùng của cha ông, nay đã vỡ vụn để cứu lấy hàng ngàn sinh mạng.
"Thorne, chúng ta sẽ mua cho ngài một chiếc đồng hồ mới," Gerhard nói, tay vỗ nhẹ lên vai người bạn. "Một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ chính xác nhất thế giới."
"Không cần đâu, Gerhard," Elias mỉm cười, ném những mảnh vụn xuống dòng nước xanh của kênh đào Suez. "Tôi đã học được cách đếm nhịp thời gian bằng chính nhịp tim của mình. Và thời gian của chúng ta tại đây đã hết."
Ông nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn, đỏ rực như máu. Vụ án tại Ai Cập đã kết thúc, nhưng một sự thật mới về quá khứ của cha ông – dù có thể là lời nói dối của Beaumont – vẫn đang nảy mầm trong tâm trí ông.
Hành trình của Elias Thorne giờ đây không còn đơn thuần là phá án. Đó là một cuộc tìm kiếm sự thật về nguồn gốc của chính mình, một cuộc hành trình sẽ đưa ông đi từ những sa mạc cát cháy đến những đỉnh núi tuyết phủ của Tây Tạng trong những chương tiếp theo.
Chiếc tàu chở họ rời khỏi Port Said, hướng về phía đại dương mênh mông. Elias Thorne đứng đó, một bóng dáng cô độc nhưng đầy uy lực, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phương trình đen tối nào mà định mệnh đặt ra trước mắt.